Monthly Archives

March 2011

Cuối con đường cún nhé

8/4  này anh kết hôn..

Đã quyết định ngày cưới, anh vẫn sang với em, vì bản thân anh mặc cảm tội lỗi khi bỏ em mà đi như thế này, hay vì anh còn quá yêu em????? Những ước mơ của chúng mình, anh chấp nhận thực hiện cùng một cô gái mà anh mới quen đc 2 tháng, quen qua những dòng tin nhắn vội vàng, quen mà chỉ gặp mặt 4 lần, chưa một lần cầm tay, chưa một lần ôm eo, chưa một nụ cười e thẹn, chưa một lần nói yêu nhau.. Nhưng gđ anh lại ưng cô gái đó, cô gái mà anh chưa kịp yêu.. Chỉ để chối bỏ em, người con gái anh yêu quá nhiều, yêu trong hơn 3 năm qua.. Họ ghét em, gđ em ghét anh, mình vẫn cố gắng đc suốt quãng thời gian qua, vậy sao gần đến cuối đường rồi anh lại chấp nhận bỏ cuộc?? Chấp nhận bỏ em lại một mình, cô đơn, lạnh lẽo..

Những ước mơ mình đã có với nhau, một mái nhà êm ấm cùng một chiếc Venza láng coóng, cùng 3 đứa trẻ đáng yêu.. Sẽ là 2 thằng cu nghịch ngợm trước, nó sẽ đẹp trai và thông minh như anh, sau đó là một bé gái mạnh mẽ và đáng yêu như em.. Để sau này bạn của 2 thằng anh sẽ yêu con em và chúng mình sẽ chọn đc người chồng tốt cho con gái mình, và nếu 2 thằng anh thất tình, con em sẽ làm quân sư quạt mo, hj, và nếu 2 thằng anh mà chí chóe đánh nhau, con em sẽ chạy đi mách bố mẹ.. Anh đã bật cười khi nghe em nói thế, em của anh suy nghĩ thật dễ thương mà, phải không anh??

Chúng mình đã trải qua nhiều sóng gió, tưởng chừng sẽ không gì có thể ngăn cách và chia rẽ đôi ta.. Vậy mà Tết này, đám cưới em họ của anh, gđ anh lại nói những điều ấy, rằng anh chia tay đi, rằng họ ghét em, rằng 2 gđ không hợp, rằng anh và em không hợp tuổi.. Dù sao cũng phải có lý do tại sao họ không đồng ý cho mình yêu nhau chứ, nói gì mà chẳng đc.. Cũng không trách anh đã không vững vàng, chấp nhận cưới con bé đó mà không có tình yêu, chỉ vì gđ anh ưng, và vì nó bướng giống em, vì anh không thể lo lắng cho em đc, vì con người anh, hoàn cảnh của anh không thể là một người đàn ông hoàn hảo mà em mong đợi, vì anh tự ti quá, anh không tin mình sẽ mang đc hạnh phúc trọn vẹn đến cho em, người con gái anh yêu..

Continue Reading

Xuyên đêm

Phan Hồn Nhiên

1.Bìa sách vẽ người đàn ông đứng trước ngã tư vắng lặng trong buổi tối. Một kẻ đang di chuyển từ điểm này đến điểm khác trong cuộc hành trình, hoặc anh ta sắp trở về nơi ẩn náu sau một tác vụ. Vệt đèn hắt đến từ chiếc xe vô hình làm nổi lên vạt áo khoác màu beige thanh lịch và cái cặp da mềm được xách bởi một bàn tay hờ hững.

Tuy nhiên, nửa trên của người đàn ông hoàn toàn chìm trong bóng tối, gợi cảm giác thất lạc và nguy hiểm. Tên tác giả được thiết kế rất nhỏ, như một chi tiết lẫn vào con đường sâu hút. Dù sao thì Vinh vẫn nhận ra đó là một tác giả anh từng đọc đầy hứng thú. Ấn phẩm thuộc loại bìa mềm, dành cho dân du lịch nên giá rẻ. Người thu ngân của ki-ốt sách trong sân bay tò mò quan sát vị khách mặc áo khoác màu beige khi Vinh mở ví. Anh không nhìn bà ta. Chẳng để làm gì với những gương mặt xa lạ mà người ta biết chắc sẽ không bao giờ gặp lại trong đời.

Giọng đọc thông báo các chuyến bay âm oang. Đám đông ồn ào di chuyển trong phòng chờ như hàng triệu phân tử mất định hướng. Hồ như ai nấy đều phát điên bởi nỗi lo sợ sẽ bị vuột mất một thứ gì đó mà chính họ còn chưa biết rõ. Tại sao tất cả đều có một vẻ thảng thốt giống hệt nhau trong những đôi mắt kia? Người ta cần phải làm gì, khi không biết chắc về điều mình cần? Nhưng, không nên nghĩ nhiều về những tình huống không thể tránh khỏi, nhất là khi anh cũng thuộc về đám đông rối loạn.

Continue Reading

Yêu một người không hoàn hảo

Nàng cá tính, mạnh mẽ nên đôi lúc người thường phải nhường bước trong mọi cuộc tranh cãi. Giận hờn lại là chàng. Chàng nhẹ nhàng, trầm tính và với chàng, điều quan trọng nhất trên đời là được yêu và ở bên nàng.

Họ lấy nhau được hai năm. Một chặng đường không dài nhưng nhiều ý nghĩa với bao vui buồn, với yêu thương và giận hờn như bao cặp vợ chồng mới cưới.

Chàng thích văn chương, thường dành thời gian để sáng tác. Những tác phẩm của chàng được đăng trên net nhưng không thu hút mấy độc giả.Chàng còn một đam mê nữa là nhiếp ảnh. Chàng thường chụp ảnh cưới cho các đôi vợ chồng trẻ. Chàng yêu nàng, yêu rất nhiều. Nàng cũng vậy.

Hôm nay, nàng trở về nhà mang theo cả một bầu trời giông tố: “Tại sao anh lại không nhận chụp ảnh cho đám cưới bạn em? Cô ấy hứa sẽ trả tiền mà.”

– “Hôm đó anh không có thời gian”

– “Vậy sao?”

– “Ừm!”

– “Không có thời gian. Vậy anh có thể tạm ngừng viết cuốn tiểu thuyết kia và sẽ có thời gian như anh muốn.”

Continue Reading

Con vẫn tìm bố

Con thấy bố một trưa mùa đông ôm con ngủ, dịu dàng và yêu thương, là khi con còn bé bỏng và cần che chở. Con thấy bố của con nựng con trên vai, cao hơn hẳn mọi người, và cười vang hơn hẳn mọi người…

Đêm nay mưa to quá, gió quật cũng dữ dội nữa, mà nỗi nhớ của con thì cồn cào quay quắt không chịu đựng nổi. Tiếng gió ngoài kia cứ thét gào trong khi cái nỗi cô đơn xa nhà và thiếu vắng tình cảm thì đang gào thét trong con, lạnh lẽo và vô vọng đến kì lạ.

Gọi ai khi không có nổi một tiếng đáp, gọi như thế nào khi mà đã lâu lắm rồi không còn gọi như thế nữa, cái tiếng gọi tưởng giản đơn mà hóa ra lại có sức mạnh ghê gớm. Con gọi bố, con đi tìm bố, dù thế nào thì cũng mong sẽ tìm ra, và nhất định là phải tìm ra bố, một bố của con đang hiện diện, đang tồn tại ở đâu đó…

…và…

…Con nhìn thấy bố

Con vẫn nhìn thấy bố ở đâu đây.

Con thấy bố một trưa mùa đông ôm con ngủ, dịu dàng và yêu thương, là khi con còn bé bỏng và cần che chở. Con thấy bố của con nựng con trên vai, cao hơn hẳn mọi người, và cười vang hơn hẳn mọi người, bởi lúc đó, con hạnh phúc nhất, xinh xắn nhất, lanh lợi nhất trong mắt bố.

Continue Reading

Ăn mày cũng phải học kinh tế

Trang Hạ dịch, theo diễn đàn Shenzhen, TQ

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

– Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

– Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

– Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

– Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

– Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Continue Reading

Quá cảnh

1. My ngồi bó gối trên sô-pha, trong bóng tối. Dưới đất, cạnh chân ghế, cốc cà phê vơi quá nửa đã nguội ngắt. Cô nhắm nghiền mắt, cảm nhận thời gian vi vu quay tròn quanh mình …

Thời gian có nét tương đồng với đường ray vận chuyển đồ ăn trong nhà hàng Nhật Bản, nơi thực khách ngồi vây quanh, chờ đợi và bụng thầm cầu khấn không có kẻ nào nẫng mất món ưa thích đang nhích dần đến chỗ mình. My hay tưởng tượng thế này: Những cảm xúc khó chịu giống như đĩa đồ ăn dở. Buồn, chán, thất vọng, lo sợ, cứ thẳng tay vất chúng lên đường ray thời gian đi khuất mắt. Lòng không ngổn ngang tâm trạng, cô sẽ dũng cảm đương đầu những vấn đề của mình bằng nụ cười trên môi và cái đầu tỉnh táo.

Thời gian giống cái đường ray vận chuyển đồ ăn trong nhà hàng Nhật Bản. Đi đủ một vòng, nó sẽ đem những cảm xúc từng bị từ chối trả lại cho My, nhưng mọi chuyện khi ấy khác hẳn. Khi mọi rắc rối đều được sắp đặt đâu ra đấy, khi cảm xúc cũ không còn đủ sức lực quật ngã cô, việc ngậm ngùi trong buồn thoang thoảng và nhớ miên man lại thành thi vị. Chỉ duy nhất một ngoại lệ. Chỉ chuyện với Eisuke mỗi lần quá cảnh trong tâm trí cô là một lần khiến tất cả các tế bào trong cô đều co giật, đỏ lựng, xám ngoét, run rẩy, tức tưởi …

Đêm nay, những ngày cô có Eisuke lại xuất hiện. Lần thứ rất nhiều trong 6 năm qua.

Năm 19 tuổi, My được gửi đến một đất nước xa lạ. Cha mẹ cô tin rằng được học hành ở nơi xa ấy, tương lai cô sẽ rực rỡ tràn đầy. Cô cũng tin như thế.

Continue Reading

Nơi nào có tình yêu

Người phụ nữ bước ra khỏi nhà và nhìn thấy 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi ngay phía khoảng sân trước đầy nắng.

Lúc đầu, cô không nhận ra họ. Cô nói: “Cháu không nghĩ là cháu biết các cụ. Nhưng trông các cụ đều có vẻ rất đói và mệt rồi.

Cháu mời các cụ vào nhà và ăn một chút gì đó ạ.”

3 cụ già cất tiếng: “Vậy chồng cháu có nhà không?”

“Dạ, không ạ. Anh ấy đi ra ngoài rồi.”

“Vậy thì chúng ta không thể vào được đâu.”

Buổi tối, người chồng trở về nhà. Khi nghe vợ kể lại câu chuyện ban sáng, anh bèn giục vợ: “Em hãy đến nói với họ anh đã về và mời họ vào nhà mình luôn đi.”

Nhưng 3 cụ già lại trả lời: “Chúng tôi sẽ không vào nhà cùng nhau đâu.”

“Tại sao ạ?” Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

Một trong 3 cụ già giải thích: “Tên ông ấy là Giàu có. Còn ông kia là Thành công. Và tên tôi là Tình yêu. Bây giờ cháu có thể vào nhà và bàn bạc với chồng cháu xem các cháu thích ai trong số chúng tôi vào nhà.”

Continue Reading

Nắm tay

Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2011. Cô ấy không còn con gái, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.

Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.

Tôi nhớ khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.

Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: “Chúng ta sẽ cùng bên nhau!”, và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.

Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.

Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.

Continue Reading