Monthly Archives

July 2011

Anh có chắc sẽ yêu hết những gì em có không?

Em biết mình không có ngoại hình hấp dẫn vì vậy em luôn muốn chăm chút cho tâm hồn ngày càng tươi đẹp hơn. Em chắc rằng sẽ luôn giữ được cho mình những tình cảm đẹp đẽ và những cảm xúc tinh tế.

Em biết mình không học cao biết rộng, cũng như tầm nhìn còn quá hạn hẹp vì thế em vẫn không ngừng học hỏi mỗi ngày. Nhưng em chắc rằng sự hiểu biết nhỏ bé ấy đủ để em có những suy nghĩ và cảm nhận chân thật nhất về những gì anh nói cũng về mọi thứ xung quanh chúng ta.

Em cũng biết mình không có đôi tay khéo léo đảm đang và thường tự gây thương tích cho mình. Nhưng em chắc rằng em sẽ học nấu được những món anh thích và sẽ chăm sóc anh mọi lúc có thể. Em biết vòng tay của em thật nhỏ bé và yếu ớt nhưng em sẽ ôm anh thật chặt.

Em còn biết mình thường hay “chồn chân mỏi gối”, với vóc dáng mảnh mai, em không có nhiều sức khoẻ. Nhưng em chắc rằng mình sẽ đi cùng anh suốt con đường đời.

Em biết em hay nghĩ ngợi, khó quên những chuyện buồn nhưng không dễ giận. Vì vậy em chắc rằng em cũng dễ tha thứ (em luôn muốn được nghe sự thật từ chính anh, mà không phải bất cứ ai khác) và em đủ niềm tin vào tình yêu mà anh dành cho em.

Em biết mình có cá tính mạnh, tính khí thất thường lúc tuỳ hứng, lúc lại nguyên tắc. Nhưng em chắc em đủ dịu dàng và nữ tính để anh biết anh đang yêu một người con gái, chứ không phải là một chàng trai. Và em đủ mạnh mẽ, tự chủ để có thể vượt qua những khó khăn mỗi khi không có anh bên cạnh.

Continue Reading

Ác giả, ác báo

Nàng thức dậy giữa đêm vì một tiếng động khe khẽ dưới tầng một. Trộm chăng, không thể nào. Ngôi biệt thự tuy rộng rãi và biệt lập với xung quanh, nhưng theo nàng, rất an toàn. Bởi lẽ chồng nàng nuôi hai con chó bẹc giê khá lớn, và chúng được huấn luyện để không ăn những gói thức ăn ở bên ngoài ném vào, thường là những gói thức ăn trộn bả để vô hiệu hoá những con chó dữ. Chồng nàng đã đi công tác vắng, còn đứa con hai tuổi của nàng đang ngủ rất say . Bà giúp việc đã ngủ từ lâu. Nàng mở cửa phòng và đi xuống. Tiếng động vẫn phát ra ở nơi nào đó quanh đây. Nàng bật đèn. Cả gian phòng khách dưới tầng 1 sáng như ban ngày. Tiếng động ngưng bặt, rồi lại vang lên đều đặn như thách thức. Định thần nghe kĩ lại, nàng chợt lạnh người. Nó giống hệt những tiếng đẽo đục gỗ, thứ âm thanh trước đây nàng ghét cay ghét đắng. Nhưng nàng đã chắc mẩm rằng nàng sẽ không bao giờ phải nghe thấy những âm thanh ấy nữa, vì đứa con riêng của chồng nàng, thằng bé thường xuyên tỉ mẩn với những mẩu gỗ, đã chết từ đúng năm mươi ngày trước.

Vốn là người bản tính cứng cỏi, nàng quả quyết bước xuống. Lần này thì nàng phát hiện ra, tiếng động bắt nguồn từ căn phòng chứa đồ cũ, trước đây là phòng đứa con trai riêng của chồng nàng hay ngồi trong đó. Nàng run rẩy mở cửa, không có gì trong đó cả. Tiếng động cũng ngừng bặt. Có lẽ là ảo giác, chắc chắn thế, không thể là ma được. Mà rút cục, nếu ma có tồn tại, thì nó cũng sẽ phải chịu khuất phục trước con người, nhất là người như nàng, trước đến nay vốn không biết sợ là gì. Nàng chỉ tin vào những thứ hữu hình.

Đêm đó nàng ngủ chập chờn. Gần sáng, nàng thấy tiếng cửa kẹt mở, nàng thấy đứa con riêng của chồng đang bước vào, bàn tay cầm một khúc gỗ, như đang chuẩn bị đục đẽo nó. Nó tiến đến bên giường nàng, cặp mắt gườm gườm hung dữ. Rồi nó giơ khúc gỗ lên trước mặt nàng, như thể muốn giết nàng. Nàng những muốn vùng chạy, nhưng có cái gì đó vô hình như dán chặt lấy lưng làng với chiếc giường.. Khúc gỗ đã giáng xuống, nàng hét lên…

Continue Reading

Cưới gái ngoan

Trang Hạ

Trước ngày tỏ tình, chúng tôi là bạn học cùng nhau lớp 12 ở THPT Hoàn Kiếm. Hồi đó, những buổi sáng đến lớp rét run, chia nhau gói xôi của bà bán xôi gần trường, hay những giờ tan học gần dịp nghỉ hè, chúng tôi chở nhau trên xe đạp từ phố Hai Bà Trưng lang thang ra cầu Long Biên, trốn học lên tận Hồ Tây, trở thành kỷ niệm rất đẹp.

Học đại học, bốn đứa chúng tôi học khác trường nhưng vẫn ở gần nhà nhau, nên trở lên thân thiết. Tôi yêu Th., vốn là bí thư cũ của lớp, còn thằng Minh yêu Trang. Trang ở Hàng Bạc nhưng lại lên nội trú ở với lý do ghét sự quản lý của ông bà bô. Chúng tôi rủ nhau cùng tỏ tình vào một ngày. Bốn người bạn thân cùng trở thành những người yêu nhau.

Sau phút “thắng lợi”, cả bốn đứa hẹn nhau ra cà phê, bốn chiếc xe đạp đã trở thành hai chiếc xe máy. Đi chơi xa, vui buồn giận hờn chúng tôi đều có nhau.

Tôi không viết tên vợ tôi ra, bởi chúng tôi đã li hôn ngày hôm qua.

Th. là gái ngoan điển hình, tính cách trái ngược Trang. Chính vì ngoan hiền tử tế quá, vợ tôi đã kéo đời chúng tôi xuống vực.

Khi mới yêu nhau, mọi giận hờn, Th. đều lấy nước mắt ra để giải quyết. Tôi luôn nhường cho cô ấy đúng. Đi chơi xa, cô ấy luôn bé bỏng bên tôi. Để mặc tôi lo đưa đón, xem xét xe cộ, chuẩn bị cho chuyến đi an toàn, xử lý các mối quan hệ xã giao, thậm chí mệt mỏi không được kêu mệt, còn phải… bón cho cô ấy ăn từng thìa. Tôi hầu như không được nhận một sự chăm sóc thật sự nào từ Th., ngoài những nụ hôn tràn lan, những lời nói ngọt ngào nhưng… nói để đó, và một số các thứ quần áo không hợp gu, mà cô ấy nổi hứng mua về ép tôi mặc, coi đó là chăm sóc người yêu. Còn lại, thường xuyên những cú điện thoại Th. bảo là gọi quan tâm tới người yêu, thủ thỉ với tôi, nhưng thực ra lại là than vãn kể tội người khác, kêu ca những cái trục trặc nhỏ nhoi mà cô ấy không vừa ý. Trong khi không hề hỏi tới việc, tôi đối mặt với những vấn đề gì.

Continue Reading

Sách và tình

Có một con ngõ được mệnh danh là “thiên đường tri thức giá rẻ”, nơi sách lậu được bán tràn lan với đủ chủng loại từ giáo dục cho đến tiểu thuyết sex rẻ tiền. Không có tấm biển đề bán sách nào nhưng ai cũng hiểu bên trong đó là hàng sa số những chồng sách ẩn sau các bức tường rêu phong của khu nhà cổ.

Lão chủ hiệu sách sinh sống và kinh doanh trong khu nhà đầy rẫy cầu thang và cửa sổ bục gỉ đến nay đã ngót nghét hai thập kỷ. Lão già có khi còn hơn cả Lý Bạch, người lão ốm yếu như cái phất trần nhưng đầu thì to đến mức có thể nhét vừa Tam Quốc Chí trọn bộ, có lẽ vì lão đọc sách nhiều quá nên trí não phát triển vượt bậc mà chẳng cần sữa có DHA.

Mỗi căn phòng đều rộng không quá hai mươi lăm mét vuông nhưng chứa đến hàng chục nghìn cuốn sách, cứ như thể toàn bộ tinh hoa văn hóa và văn minh nhân loại đều tập trung tại đây cả. Trên giá chật kín sách, dưới đất sách được xếp san sát nhau thành từng chồng cao đến đầu gối, độc giả có thể nằm lên sách như nằm trên một cái giường không có gầm và đôi chỗ lùi ra thụt vào chẳng có quy luật gì hết.

Lão bán sách kê một cái bàn con con trước lối vào làm quầy thu tiền, lúc rảnh thì đọc sách hoặc bàn luận chuyện văn chương với mấy ông nghệ sĩ già hay lui tới để được hưởng “tri thức giá rẻ”. Mùa đông lão ngồi quấn chăn co ro xem tin tức trên chiếc laptop còn cổ hơn lão. Mùa hè lão đi quanh ngõ với độc một cái quần Sọc. Người ta góp ý thì lão đáp: “Mấy ông cán bộ

Phường cũng toàn cởi trần tiếp dân nên tôi phải làm theo cho gương mẫu”.

Continue Reading

Nhật ký làm mẹ

Mẹ cứ ngỡ mình là người tốt phước trong đám bạn bè, không ai thành công trong việc nuôi dạy con mình như mẹ, nhưng mẹ đã nhầm. Làm mẹ mà mẹ đã lo lắng không biết bao nhiêu lần cho con vì cách đối xử với những người có tình cảm với con

Sau khi chia tay mối tình đầu, mẹ chưa bao giờ thấy con nghiêm túc trong những lần quen biết, tìm hiểu đối với những người bạn khác phái tiếp theo.

Có lúc con cùng đi chơi với những người đàn ông đã có gia đình, thậm chí nhiều tuổi hơn mẹ mà dường như con không hề thấy sự chênh lệch. Rồi mẹ lại thấy con hẹn hò với một vài người bạn, nhìn thoáng qua ai cũng biết là ít tuổi hơn con rất nhiều.

Mẹ đã luôn dành cho con quyền tự do cao nhất để lựa chọn, để tự quyết định cuộc đời mình. Từ việc chọn ngành, trường đại học, rồi tốt nghiệp ra trường đi làm, con đã chứng minh cho mẹ thấy mẹ đã không sai khi để cho con tự lập và quyền tự lựa chọn, tự quyết định cũng như tự chịu trách nhiệm về đời mình.

Con đã đủ lớn để biết

Con đã tự tìm được một công việc tốt với nhiều cơ hội thăng tiến. Mẹ cũng luôn hãnh diện với bạn bè là đã biết thích nghi tốt với sự phát triển của xã hội trong cách nuôi dạy con cái.

Nhưng dường như mẹ đã để cho con lạm dụng cái quyền tự do của mình, để rồi lúc này, mẹ hoàn toàn không hiểu được con. Và điều mẹ tưởng như không quan trọng đó là vấn đề tình cảm của con bây giờ lại là điều mẹ lo lắng nhất.

Continue Reading

Bỏ chồng, đừng bỏ mình

Trang Hạ

Tôi thích lời chia sẻ của một chuyên gia tâm lý, rằng, phụ nữ phải bốn mươi mới biết tình yêu quý giá và hiếm hoi đến nhường nào. Bởi khi hai mươi, nàng nhiều tình nhân và yêu nhiều người nhưng lại là lúc nàng dễ bị tổn thương bởi tình yêu nhất. Tuổi ba mươi yên ổn và biết cách duy trì mối quan hệ lâu dài. Thế nhưng yêu lại ở tuổi bốn mươi, phụ nữ dường như rất khó để quay trở lại là một người phụ nữ tin tưởng vào tình yêu.

Không có tình yêu, hôn nhân biết đâu trở thành ràng buộc. Ở những nơi ràng buộc lỏng lẻo, có người phụ nữ đã gỡ sợi dây ấy ra khỏi đời mình.

Ly hôn không có nghĩa là bị thải ra khỏi hôn nhân. Chỉ là chúng ta cố gắng để xoay xở trong vô số ràng buộc, mà muốn đứng vững, ta buộc phải bứt vài nút thắt hoặc gỡ xuống vài mơ ước trong đời. Có người hy sinh cái tôi hoặc bỏ việc. Một số khác chia tay người bạn đời để được tự do cưới chính hạnh phúc của mình.

Liệu chúng ta có thể sống như một phụ nữ thông minh, cân nhắc kỹ bằng khối óc, trước khi để cho con tim rung động hay không?

1. Không lấy sai lầm của bản thân để tự trừng phạt mình

Rất nhiều người sau ly hôn đã đánh mất đi sự rung cảm với cái đẹp, với cả thế giới này.

Nhiều người chỉ nhớ những nỗi đau đớn từ cuộc hôn nhân cũ. Ánh mắt và lời nói xúc phạm của chồng hoặc người thân; Những giây phút chật vật khó khăn và cô đơn; Sự phản bội và thất vọng; Những mất mát lớn về tiền, nhan sắc, sức khỏe, tình cảm và con cái sau cuộc sống chung với người đàn ông từng được gọi là chồng… Những kỷ niệm ấy luôn quay trở lại dày vò người phụ nữ sau hôn nhân.

Continue Reading

Sẽ ra sao nếu Trái đất chỉ có 100 người?

Thử tưởng tượng Trái đất này chỉ là một ngôi làng với dân số 100 người mà thôi nhé.

Theo thống kê gần đây, dân số thế giới hiện đã vượt qua mốc 6.93 tỉ người. Nếu thống kê cụ thể hơn, con số rất lớn khiến bạn khó tưởng tượng sự “khủng khiếp” của những gì đang diễn ra trên thế giới. Bởi vậy chúng tớ rút gọn tỉ lệ lại thành 100 người để tất cả dễ hình dung.

Bạn có bao giờ thắc mắc trên thế giới có bao nhiêu người da màu? Có bao nhiêu người nói tiếng anh? Tiền sẽ thuộc về ai nhiều nhất? Một năm có bao nhiêu đứa trẻ được sinh ra trong ngôi làng đó? Cùng tìm hiểu 20 sự thật đang ngày ngày diễn ra trong “ngôi làng” Trái đất này bạn nhá!

Continue Reading

Yêu, không sợ lệch

Trang Hạ

1. Phải lòng trai trẻ:

Một buổi tối rời thư viện yên ắng, tôi băng qua sân trường quay về khu ký túc xá dành cho giảng viên đại học. Tôi nhớ nguyên vẹn cảm giác nôn nao lúc dừng lại trước đám đông sinh viên sôi nổi hướng lên sân khấu chăng một rừng đèn giữa sân trường, tôi nhớ khúc nhạc chơi rộn rã giữa đám đông, tôi nhớ nét mặt say mê và hạnh phúc của cậu bé chơi ghi ta điện hát giữa ban nhạc sinh viên. Và tôi lẳng lặng đi tiếp, mặt đầy nước mắt, vì phát hiện ra mình đã ngay lập tức phải lòng cậu sinh viên của mình vào lúc đó, khi cậu chưa hát hết câu cuối cùng.

Tôi tin nếu tôi mới hai mươi, tôi sẽ đứng lại trong đêm đó, ngắm lâu hơn gương mặt làm tôi yêu thương bất chợt, mở cửa đời mình cho một lần yêu thương, dù được đáp hay không cũng vô cùng đẹp đẽ hạnh phúc. Bởi lúc đó hai mươi, ta có quyền theo đuổi, có quyền cởi lòng ra trước tình yêu.

Nhưng có phải tình yêu, sự phải lòng là đặc quyền của thanh xuân, và nó quá xa xỉ với những người phụ nữ đã quá ba mươi như tôi? Nếu lúc đó tôi dừng lại, hoà vào đám đông, ở lại với say mê đấy, cuộc đời tôi rồi sẽ ra sao?

Continue Reading