Monthly Archives

September 2011

Đôi mắt biết nói dối

1. Chiang Mai, cố đô ở mạn Bắc Thái Lan. Một ngày cuối tháng 10 trời mát và nắng êm. Thời tiết dễ thương đặc trưng của vùng núi nhiệt đới trong kỳ đón đông. Chiếc xe jeep lao khắp những đường đồi, qua dãy dấu tích thành cổ xỉn màu nhưng vẫn hiên ngang đứng ghẹo thời gian. Vòng vo suốt buổi sáng, cố ý làm rối óc để hành khách không nhớ đường, chiếc xe mới phóng ra ngoại ô, hướng về rặng núi trùng điệp lẩn khuất vài mái nhà nhỏ thó Mãi khi hoàng hôn buông quá nửa, Khanh và một phụ nữ phương Tây luống tuổi mới đến được thung lũng trung tâm khu đồi núi. Cả trũng đất mênh mông chỉ đơn độc một ngôi nhà gỗ – nhà của bà phù thủy cao tay nhất nhì giới ma thuật. Không khí nồng mùi dược thảo và sương bắt đầu thêu những chấm trắng mờ. Khung cảnh khoác một tấm áo dị thường, dễ làm mủn đầu gối của những kẻ yếu bóng vía.

Người phụ nữ được mời vào nhà trước. Chờ trong xe, Khanh ngồi dịch sát ra cửa sổ, thân người co rụt vì một nỗi sợ mơ hồ. Đôi mắt cô mở to dò dẫm ra ngoài cửa xe, thách thức con nhát cáy trong mình. Khi quen dần với cảnh vật ma mị, cơn thót ruột dần lịm, thay vào đó là cái hồi hộp cứ chực chờ bổ khỏi lòng. Đâu đó trong tim cô thấy nhẹ nhõm: mười hai năm đi cuối cùng cũng gõ được đúng cửa.

Khi trời đã hóa đen như mực, người phụ nữ phương Tây mới run run bước ra. Đến phiên Khanh.

– Cô gái trẻ, ta không có thời gian để bán cho cô đâu. – Khanh vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch bước vào, người đàn bà Thái đứng bên bàn nến trong góc nhà đã thấu mục đích của cô. Bà nói bằng tiếng Việt, chuẩn xác từng dấu. Vài mẩu nghi ngờ cô còn dành cho phép thần thông của bà lập tức dập tắt.

– Bà chỉ gặp những khách hàng được chọn. Bà đồng ý gặp tôi nghĩa là đã có cách cho tôi. – Khanh quỳ mọp xuống, đầu dập một tiếng “cộc” xuống mảnh sàn gỗ đặc và dày. Rồi giọng cô nghẹn ngào – Xin hãy giúp, tôi chỉ muốn nhìn lại anh ấy một lần thôi!

Continue Reading

Quyển nhật ký nhặt được

Đây là lần thứ ba trong tuần em tới gặp tôi. Trên đường đến chỗ hẹn với em lúc 7 giờ 55 phút, tôi cứ nghĩ về lời xin lỗi của em và lý do em đã đến đây.

Em đứng đó một mình, tay cầm chiếc ô màu đỏ. Bạn em đưa em tới. Trời mưa, và em đang run lẩy bẩy. Trông em thật yếu ớt, mỏng manh dưới cơn mưa tầm tã. Em mặc không đủ giữ ấm cho mình.

Tôi đến gần em và nói: “Em không nên tới đây gặp anh nữa” và rồi tôi nhồi nhét thêm hàng loạt lý do mà tôi cho rằng chúng tôi không nên ở bên nhau.

Em nói: “Nhưng, em nhớ anh”.

Tôi đáp lại lạnh lùng: “Đi nào, anh sẽ đưa em về nhà”.

Em không mở chiếc ô của mình ra, tôi biết là em muốn dùng chung chiếc ô của tôi.

Tôi nói: “Mở ô của em ra, rồi chúng ta sẽ đi”.

Một cách miễn cưỡng, em mở chiếc ô và đi với tôi đến chỗ đậu xe. Em nói vẫn chưa ăn từ trưa đến giờ và rồi hỏi tôi có thể dừng ở đâu đó để ăn.

Ngay lập tức tôi trả lời với trái tim sắt đá: “Không!”.

Thất vọng, em nhờ tôi đưa ra nhà ga xe lửa và bảo sẽ tự đi xe lửa về nhà.

Có thể do trời mưa nên tất cả các chuyến tàu đã đầy khách, ai cũng cầm ô và cặp táp hối hả về nhà, dường như không hề để tâm tới việc có người vừa đi ngang qua mặt họ.

Continue Reading

Dưới ánh bình minh

Đào Huy Kiên

Dương choàng tỉnh giấc. Anh vừa trải qua một cơn ác mộng. Trong giấc mơ, anh bước vào thang máy, bấm lên tầng hai mươi nhưng chiếc thang máy lại rơi tọt xuống. Nó rơi mãi, rơi mãi, như thể đang đưa anh xuống địa ngục. Thế rồi anh tỉnh giấc. Anh không biết giấc mơ ấy có ý nghĩa gì không. Nó có thể là một điềm báo trước tương lai hoặc là sự phản ánh của những gì xảy ra trong hiện thực cuộc sống của anh bằng ngôn ngữ riêng của những giấc mơ, mà cũng có thể chẳng có chút ý nghĩa gì. Dương cảm thấy mệt và nhức đầu, đôi mắt anh nặng trĩu, đêm qua anh lại uống rượu. Anh ghét những giây phút này, lúc nào cũng thế, cái giây phút thức dậy vào buổi sáng. Anh là con người của ban đêm, của những buổi tiệc tùng. Khi màn đêm buông xuống, anh là con người tràn trề nhựa sống, tràn trề sức lực của tuổi thanh xuân, là một ông hoàng lộng lẫy, nhưng khi ánh mặt trời hé ra, anh chỉ còn là cái xác tàn tạ, vật vờ, chỉ là một con đom đóm không tỏa sáng ban ngày. Dương nhìn người con gái đang trần truồng nằm cạnh anh. Cô ta cũng giống như anh, bị ánh bình minh tước đi vẻ đẹp lung linh lúc trước, phấn son nhạt màu, gương mặt đêm qua xinh đẹp là thế giờ cũng trở nên tầm thường. Hương thơm của cô đêm qua khiến anh ngây ngất thì giờ bỗng làm anh ngột ngạt. Chao ôi sao mà anh ghét cái ánh bình minh!

Dương bước ra khỏi giường, mặc quần áo vào và đi xuống nhà. Ở đó anh gặp bác Huệ.

– Sao hôm nay cậu dạy sớm thế?

Dương coi đó là một câu chào và không thấy có lí do gì phải trả lời. Anh đáp lại bằng một câu không liên quan:

– Bác Huệ à, lát nữa khi nào cô ta dậy bác mang đồ ăn sáng lên, rồi đưa tiền cho cô ta đi taxi về nhé.

Anh lấy ví rút ra tờ năm trăm nghìn:

– Đây bác đưa cho cô ta nhé.

Continue Reading

Em và những điều tôi yêu

Tôi yêu cuộc điện thoại lúc nửa đêm khi tôi đang say giấc. Em nói giọng run run: “Em thấy sợ…”. Thì ra em gặp ác mộng, mơ đâm phải ôtô làm ôtô rụng cả bánh! An ủi em xong, tôi chẳng tài nào quay lại giấc ngủ của mình, thấy thương tài xế ôtô quá!

Em khiến tôi yêu ngay từ ngày đầu gặp gỡ… đôi mắt đen tinh nghịch với khuôn miệng rộng… mỗi khi nói chuyện có ý đồ gì đen tối, em lại nheo một mắt lại nhìn tôi rồi ngoác miệng cười gian xảo… lúc đó tôi chỉ biết bật cười và nói: “Em đen tối lắm, đừng hòng qua mắt anh!”. Đúng rồi, đáng yêu như vậy, làm sao “qua mắt” tôi được… Không hiểu em có biết tôi yêu nụ cười và ánh mắt ấy của em lắm không nhỉ?

Tôi yêu những tin nhắn em gửi cho tôi, nhất là những dòng tin em soạn bằng tiếng Anh tùm lum lỗi chính tả và ngữ pháp. Mỗi lúc như vậy, tôi lại được dịp bắt bẻ và lên lớp cho em rằng chỗ này sai ngữ pháp rồi, chỗ kia sai chính tả đó… Em đáp: “Viết được thế là tốt lắm rồi, em mất cả tiếng mới nghĩ ra đấy!” Thế mới biết em yêu tôi nhiều biết bao…

Tôi yêu mỗi lúc em kéo tôi lại gần, ôm tôi thật chặt, dụi dụi đầu vào ngực tôi hít hà như thể đứa trẻ con được người ta cho chiếc bánh gatô kem, tiếc không ăn mà cứ hít lấy hít để như sợ chiếc bánh hóa hơi bay mất. Mỗi lúc như vậy, tôi thấy em nhỏ bé biết bao. Lại tự thấy mình thật vững chãi và trưởng thành…

Continue Reading

Sợi dây chuyền

Đào Huy Kiên

Sân ga buổi chiều hôm ấy cũng nhộn nhịp như bao buổi chiều nào khác. Ai nấy đều hối hả, tất bật với những đống hành lí của mình. Người lên, kẻ xuống tàu, nhưng chẳng ai muốn nán lại lâu trên sân ga trừ một đôi nam nữ trẻ độ mười chín đôi mươi.

– Anh đi nhớ viết thư cho em nhé- cô gái nói.

– Ừ- chàng trai đáp gọn lỏn.

– Tuần nào cũng phải viết đấy, để em biết rằng anh còn yêu em không.

– Ừ, thôi anh đi đây.

Chàng trai không muốn phải nhìn khuôn mặt buồn rầu và đáp lại những lời nhắn nhủ dài bất tận của cô. Anh không có tâm trạng nào cho một buổi chia li, lòng anh còn đang háo hức với cuộc phiêu lưu phía trước. Miền Nam đang vẫy gọi anh, miền Nam quanh năm nắng ấm, miền đất dành cho những con người sôi nổi, giàu chí hướng như anh. Anh đã phát chán cái đất Hà Thành cũ kĩ, trầm lặng này rồi. Cái ý nghĩ vào Nam lập nghiệp cắm sâu vào tâm trí anh từ lúc nào không hay, để rồi đến ngày chàng thanh niên ấy quyết định biến cái ý định ấy thành sự thực. Khát vọng vươn lên khiến cho chẳng điều gì có thể níu kéo anh ở lại mảnh đất này, kể cả đó là người con gái anh yêu. Khi anh nói với cô rằng anh sẽ vào Nam lập nghiệp, cô đã buồn biết bao. Tại sao lại cứ phải là miền Nam cơ chứ, chẳng nhẽ thủ đô còn chưa đủ cho anh hay sao. Biết bao người nơi khác ao ước được trụ lại ở mảnh đất này, còn anh, anh lại muốn rời bỏ nó. Nhưng cái ý nghĩ đáng sợ nhất ám ảnh cô là anh không yêu cô. Nếu anh yêu cô thì chắc hẳn anh đã chẳng bao giờ có cái ý muốn rồ dại kia. Mỗi khi nghĩ đến điều đó cô lại khóc. Điều ấy thường xảy ra trong đêm, khi cô nghĩ ngợi nhiều nhất, mà cô thì có thể nghĩ được gì khác ngoài anh cơ chứ. Những tiếng khóc nghẹn ngào của cô chìm khuất trong màn đêm tĩnh lặng, chẳng thể nào vọng đến tai anh. Còn trước mặt anh, cô luôn giấu đi sự yếu đuối của mình, có chăng cũng chỉ là những lời trách móc, giận hờn bâng quơ. Cô không muốn ngăn trở anh gây dựng sự nghiệp, mà dù có muốn thì cũng chẳng thể ngăn cản một khi anh đã quyết định điều gì.

– Anh đi đây- Anh lạnh lùng nhắc lại.

– Đừng- cô như sực tỉnh- Em muốn nhìn anh một lát nữa. Chỉ một lát thôi.

Continue Reading

MU và Chelsea

Đào Huy Kiên

Chỉ một lát nữa thôi, trận chung kết champions league giữa MU và Chelsea sẽ diễn ra. Từ bốn năm nay, Chelsea đã nổi lên là một thế lực thách thức MU ở giải ngoại hạng Anh. Họ thay phiên nhau giành chức vô địch giải ngoại hạng. Nhưng đây mới là lần đầu tiên, hai đội gặp nhau ở một trận chung kết champions league. Đối với MU, đây là lần đầu tiên sau mười năm kể từ cú ăn ba thần thánh năm 1999 họ bước vào một trận chung kết giải đấu cao quí nhất châu Âu, còn đối với Chelsea, ước mơ lần đầu tiên thống trị cả châu Âu chỉ còn cách họ một bước chân. Hàng tỉ người hâm mộ trái bóng tròn trên thế giới đang háo hức đếm từng giây để được theo dõi trận thư hùng ấy. Trong số đó có hai người rất đặc biệt. Họ là một cặp tình nhân nhưng đồng thời lại là fan của hai kẻ không đội trời chung, anh là fan của MU còn cô là fan của Chelsea. Anh hâm mộ “Quỉ đỏ” từ mười năm nay còn cô mới giành trái tim mình cho “The Blues” được ba năm. Nhưng tình yêu của họ dành cho đội bóng của mình thì chẳng kém gì nhau, nhiều khi còn lấn át cả tình yêu mà họ dành cho nhau. Cứ mỗi lần MU gặp Chelsea là y như rằng họ sẽ chí chóe với nhau. Vậy mà rồi đến lần sau, họ vẫn ngồi bên nhau xem bóng đá.

Cô ngả đầu vào vai anh:

– Khi nào hai đội ra sân thì đánh thức em nhé.

– Ừ, em ngủ đi.

Cô nhắm mắt nhưng không ngủ mà chìm trong những suy nghĩ về anh. Hôm nay anh thật đáng yêu. Hội bạn rủ anh đi xem bóng đá nhưng anh đã từ chối để đến xem với cô. Anh không nỡ để cô xem trận đấu một mình mà cô thì nhất định không chịu đi xem với hội bạn của anh. Cô yêu anh dù tính xấu của anh nhiều không kể hết: lười biếng, ngủ nhiều, bừa bãi, không biết chiều cô,… nhất là cái tính mê cá độ. Lúc nào anh cũng có thể kể vanh vách tỉ lệ cá cược của châu Âu và châu Á. Trận đấu nào hay anh cũng phải tìm được người khác phe để cá cược cùng anh, nếu không tìm được thì anh sẵn sàng đổi sang phe bên kia để cá. Thậm chí có lần lên Vincom, có hai thang máy đang đi lên, anh còn đòi cá với cô xem cái nào sẽ đến trước. Lại còn cái tính nói nhiều và thích trêu chọc người khác nữa. Nhiều lúc anh làm cô tức muốn phát khóc, đàn ông con trai gì mà chẳng biết nhường nhịn con gái, chẳng bao giờ chịu nhận là mình sai, lần nào đấu khẩu người thắng cũng là anh dù cho anh có sai lè lè đi chăng nữa. Có một câu nói mà cô rất tâm đắc: “Không phải fan MU chỉ toàn những kẻ không ra gì, nhưng những kẻ không ra gì thì toàn là fan MU”. Anh cũng là một trong số đó. Ấy vậy mà cô vẫn yêu anh. Thật là khó hiểu.

Continue Reading

Ngược

J.E.

Tôi mặc bộ đồ thể thao mùa hè màu đen, xỏ đôi Converse lam sẫm, thẫn thờ bước ra khỏi nhà. Tay nắm hờ hững một cơn gió, mường tượng rằng em đang đi cạnh tôi. Em mặc bộ đồ trắng và đi giày đỏ. Tóc em nhuộm màu dẻ nâu làm sáng lên làn da trắng. Em dung dăng cánh tay tôi, ngượng ngùng. “Đi nhanh lên anh, đừng ngắm em nữa!”

Tôi siết tay em, nhưng siết nhầm cơn gió. Em đâu còn bên tôi nữa. Tôi khua những bước chạy đầu tiên.

Tôi không biết phải diễn tả như thế nào cái cảm giác lúc đang chạy, chỉ nhớ mang máng có ai đó đã viết: “Nó tuyệt vời đau đớn. Những kẻ không bao giờ chạy sẽ không bao giờ biết, và những kẻ chạy sẽ không bao giờ biết diễn tả sự tuyệt vời đau đớn đó.” Đôi lúc tôi khá mơ hồ trước khái niệm “tuyệt vời đau đớn” này. “Tuyệt vời đau đớn” có nghĩa là gì? Phải chăng là cực điểm của sự đau đớn? Đôi khi bạn phải chạy, bạn thấy tâm hồn mình nhói đau. Có những thứ dằn vặt dồn nén bên trong sâu thẳm chỉ bộc lộ ra khi có đủ lượng andrenaline cần thiết. Nhưng như thế chưa đủ để gây ra sự cực điểm đau đớn. Hay đó là sự tuyệt vời khi đau đớn? Giống như là sự khoái lạc khi làm tình vậy. Về lí, đó là sự đau đớn. Nhưng trên thực tế, nó đem lại cảm giác khoái lạc. Sự khoái lạc, cảm giác tuyệt vời đó chỉ đến khi ta đau đớn và mệt mỏi. Cũng như một thứ ma tuý nội sinh, nó gây nghiện cho cả người làm tình và người chạy. Tôi sẽ không nghiện cả hai thứ đó nếu không gặp em.

Em vung vẩy trái tim tôi như đứa trẻ thơ nghịch nước. Đôi mắt của em phản chiếu ánh nắng chiều ngây thơ như một thảo nguyên hoang dại. Tôi và ly Whisky mê mải nhìn em tung tăng ngoài cửa sổ quán rượu. Nắng đổ tràn trên khuôn mặt em những bình yên. Tôi không nhớ mình đã đến bên em bằng cách nào, chỉ nhớ lúc ấy đôi chân tôi nhẹ nhàng như có cánh. Tôi chào em và em chào tôi – đương nhiên như cá bơi trong nước. Và ngay lúc ấy tôi chợt hiểu rằng, tôi là cá và em là nước.

Continue Reading

Xin lỗi vì anh nghèo

Xin lỗi…cô có làm sao không???

Vừa nói chàng trai vừa đỡ cô dậy.

“không sao mà anh…lỗi cũng do em đi không chú ý ..làm đổ hết đồ của anh rùi” ..chàng trai nhẹ lau mồ hôi trên chán…thở phào…ban đầu anh rất sợ là cô sẽ làm to chuyện

Bởi lẽ một những tiểu thư sang trọng kiêu kì luôn đi liền với chữ kiêu kì đỏng đảnh. Nhưng những suy nghĩ của anh với hoàn cảnh diễn ra hoàn toàn trái ngược nhau.. Chỉ cho cô gái 1 chỗ ngồi….anh nhanh chóng quay lại dọn dẹp số cốc chén đồ uống vừa làm đổ rơi vãi trên nền nhà…với ánh mắt khó chịu của tay quản lý đang nhìn anh từ phía sau…

Thu dọn đống đổ vỡ xong..anh nhanh chóng quay lại bắt nhịp với công việc của mình…

Đặc cốc nước trắng xuống..anh chưa kịp hỏi cô gái dùng đồ uống gì thì cô gái đã lên tiếng:

“xin lỗi anh vì em chuyện vừa rồi anh ghi luôn số đồ uống vừa bị đổ vào hóa đơn cho em nhé”

..Anh không nói gì lẳng lặng ghi chép rùi quay vào quầy đợi lấy đồ uống cho cô gái..bỏ lại cái ánh mắt dõi theo nhìn anh của cô gái..có lẽ cô gái đã cảm thấy mến anh ngay từ cái chạm mặt đầu tiên…Suốt khoảng thời gian ngồi …cô chỉ chăm chú nhìn theo chàng trai…có một cái gì đó từ anh. Làm cô bị cuốn hút…một cảm xúc khó tả..liệu đó có phải là tình yêu…Chỉ đến khi cô bị giật mình bởi cú điện thoại… Cô đứng dậy lấy ví thanh toán và ghi ghi cái gì Continue Reading