Monthly Archives

November 2011

Anh à, hay là em yêu anh nhé

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để em khỏi phải lèm bèm tự kỉ một mình vào mỗi tối nữa, mà thay vào đó – là nói chuyện cùng anh, đi chơi cùng anh, hoặc là online cùng anh cũng được..

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để những lần đi xem phim không phải là em cùng lũ bạn độc thân, hoặc là em-độc-thân cùng lũ-bạn-tay-trong-tay-cùng-người-yêu nữa – mà thay vào đó, là em và anh, đi bên nhau trong cái nhìn ghen tức của hàng-đống-người-độc-thân khác.

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để em không phải bịt kín mít mỗi khi đi đường xa nữa, mà thay vào đó – là được nấp dưới lưng anh, dựa vào đôi vai rắn chắc của anh và cho tay vào túi áo anh để không lo bị nắng cháy da. Em thích như thế lắm..

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để em không phải để chuông đồng hồ báo thức nữa, mà thay vào đó – là mỗi sớm điện thoại reo inh ỏi, là được nghe giọng anh đầu tiên trong ngày, và chỉ để được anh nhắc ăn sáng, nhắc đi học cẩn thận, nhắc phải ngoan ngoãn và nhắc rằng, “trưa nay đừng quên hẹn với anh đấy!”.

Continue Reading

Dù có cách xa

Dù có cách xa – Thái Tuyết Trâm

Nếu mây kia mang người yêu em đi về nơi nào xa vời
Nếu xa xôi đành để riêng hai ta về hai phương trời
Có hay chăng không người yêu? Em mong tim mình không rời
Để ngày đêm em với em mong một ngày không cách xa.

Biết đâu mai này là mây thênh thang người say bên mình
Biết đâu em nhẹ nhành nâng trên môi này câu ru tình
Biết đâu xa xôi chẳng thêm cho em lẻ loi một bóng hình
Hãy tin rằng trái tim này có riêng hình bóng anh
Dù cho mình cách xa…

Ngày hôm qua anh chợt mang nắng tới
Chợt làm ngẩn ngơ đắm say em chiếc hôn bối rối
Chợt làm nên câu ca, chợt gọi mùa xuân qua
Đường dài tay trong tay em nghe mùa xuân nói đắm say

Và rồi anh nơi thật xa em mang tình yêu không phôi pha
Miệng cười khi bỗng nhớ anh em nâng câu hát
Hát yêu anh thật nhiều, nhớ môi anh thật nhiều
Muốn theo mây và gió nơi phương trời đó em gọi anh…

– goiyeu.net –

Người đàn ông dành cho em

Hải Âu

Em đi qua mối tình đầu với đầy những đắng cay và mất mát. Em không như những cô gái khác, yếu đuối, khóc lóc hay muốn quyên sinh. Em luôn sống và sẵn sàng chấp nhận mọi điều nếu đó là hậu quả do quyết định của em đưa ra. Sau cuộc tình đó, em mất sự trong trắng và một điều thiêng liêng hơn thế: Quyền làm mẹ!

Em đẹp, đẹp một cách kiêu kì, cuốn hút tới mức khó cưỡng lại. Vì thế chưa bao giờ em có cảm giác sẽ không thể chinh phục một ai đó. Dù dấu vết của lần yêu đầu với một gã lừa phỉnh có vợ để lại trên gương mặt em nét u buồn nhưng nó chẳng thế giảm đi sự hấp dẫn của em. Nhanh chóng thôi, em yêu một chàng trai khác. Một gã thanh niên hồn nhiên, trẻ trung đến độ.

Vẫn là những nụ hôn rực lửa tới cháy cả bờ môi. Vẫn là những vòng tay âu yếm và cả sự lãng mạn hệt như tất thảy những đôi lứa yêu nhau khác vẫn có. Anh ta hứa sẽ nhảy vào biển lửa, nếu cần, chỉ để có được em.

-Em đã không còn trong trắng vì đã trao nó cho người yêu đầu. Kết quả của cuộc tình ấy, em phá thai và thật đen đủi, em chẳng thể sinh con được nữa. Anh sẽ vẫn lấy em chứ?

Anh ta thảng thốt, miệng lắp bắp: “Anh xin lỗi”.

Em ra đi, tìm một người đàn ông khác – một người dành cho em!

Cuộc tình thứ ba, em yêu một người đi làm, chỉn chu, chững chạc và đứng đắn. Anh ta không vồ vập, lãng mạn. Anh ta bảo em rất xứng đáng làm vợ. Vì em đẹp, giỏi giang và khéo léo. Sự có mặt của em hẳn sẽ giúp cho cuộc đời anh ta thêm tốt đẹp. Anh ta cũng nói sẽ dùng cả cuộc đời để bao bọc cho em.

Continue Reading

Tồn tại hay là sống

Giữa đô thị ồn ào và phồn hoa, giữa nhịp sống náo nhiệt và vội vã, ta đi tìm riêng một khoảng lặng bình yên… Những con đường vào tiết trời se lạnh, rùng mình trong hơi sương mỏng mảnh. Hàng cây già nua trút lá, cố nép mình trong vạt nắng cuối mùa nhàn nhạt, giăng giữa lòng phố buồn tênh. Mùa đông đã đến từ lúc nào.

Đâu đó, nơi góc phố, người phụ nữ bán hàng rong nép mình vào ngôi nhà cao tầng tránh gió rét và hơi sương lạnh buốt. Đôi mắt nhắm hờ, khe khẽ bên vành nón úp ngược đặt trên thúng cam bán dở, trên khuôn mặt vẫn còn nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, một giấc ngủ trưa vội vã giữa dòng người tấp nập… lặng yên!

Ở một con hẻm nhỏ, bóng dáng người thợ sửa xe đạp trở thành hình ảnh quen thuộc trong mắt mỗi người qua đây. Chỉ có một thùng đồ nghề nho nhỏ, không biết bác đã ngồi nơi đây, dưới gốc cây già này bao nhiêu năm? Dáng người thô kệch, chiếc lưng hơi gù, bàn tay đen nhẻm lấm lem vết dầu, người thợ sửa xe đạp giản dị ấy chăm chỉ hàng ngày, cần mẫn với công việc của mình dù nắng mưa hay giá rét. Trên khuôn mặt gầy guộc in hằn những vết nhăn của thời gian, nguyên vẹn nụ cười và ánh mắt thật hiền lành, dễ mến.

Một cuốn sách nào đó từng viết: “Khi ra đường, nếu nhìn thấy một người công nhân, trên áo, trên tay, trên mặt lấm lem những vết bụi bặm, vôi vữa, sơn dầu… bạn đừng nghĩ đó là vết bẩn mà hãy nghĩ đó là dấu vết của lao động, của sự chăm chỉ và cần cù, những dấu vết ấy bao giờ cũng đáng được tôn trọng”. Từng nhìn rất nhiều “dấu vết” từ khi thơ bé của những người thân xung quanh mình nhưng vô tình ta lãng quên và đôi lúc vẫn thốt lên những lời nói khó chịu, kèm theo cái nhăn mặt tức giận khi lỡ rây một vết bẩn nào đó trên áo ta. Có khi nào ta chợt nhận ra, ta từng quên…

Continue Reading

Hai nửa hy sinh

Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể xiết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh – một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh.

Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô.

Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh: “Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.” Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả ngần ấy tiền. Nói rồi cô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi thêm điều gì nữa. Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa.

Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới.

Continue Reading

Anh xin lỗi, vì tất cả..

Bài viết cảm xúc của thành viên cộng tác.

– Anh về đây..

Quay lưng đi, bước vài bước thật dứt khoát, rồi tôi dừng lại.. Sao thế này?? Tôi quên gì?? Hay tôi muốn níu kéo gì nữa sao?? Tôi quay lại nhìn em.. Em vẫn ở đấy, nở nụ cười chào tôi, một nụ cười thật nhẹ, thật tươi.. Như cơn mưa bóng mây trong một chiều giữa hạ nóng bức, mang lại mát mẻ trong phút chốc để đời người thêm vui, nhưng rồi hạ trong tôi lại thêm oi ả hơn..

Tôi biết em đang buồn lắm, chờ tôi đi khuất rồi có lẽ em sẽ đóng cửa lại và vùi đầu vào gối mà khóc, tôi hiểu em quá mà.. Rồi tôi mỉm cười lần cuối, quay đi, và bước.. Trong lòng nhẹ bẫng.. Như mây xanh trên cao kia vậy.. Không hiểu cảm giác này là gì nhỉ?? Tôi đang đau quá sao?? Hay tôi đang vui vì đã thực sự dứt bỏ được em khỏi cuộc sống của tôi?? Tôi không hiểu.. Tâm hồn trống rỗng, đầu óc trống rỗng, tôi bước xuống cầu thang, từng bước, thật khẽ thật chậm thôi, đến cả bước chân tôi cũng trống rỗng.. Sao tôi không đi nhanh hơn, sao không trốn chạy khỏi nơi này thật nhanh đi??

Như cơn gió thoảng, tôi đến và đi, vào hôm nay, đến với em, lần cuối trong đời..

Ngoại tình! Nói từ này nghe thật khó chịu và chối tai, tôi ghét từ ấy, em ghét từ ấy, xã hội cũng ghét từ ấy. Nhưng hôm nay, tôi đã ngoại tình! Với chính em, người con gái mà tôi yêu thật nhiều, người con gái duy nhất mà tôi chỉ muốn được ở bên che chở cho em đến hết đời hết kiếp này! Nếu như cuộc sống không phức tạp thế này.. Nếu như tôi không sống vì gia đình nhiều thế này.. Nếu như tôi không lo rằng cưới tôi, em sẽ khổ hơn nhiều.. Nếu như tôi mạnh mẽ hơn để cái bản ngã ích kỷ trong tôi được sống và được yêu cuồng nhiệt không quan tâm đời ra sao.. Nếu tôi không nghĩ quá nhiều đến tương lai như thế..  Nếu như thế thì tôi khi xưa đã không đưa ra quyết định ấy để rời xa em.. Nếu như thế thì tôi đã ôm em thật chặt, trong vòng tay tôi, mãi mãi không để em phải xa tôi..

Continue Reading

Yêu có cần phải nói

Lá lìa cành không phải là vì gió cuốn đi, cũng không phải là vì cây không muốn giữ lá lại, mà bởi vì đó là sự trở lại của tự nhiên, nếu như lá muốn tìm một nơi để trở về mà cây vẫn muốn giữ lá ở lại thì đến một ngày nào đó, lá vẫn sẽ héo khô, và vẫn sẽ rơi xuống, thực ra lìa cành cũng là một sự lựa chọn của lá, lá là một đôi cánh không biết bay, còn đôi cánh lại là chiếc lá rơi tự nhiên trong không trung…

Nếu bạn thuộc về phái đẹp, bạn thích thầy giáo trẻ trung trên giảng đường, bạn có nói với thầy không ? Nếu bạn thuộc về phái mạnh mẽ, bạn thích cô giáo trẻ đẹp trên giảng đường, bạn sẽ làm gì? Đôi khi Yêu, có nhất thiết phải nói ra không?

John, anh chàng người Mỹ gốc Hoa đang thơ thẩn với bản nhạc viết dở, bỗng bị cô giáo gọi lại bằng câu hỏi: John, trong giờ học của tôi, bạn có thể ra ngoài nếu bạn không muốn nghe, nhưng nếu bạn đã ngồi trong lớp rồi, hy vọng bạn có thể tập trung vào bài giảng, bạn nói tôi nghe: Thế nào là tĩnh mạch? Thế nào là gây mê?

– Okie, thưa cô, Tĩnh mạch ư? – Một con sông trôi nhẹ nhàng trong sinh mệnh, mãi mãi chỉ hướng về nơi cư ngụ của trái tim.

Gây mê ư? – Một khi nó thành họ hàng với thần kinh cảm giác, thì tất cả những lời ngọt ngào của bạn sẽ làm đông cứng những đau đớn của ca mổ kinh hoàng.

Cả lớp ồ lên kèm theo tràng pháo tay giòn dã, và kể từ đó John đã gây đc thiện cảm với cô giáo của anh.

Continue Reading

Phá thai

Một người phụ nữ lo lắng bế con đến gặp bác sĩ phụ khoa và nói: “Bác sĩ, tôi có một vấn đề nghiêm trọng và rất cần sự giúp đỡ của ông! Ông thấy đấy, con tôi còn chưa đến 1 tuổi và tôi lại đang mang thai một lần nữa. Tôi không muốn những đứa trẻ sinh ra quá gần nhau.

“Ồ vậy thì” – bác sĩ hỏi – “cô muốn tôi làm gì?”

Người phụ nữ nói: “Tôi muốn ông giúp tôi ngừng mang thai, tất cả là nhờ ông”.

Vị bác sĩ suy nghĩ một lúc, rồi ông nói với người phụ nữ: “Tôi nghĩ rằng tôi có một giải pháp tốt hơn cho vấn đề của cô. Và còn bớt nguy hiểm cho cô….” Cô gái mỉm cười, tin tưởng nghĩ rằng bác sĩ sẽ đáp ứng được yêu cầu của cô.

Nhưng ông lại tiếp tục: “Cô thấy đấy, để cô không phải chăm sóc 2 đứa trẻ cùng một lúc, thì hãy giết chết đứa trẻ cô đang bế trên tay. Bằng cách này, cô có thể nghỉ ngơi một thời gian trước khi đứa còn lại được sinh ra. Nếu chúng ta giết một trong hai đứa bé, thì không quan trọng là đứa nào phải không? Sẽ không có một mối nguy hiểm đe doạ nào cho cô nếu cô chọn đứa bé cô đang bế.”

Người phụ nữ kinh hoàng, mặt biến sắc: “Không thể được thưa bác sĩ! Làm vậy thực sự là quá khủng khiếp! Thật dã man khi giết một đứa trẻ…”

“Tôi đồng ý” – bác sĩ trả lời. “Nhưng mà khi đến đây và nhờ tôi thì có vẻ như cô chấp nhận được điều đó mà, vì vậy tôi nghĩ đó là giải pháp tốt nhất.”

Continue Reading