Monthly Archives

May 2011

Say

Cô xoay xoay điện thoại trong tay, cái nhìn vô hồn xoáy vào món đồ điện tử trước mặt, bề mặt kim loại lạnh, lạnh tựa hồn cô lúc này vậy. Cú điện thoại cho anh, cô vừa mới cúp xong.

Mười phút sau, anh xuất hiện. Đúng giờ như anh vẫn luôn thế, gương mặt anh thâm trầm và khó dò, tia nhìn của anh mệt mỏi. Phải, tất cả chúng ta đều mệt mỏi, hoặc sẽ mệt mỏi. Tất cả đã quá bàng hoàng. Anh em, họ là anh em ruột!!! Cô cười khẩy một tiếng, chua chát quá. Một sai lầm của cha anh, một đứa con rơi của cha anh, đã yêu anh. Trên thế gian này còn gì gọi là công bình nữa, hả?

Co cầm lấy cốc rượu, uống một hơi cạn sạch. Cảm giác xé cổ họng này thật tuyệt. Nếu co sớm biết rượu giải sầu tốt đến thế, cô đã uống sớm hơn rồi, chẳng cần đợi đến bây giờ mới thử.

“Sao em lại đến chỗ này?” – Giọng anh nghiêm nghị, có chút bất mãn.

“Một công dân trẻ năng động muốn giải sầu ở quán bar là chuyện không đúng hay sao?” Cô cười nhạt, hất đầu về phía cái ghế bên cạnh, ra hiệu cho anh ngồi xuống, điệu bộ bình thản như những kẻ quen đi bar lắm rồi. Anh biết đây là lần đầu tiên cô đến đây, đừng hỏi tại sao, chỉ đơn giản là biết, thế thôi.

“Anh có muốn nói gì với em không?” Cô cười, nụ cười đã tích lại toàn bộ nước mắt của cô, nụ cười có khả năng xâu xé tâm can kẻ đối diện. “Xin lỗi em? Xin lỗi thay cha anh? À không, cũng là cha em chứ! Rằng chúng ta sẽ không còn là gì của nhau từ đây,…”

Continue Reading

Chỉ là nhớ thôi

– Chị ơi, bó hoa này giá bao nhiêu ạ?“ Tâm vừa hỏi chị bán hàng vừa đưa tay vuốt những bông hồng còn chớm nụ.

Bó hoa này đủ đúng 25 bông, tròn với số tuổi của Thanh. Tâm đã quyết định mua bó hồng này để dành tặng cho Thanh – cô bạn gái thân nhất của mình nhân ngày sinh nhật.

– Bó hoa đấy anh chàng này đã mua ban nãy rồi em ạ!“,

chị chủ hàng vừa nói vừa chỉ tay về phía người đàn ông đang ngắm nghía chọn mấy tấm thiệp.

– Em đợi chị một chút, chị sẽ bó lại cho em một bó khác y nguyên như vậy.

Tâm dõi mắt theo hướng chỉ tay của chị bán hàng và nhìn người đàn ông vừa cuỗm mất bó hoa ấy của mình. Cô sững người khi nhận ra Minh – người con trai mà một thời cô từng yêu tha thiết. Tim cô bỗng đập mạnh và toàn chân run rẩy :„ Mình phải ra khỏi đây trước khi Minh nhận ra mình“.

Với ý nghĩ như vậy Tâm quay sang nói nhanh với chị chủ hàng :

– Dạ, chị bó cho em 25 bông màu đỏ rồi 5h chiều em qua lấy . Vừa lúc đó Minh quay lại chỉ tay vào tấm thiệp có hình đám cưới bạc .

Continue Reading

Chớm yêu

Huyền Trang

Cô nghĩ đến mấy thằng bạn của cô thường hay đùa cợt bọn con gái qua điện thoại, và chốt hạ tẻ nhạt “Cưa đổ rồi mày ạ” – “Dễ thật”. Đôi lúc cô giật mình, vì nghĩ rằng một ngày nào đó biết đâu mình lại là nạn nhân…

Từ tờ mờ sáng. Cô đang lim dim trong giấc ngủ cố trước giờ đi làm. Chợt điện thoại reo lên một tiếng chuông ngắn. Cô mỉm cười – Là anh.

Chẳng ai nhắn tin cho cô vào cái giờ này, chỉ có từ khi anh xuất hiện. Thế là vừa sáng ra đã có anh quan tâm tới cô. Một niềm vui, một niềm hạnh phúc thoáng qua hay chính xác hơn một niềm tin chưa rõ ràng của cô về một người đàn ông. Cô vốn hoài nghi như vậy.

Cô có thể nói là một người có kiến thức mờ nhạt về tình yêu, bởi cô cũng chưa từng yêu ai, chưa biết được cảm giác khi yêu một người là thế nào?. Cô luôn tự hỏi chẳng biết khi yêu rồi cô sẽ ra sao? Tình yêu của cô ngọt ngào hay là cay đắng.

Bạn bè cô nói: Tình yêu muôn hình muôn vẻ, mỗi một con người là một câu chuyện tình chẳng có ai giống ai. Cũng không thể lấy tình yêu của mọi người để áp dụng cho bản thân mình. Đôi khi một người đã trải qua nhiều mối tình, mỗi mối tình qua đi là một bài học kinh nghiệm để giữ gìn hạnh phúc cho riêng mình, Ấy vậy mà tuy có nhiều kinh nghiệm, nhưng vẫn thất bại đó thôi. Tình yêu chẳng phải là sự trùng lặp. Mỗi người một tính cách và chỉ có một người phù hợp với một người tạo thành một cặp hoàn hảo.

Và chốt hạ. Rồi sẽ có một người phù hợp. Bạn bè giục hãy “yêu đi”

Continue Reading

Lòng tốt

Ăn rau ko chú ơi?
1 giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, 1 bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng ko ai thèm lấy.

– Ăn hộ tôi mớ rau…!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu ko bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

– Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
– Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của 1 cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

– Rau này bà bán bao nhiêu?
– Hai nghìn một mớ – Bà cụ mừng rỡ.

Continue Reading

Hôn nhân, xanh xanh đỏ đỏ

Tôi không ngờ gặp lại Tiêu Khả trong lễ cưới một người bạn. nhưng chắc chắn khi tôi nhìn thấy anh ta, anh ta cũng nhìn thấy tôi.
“ Em vẫn khỏe chứ?” giọng nói của quen thuộc của Tiêu Khả vang lên bên tai.
Tôi cố nén nước mắt cứ chực trào ra.
Chiếc ghế bên cạnh phát ra tiếng động, tôi đoán anh ta đã đến ngồi bên tôi.
“Đã biết nấu ăn chưa?” giọng nói xem ra có vẻ khá thoải mái. “….”
Tròng mắt đã ứ nước, thậm chí tôi không dám quay nhìn anh ta.
“Sau này anh không còn nữa, nhất định phải học nấu ăn!” Tiêu Khả tiếp tục nói.
Tôi bực mình vì sự quan tâm không đúng lúc của anh ta, quay phắt lại. “Anh đã nói hết chưa! Không khéo người ta lại tưởng tôi và anh ly hôn vì tôi không biết nấu ăn!”
Hai chữ ly hôn tôi không muốn nhắc tới, nên nói ra một cách khó nhọc.

Tôi và Tiêu Khả quen nhau tám năm, qua lại với nhau năm năm, kết hôn nửa năm, anh là cây đại thụ hạnh phúc, tôi là con chim nhỏ vui tươi nhảy nhót trên cành. Khi mới kết hôn, nhiệm vụ của tôi là đón đợi ánh nắng hè ấm áp giữa ngày đông lạnh giá và gió đông mát mẻ giữa mùa hè nóng nực.

Còn nhớ những ngày trăng mật, dựa vào Tiêu Khả, tôi vừa gặm thịt xiên nướng, vừa cười hể hả, nói: “ Bây giờ em chưa muốn tìm việc làm, chỉ cần em muốn, chỉ cần nói ra cái tên ‘Chi Hạ’, là các công ty sẽ tranh nhau mời em, anh có tin không?”

Continue Reading

Mưa vô tình gió vô tâm

Đêm gió mùa chợt lạnh, trời bỗng đổ cơn mưa. Mưa như trút nước tràn ngập trên phố phường. Có một đôi tình nhân tấp vội vào một mái hiên ven đường. Vội vàng trú… Vội vàng tránh… Mưa…

Họ nép vào nhau dưới mái hiên, người con trai đứng lên phía trước như chắn che bụi mưa, không cho ướt bạn mình, nhẹ nhàng vòng tay ra đằng sau ôm chặt lưng cô gái.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa… như trút…

Có hai bố con nhà nọ, người ướt nhẹp từ đầu đến chân đang đội mưa chạy đến. Mái hiên trở nên đông vui, mái hiên chợt như chật chội. Đôi tình nhân đứng lui lại, ông bố đẩy đứa con gái vào phía trong. Còn mình đứng phía ngoài, nửa bị mưa rơi ướt, nửa bị bụi mưa rơi.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa… không ngớt…

Trên phố, có một người đàn bà nhỏ bé mặc áo mưa ướt sũng, lững thững đội thúng đi trong mưa. Khuôn mặt già nua ướt nhèm vì mưa hắt, người đàn bà tay như run lập cập, tiến lại gần cất tiếng run hỏi khẽ:
– Anh, chị ăn bánh mì không?
Anh thanh niên đưa mắt liếc nhìn, cô gái khẽ gật đầu.
– Bán cho cháu một cái. Còn bé gái, bé có ăn không?
– Dạ em không! Con bé cười nheo mắt. “Chú cũng không!” Ông bố khẽ gật đầu cười nói thay lời cám ơn.

Người con trai rút tờ 10.000 đồng: “Thôi, cô khỏi trả lại”. Tay nhận cái bánh bẻ làm đôi chia cho cô bạn mỗi người cầm một nửa. Bà bán bánh mì đưa mắt nhìn, rồi cúi xuống, lặng im không nói, cặm cụi cất tiền.

Continue Reading

Bí mật từ những chiếc giày

Trên chiếc kệ xinh xắn của cô bé tuổi teen có một cô nàng Giày Búp Bê, và hai anh chàng, một chàng là Giày Bata và chàng còn lại là Dép Kẹp.

Giày Búp Bê là một cô nàng xinh đẹp nhưng kiêu kỳ. Nàng có làn da mịn màng màu hồng phấn điểm xuyết thêm cái nơ xinh xinh màu trắng thanh thoát khiến bất cứ cô bé tuổi teen nào cũng mê tít khi gặp. Vì thế nàng luôn được cô chủ yêu quý và chăm sóc rất kỹ lưỡng. Từ khi sinh ra đã sống trong cuộc sống vương giả nên suốt ngày nàng chỉ biết chăm chút làm đẹp cho riêng mình. Nàng ghét nhất trời mưa vì khi ấy quần áo đẹp của nàng sẽ ướt sũng, nàng sợ nước bẩn bắn vào người vì chỉ sau một ngày những vết thâm kim tựa như những vết tàn nhang xấu xí sẽ phủ đầy lên gương mặt trắng hồng của nàng. Nàng cũng không thích nắng chút nào, nắng sẽ làm da nàng khô lại và bạc màu thiếu sức sống. Nàng chỉ thích những buổi tiệc về đêm, khi cô chủ sẽ khoác lên người bộ đầm cực mốt kết hợp cùng với một đôi giày búp bê xinh đẹp như nàng. Trong buổi tiệc ấy nàng sẽ kết bạn được với những đôi giày “quý sờ tộc” cũng xinh đẹp, sang trọng cùng đẳng cấp với nàng.

oOo

Còn Giày Bata là một anh chàng khỏe mạnh, phóng túng, phiêu lưu. Chàng không ngại chi sóng gió, bão bùng, bước chân của chàng đã đi qua không biết bao nhiêu nẻo đường từ vùng núi cao đến biển rộng. Chàng có rất nhiều bạn bè ở mọi nơi. Chàng có sở thích khám phá những miền đất lạ và đối với chàng việc phải ở nhà là một cực hình. Vì vậy, chàng thích mùa hè để được tung tăng thỏa thích bên cô chủ, sau đó, chàng sẽ về và kể say sưa cho Giày Búp Bê và Dép Kẹp đủ mọi chuyện trên đời mà chàng biết được trong suốt chuyến đi. Chàng tự hào về tầm hiểu biết rộng của mình nên chàng luôn miệng khoe khoang mọi lúc mọi nơi.

Continue Reading

Hôn anh, thêm lần nữa nhé

Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.

Đó là ngày cuối cùng của tháng Mười, mưa mang cái rét đầu mùa ùa vào lòng Hà Nội. Những con đường trùng xuống, ảm đạm trong một màn mưa miên man và day dứt. Khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của mình, đọc một số tài liệu cho cuộc họp chuyên môn, những hạt mưa hoà vào nhau rồi lăn dài thành những dòng tiếc nuối phía bên ngoài lớp kính, cô gái đó tìm đến trước cửa nhà tôi. Em đứng trước bậc thềm, giũ nhẹ chiếc ô in hình nhiều bông hoa nhỏ màu cam ngả nâu xếp thành những vòng tròn đồng tâm cho những hạt nước mưa rơi xuống và đưa ngón tay trắng bệch nhấn vào chuông cửa. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng trước tôi, mắt nhìn thẳng, cái cổ cao hơi vươn lên dường như đang cố tìm cho mình âm vực của sự bình tĩnh. Và em tìm được. Bình thản, em nhìn vào mắt tôi:

Em cần nói chuyện.

Em co người, vùi mình vào chiếc gối màu xanh nhạt đặt ở góc chiếc ghế đệm trắng, mắt nhìn đăm đăm vào bức tranh “Phố” treo ở bức tường đối diện. Tôi lặng im nghe em nói, lặng im như từ trước đến giờ vẫn vậy, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói. Người ta nghĩ em nên có một người có thể khiến em tin tưởng và tâm sự, bởi có một ngày, họ nhận ra em không có đến một người bạn thực sự. Em chìm trong câu chuyện của mình, miên man nói, mắt vẫn không rời bức tranh trên tường – bức tranh vẽ một góc phố nào đó của Hà Nội với những đường nét đơn giản và gam màu của quen thuộc của mùa Thu. Câu chuyện dài ra theo những lúc đến giảng đường, về nhà, ngồi vào bàn ăn, bữa trưa một mình, những món ăn từ rau đến thịt, đến cả chiếc đĩa đựng những quả táo, chiếc găng tay lấy đồ nướng trong lò của cô giúp việc tên Hoài, chương trình tivi lúc ba giờ chiều, chiếc áo dài cô biên tập viên mặc, bản nhạc đàn bên dương cầm đứt đoạn bởi cơn mưa, và mùi mưa lạnh giá tràn căn phòng…

Bây giờ anh muốn làm gì? – Em đột ngột quay sang và hỏi tôi.

Continue Reading