Monthly Archives

August 2011

Những hạnh phúc giản dị

Lê Giang Hoàng Phi Hải

Bàn tay có thể chai sần vì sương gió, bàn tay có thể thô kệch qua lao động vất vả cần lao, thậm chí có khi đó là những bàn tay không lành lặn, không cảm giác, nhưng vẫn có thể đón lấy những hạnh phúc của riêng mình.

Hạnh phúc đầu tiên của tôi là khi bàn tay nhỏ bé và mũm mĩm của mình được những bàn tay của cha của mẹ yêu khẽ chạm vào. Đó là những cái vuốt ve, nâng niu đầy trìu mến, còn bàn tay bé tí của tôi thì cứ lạ lùng quơ quơ vào không khí…

Hạnh phúc thứ hai là khi tôi chập chững bước đi những bước đầu tiên trong cuộc đời. Đôi bàn tay tôi cứ chấp chới vì lo sợ, e ngại mình sẽ ngã nhào hay té đau ở một bước chân nào đó. Tôi ngập ngừng không dám bước. Lúc đó một vòng tay rộng lớn dịu hiền âu yếm dang ra, vừa vỗ tay vừa khích lệ tôi cố lên…

Hạnh phúc thứ ba là khi tôi được một bàn tay nắm chặt, đưa đến trường, qua những con đường sỏi đá, qua những ngã ba ngã tư đầy xe cộ. Bàn tay ấy cẩn thận dìu dắt tôi. Khi gặp một vũng nước đọng, hay một ổ gà, ổ voi lởm chởm xuất hiện là đôi bàn tay ấy vội vàng ôm tôi và bế qua…

Hạnh phúc thứ tư là những lúc trái gió trở trời, tôi đổ bệnh. Đôi bàn tay đã tận tình đút từng muỗng cháo cho tôi, thăm dò vầng trán xem cơn sốt đã hết chưa?

Continue Reading

Nhắm một mắt để yêu

Sương Mai

Chị nằm dài ra trên bãi cỏ, mũi vẫn ngửi thấy mùi cỏ xanh thơm non. Ánh nắng nhẹ của buổi chiều tà ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của chị, những ngọn gió hà hương vào người chị. Chị cảm thấy thoải mái khi được nằm như thế.

Rồi chị nhìn lên bầu trời, đôi mắt đẹp khẽ nheo lại. Một cánh diều hình con bướm màu đỏ lọt vào tầm ngắm.. Chị khẽ mỉm cười, nhắm một mắt lại, đưa ngón tay lên mắt thành hình vòng tròn, thu trọn cánh diều vào trong ánh mắt…

***

– Chị li hôn đi ! – Minh vừa đến đã đập tay xuống mặt bàn, nói giọng quả quyết. Nhưng trước phản ứng ấy, người đối diện Minh chỉ khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, ra hiệu cho Minh ngồi xuống. Chị hỏi Minh uống gì, rồi bình thản gập tờ tạp chí lại.

Minh bướng bỉnh ngồi xuống. Sau khi gọi món, Minh liếc nhìn chị. Chị đang quay nghiêng mặt nhìn ra bên ngoài. Hôm nay chị mặc một chiếc áo len mỏng màu hồng với một cái váy voan dài cũng tông màu nhẹ nhàng ấy. Hàng mi cong cong của chị khẽ rung rung. Khuôn mặt chị hầu như không trang điểm gì, nhưng vẫn rất đẹp. Vẻ đẹp thanh tú, dịu dàng của một cô gái con nhà gia giáo. Đôi mắt chị hướng về phía vô định, thoạt nhìn qua tưởng rất điềm tĩnh, nhưng Minh hiểu lòng chị đang rất mông lung.

Continue Reading

Ngón tay đeo nhẫn

Tôi thuộc tuýp đàn ông đẹp trai. Và tôi chưa từng yêu ai xấu gái.

Tôi cũng không có ý định thử chuyện đó. Những cô gái xấu khó mang lại những cảm xúc lãng mạn… sự rực lửa hân hoan lại càng không.

Cô ta ngồi cùng dãy bàn với tôi trong cuộc hội thảo thành phố, cách tôi một người đàn ông, một người phụ nữ bốc lửa.

Lúc đầu tôi ngó sang bên phải hai lần với mục đích mục kích khuôn ngực khổng lồ của ‘’người phụ nữ bốc lửa ‘’. Ngực cô ta đẹp thật, và vô cùng hấp dẫn dưới lớp váy quây đỏ rực.

Lần thứ ba tôi nhìn thấy khuôn mặt nàng, cũng đẹp và cũng vô cùng hấp dẫn dưới lớp trang điểm kiểu ấn tượng.

Lần thứ tư tôi quay sang, đang định đá lông nheo với nàng…. Và tôi nhìn thấy nó.

‘’ Nó’’ ở đây là hai cái nhẫn sáng chóe vừa mới được thò ra theo một bàn tay nào đấy phía bên phải nàng.

Tôi chăm chú nhìn : hai cái nhẫn chói thật, một cái bạch kim theo kiểu nhẫn đính hôn với viên kim cương to đùng, một cái lại bằng vàng – có vẻ là vàng ta, trơn nhẵn và dày một cục, đích thị nhẫn cưới.

Hai cái nhẫn chiếm diện tích không nhỏ lại được đeo liền vào cùng một ngón tay… thú vị thật.

Continue Reading

goiyeu.net tròn hai tuổi

Các bạn ạ, hôm nay 21.08 goiyeu.net đã tròn hai tuổi. Với sự cố gắng hết mình và đam mê không mệt mỏi, goiyeu.net hy vọng sẽ tiếp tục nhận được sự quan tâm của các bạn để trưởng thành và phát triển hơn nữa .

Nhân dịp kỷ niệm Sinh nhật hai tuổi này, mọi người có thể gửi lại những lời chúc dù ngắn dù dài nhưng tràn đầy tình cảm cho goiyeu.net tại đây.

Thay mặt cho toàn thể các thành viên goiyeu.net – xin cám ơn bạn đã tham gia cùng goiyeu.net trong hai năm vừa qua.

Chúc bạn sự tốt lành và bình an :x

21.08.2009 – 21.08.2011

– goiyeu.net –

Lạc lòng

Người đàn ông đôi khi chưa hiểu hết người phụ nữ của mình, nhất là khi anh ta chỉ nhìn tấm lưng mà không nhìn vào đôi mắt…

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục. Cô thư ký ngạc nhiên: “Còn đến 30 phút nữa, sao chị đến sớm vậy?”. Tâm mỉm cười, cố giấu vẻ bối rối: “Tại hợp đồng ký lần này quá lớn nên chị thấy lo. Em lấy giúp chị tách cà phê”.

Cô thư ký bước ra và khép cửa lại. Tâm thẫn thờ nhìn vào khoảng trống trước mặt. Nàng hình dung ra khuôn mặt một người đàn ông có giọng cười rộng mở, ánh mắt chân thành và ấm áp. Khi thử đặt người đàn ông ấy cạnh Quang, chồng mình, Tâm thấy có một khoảng cách rất lớn. Phải chi sự lịch thiệp của ông ta được san sẻ bớt cho chồng nàng một ít thì có lẽ, cuộc sống gia đình của nàng không đến nỗi nhàm chán như vậy.

Tâm bỗng nhớ đến cuộc trò chuyện của hai vợ chồng mới đây. Quang được một trường đại học ở Paris thỉnh giảng. Anh sang đó đã hơn 2 tháng. Cứ đôi ba ngày, anh lại gọi điện cho vợ. “Này, em có tắm cho con két không đấy? Có mua bắp cho nó không? Còn con sáo nữa, em có nhớ cho nó ăn ớt để lột lưỡi không? Con Mi-Lu chắc là nhớ anh lắm hả? Em nhớ tắm bọ chét cho nó…”. Đại loại là những câu hỏi như thế dành cho những con thú cưng. Tiếc rằng chúng không biết nghe, không biết vui mừng đón nhận sự quan tâm ấy. Chỉ có nàng, thèm nghe một câu hỏi: “Em khỏe không? Công việc thế nào?…” nhưng dường như trong suy nghĩ của Quang, vợ phải xếp sau những con vật cưng ấy.

Continue Reading

Tất cả bọn con trai đều yêu Cáo

Hoàng Nhật

Tôi không nhớ vì sao lại gọi cô là Cáo, dù cô có một cái tên khá đẹp, luôn tạo cảm giác êm tai mỗi khi cất lên. Có lẽ vì mái tóc cháy nắng của cô trông giống cái đuôi cáo, bờm xờm và chẻ ngọn tua rua.

Lần đầu tiên tôi gặp Cáo là trong buổi giao lưu với các tân sinh viên. Cô gầy gò và bé nhỏ như đứa trẻ đang lang thang trên bờ cát, tha thẩn áp từng cái vỏ ốc vào tai để lắng nghe âm thanh của đại dương. Nước da cô nhợt nhạt thiếu sức sống, má hóp, phong cách ăn mặc lỗi mốt và quê mùa.

Nhưng bù lại, Cáo có một chiếc mũi rất hoàn hảo. Sống mũi cao, thẳng tắp tạo cho cô khuôn mặt kiêu hãnh và tự tin như thể sẽ không có biến cố nào trong đời khiến cô phải sợ hãi. Nếu không có chiếc mũi đó, cô sẽ chẳng tạo được chút ấn tượng nào khiến tôi phải chủ động làm quen.

“Em có chiếc mũi thật là thú vị.”

Tôi đã dùng từ “thú vị” chứ không phải là “đẹp, tuyệt vời, dễ thương, nice, awesome…” Tôi có thói quen để mặc cho cảm xúc tự điều khiển hành động một cách ngẫu hứng như bản nhạc jazz cất lên giữa khán phòng tối. Cảm xúc của tôi đã chọn từ đó, một tính từ chẳng bao giờ được dùng để miêu tả về chiếc mũi.

Dù sao tôi cũng đã trở thành người bạn đầu tiên trong quãng đời sinh viên của Cáo.

Continue Reading

Anh có yêu em không?

Mình không bao giờ hỏi ai là “Anh có yêu em không?”. Cho dù trong lòng mình một khi đã có mong muốn được hỏi ai câu đó, là mong muốn họ trả lời khẳng định là “Có!” lắm ấy!

Không biết mấy chục năm trước mắt, mình sẽ có lúc nào dại dột buột mồm ra hỏi ai cái câu dại dột này không, chứ trong lịch sử (tình sử) của mình thì là chưa có tiền lệ. Không hiểu vì sao. Nhưng mình đã luôn chỉ nói: “Em yêu anh!”

Mình nghĩ thế là đủ.

Tình yêu bản chất không đòi đền đáp. Nếu đòi phải có đền đáp thì đó là sự ích kỷ hoặc đó là ảo tưởng. Mình đứng trong cuộc sống như một cá thể độc lập, và vì độc lập nên đơn độc, và vì thế, nếu mình là chim có lỡ hát vào khoảng không, thì có đòi phải nghe thấy tiếng vọng không? Nếu là hoa nở thì có đòi cả thế giới nở hoa đáp lại mình không? Nếu mình là một hạt mưa rơi, mình có đòi phải rơi vào nơi mát lành không? Nếu mình không yêu mà thù hận họ, mình cũng sẽ hy vọng họ thù hận mình chứ? Ảo tưởng sự đền đáp của tình yêu chi bằng đi tiếp sống tiếp yêu tiếp, đời thiếu gì đàn ông tốt, hoặc đàn ông chỉ mình là thấy họ tốt?

Mình nhớ ngày nhỏ nghe “Ba mươi phút dân ca và nhạc cổ truyền” trên Đài tiếng nói Việt Nam buổi trưa, hay có bài dân ca vè hay ví gì đó của miền Trung, kể lể công lao khó nhọc của mẹ, từ ngày mang nặng đẻ đau cho tới hồi chăm sóc nuôi lớn con cái. Hồi đó nhỏ lắm mà đã băn khoăn, sao người mẹ trong ca dao lại kể lể công ơn mang nặng đẻ đau với đứa con của mình? Tính sổ kiểu đó hay ho gì? Tính sổ tình yêu chỉ ra được sự thất vọng hay cụ thể hơn là ra được công ơn chứ chẳng ra được tình yêu. Mà tình yêu được tính theo kiểu công nợ, tôi “chi” ra từng này, tôi cần được “lại quả” chừng kia, thì kinh quá!

Continue Reading

Nếu bạn phải khóc

Nhà giả kim nói về sự khóc: “Nếu bạn phải khóc, hãy khóc giống như 1 đứa trẻ. Bạn đã từng là 1 đứa trẻ, và một trong những điều đầu tiên bạn học trong đời là khóc, bởi vì khóc là một phần của cuộc sống. Đừng bao giờ quên rằng bạn tự do, và vì vậy bộc lộ những tình cảm của mình không có gì đáng xấu hổ.

Tiếng khóc, tiếng nức nở tạo nên nhiều tiếng ồn như bạn mong muốn. Bởi vì đó là cách những đứa trẻ khóc, và chúng biết đó là cách nhanh nhất để làm cho trái tim chúng thanh thản. Bạn đã bao giờ để ý làm thế nào đứa trẻ ngưng khóc chưa? Chúng ngưng khóc vì có điều gì đó làm xao lãng chúng, có điều gì đó cuốn chúng vào một cuộc phiêu lưu mới.

Những đứa trẻ ngừng khóc rất nhanh.

Và bạn cũng sẽ làm được như vậy, chỉ khi bạn có thể khóc như những đứa trẻ.”

Bạn là 1 người con gái rắn rỏi, thường tự nghĩ rằng mình đầy cá tính, thường ép mình đương đầu với mọi khó khăn, và bạn không cho phép mình khóc vì như thế hình tượng người con gái cá tính mà bạn xây dựng trong mắt mọi người sẽ sụp đổ? Hay đơn giản hơn, bạn là một bạn nam, và cái dòng máu ‘nam tử hán’ không cho phép bạn khóc? Khi có 1 người nói ‘khóc không giải quyết được gì’, tôi biết rằng người đó đã quên mất cách khóc, cái cách những đứa trẻ đã giải quyết tất cả mọi vấn đề.

Continue Reading