Monthly Archives

February 2011

Chuyện tình của mỗi người

Tăng Văn Chung

1.Tôi thấy nước mắt mình chảy thành dòng sông. Tôi cố chèo chống chiếc thuyền chở hai đứa bé ngược dòng sông đó. Sông vẫn chảy… Sông đỏ màu phù sa cuồn cuộn. Xa xa, ở một bến nước, hình như bóng mẹ lặng lờ…

Tôi run rẩy ngồi xuống bên anh, xa xa một tí. Nín thở. Lần đầu tiên trong đời đi chơi với người con trai. Anh bảo đến Vườn Địa Đàng hay lắm. Ở đó có gì? Anh chỉ mỉm cười. Ví như lúc nãy mình hỏi anh vì sao ai cũng im lặng dưới gốc cây mà không nói gì thì anh cũng mỉm cười bí hiểm như thế.

Hình như là đêm giữa tháng, trăng treo lơ lửng giữa trời. Trời cao đến choáng ngợp. Những đêm như thế này, hai mẹ con thường ngồi trước bậc thềm nhìn hun hút ra dãy núi mờ sương trăng. Quê tôi đầy những con dốc. Mỗi độ chiều về, gió mải miết, cuốn tung vầng bụi đỏ. Cho trâu ăn rồi cùng tụi bạn ngồi trên đỉnh đồi thi nhau hát, thả cho gió âm vang cả buổi chiều.

Mấy tháng trước, tôi từ giã những thửa ruộng bậc thang – nơi lầm lũi dáng mẹ bước thấp bước cao – xuống thành phố học. Tạm biệt những cụm hoa mua sắc tím. Đêm đó trăng cũng sáng, gió về khe khẽ mang theo mùi hoa dủ dẻ, cả tiếng tĩnh mịch của xóm núi. Hai mẹ con nói chuyện đến khuya. Mẹ bảo thân con gái mười hai bến nước. Cả đời mẹ là quãng chờ đợi và thất vọng. Đừng tin con trai. Tôi không nói gì. Mẹ bó gối nhìn những con dốc chập chùng dưới trăng, nghèo nàn, cô độc. Dáng ngồi và cái nhìn của mẹ thật bơ vơ…

Trong phòng, tụi nó gọi tôi là con nai trên núi chạy xuống đây. Chỉ còn mình tôi chưa có người yêu. Những tối thứ bảy quẩn quanh rồi lấy sách ra đọc. Căn phòng vốn chật chội bỗng buồn tênh. Nội trú có ai cùng cảnh mình mà hát tình ca nghêu ngao. Khuya, tụi nó về. Sau những hẹn hò, đứa vui, đứa cáu kỉnh. Con Lan tuyên bố sẽ làm mai cho tôi một người.

Quả thật, ba ngày sau, anh ngập ngừng trước phòng.

 

Continue Reading

Sự tích mùng 8 tháng 3

Ngày xưa, có một anh chàng nhà nọ, gặp một người con gái xinh đẹp mĩ miều, thùy mỵ dịu dàng… túm lại là công dung ngôn hạnh đủ cả, anh chàng đem lòng yêu mến và muốn cưới nàng làm vợ. Đoạn họ tán nhau thế nào không biết, chỉ biết là cuối cùng thì nàng cũng nhận lời… với một điều kiện là hàng năm, cô nàng xin phép được một ngày vắng nhà để đi xa, còn đi đâu, làm gì, anh chàng không được thắc mắc, không được điều tra, tìm hiểu. Nghe thấy điều kiện quá dễ dàng, vả lại cũng quá sung sướng vì kiếm được cô vợ lí tưởng như vậy, anh chàng gật đầu đồng ý không chút đắn đo.

Cuộc sống hai vợ chồng trôi qua rất hạnh phúc, chẳng bao giờ họ to tiếng với nhau và cô gái luôn tỏ ra là một người vợ đảm đang, hiền dịu. Đến một ngày nọ, khi cô nàng xin phép anh chồng ngày hôm sau được vắng nhà, anh chàng mới nhớ ra lời mình hứa ngày nào. Lỡ hứa rồi, chẳng lẽ không làm, vả lại một ngày vợ đi vắng chắc cũng chẳng sao, anh chàng liền đồng ý. Ngày hôm đó mới dài lê thê làm sao khi mà đến tối anh chàng không thấy vợ về. Chàng cứ đứng lên, ngồi xuống, đi ra đi vào ngóng vợ như con ngóng mẹ đi chợ về vậy. Vừa sốt ruột, vừa lo lắng, chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra với vợ mình… rồi bao nhiêu những suy nghĩ khác lai bắt đầu dằn vặt anh chàng… Cuối cùng rồi cũng đến sáng. Trời vừa hửng sáng, anh chồng đã thấy vợ mình trở về nhà. Bao nhiêu lo lắng, giận dữ, nghi ngờ dồn nén cả đêm qua chưa kịp bùng lên thì cô vợ đã nhẹ nhàng nhắc tới điều kiện của ngày cưới là nàng được đi một ngày và anh chàng không được hỏi han thắc mắc. Đã hứa thì phải giữ lời, nam nhi đại trượng phu là vậy. Những nghi ngờ tuy còn vương vấn trong lòng, nhưng theo thời gian, anh chàng cũng quên đi, cho vào dĩ vãng. Cuộc sống hai vợ chồng êm ả trôi qua.

Continue Reading

Hãy nói yêu đừng nói yêu mãi mãi

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:

Tôi sung sướng và tự do

Như ánh sáng

Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:

Anh ấy đã không nói thêm

rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

 

Continue Reading

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình?

Với người yêu mình:

– Những cuộc hẹn đi chơi có cũng được không có… càng tốt vì đi cũng chẳng thấy vui, chẳng có cảm giác hồi hộp, nôn nao, mong chờ… Chẳng hào hứng để trang điểm (cầm cọ quẹt quẹt mấy cái cho có).

– Khi gặp nhau, chẳng buồn nói chuyện, cứ lắng nghe, đôi khi cười gượng… đáp lễ mà chẳng biết đang nói chuyện gì…

– Về đến nhà, chẳng có cảm giác nhớ thương, chẳng muốn nhắn tin hỏi xem đã về nhà chưa, chẳng muốn nhắn tin chúc ngủ ngon hay một câu đại loại: “Cám ơn anh về buổi tối ngày hôm nay, rất vui…”.

– Chẳng thèm ghen khi biết có một cô gái nào đó điện thoại nhắn tin quan tâm đến người ấy.

– Chẳng muốn chạm nhẹ dù chỉ là một cái nắm tay. (Né càng nhiều càng tốt)

– Chẳng muốn nghe điện thoại vì chẳng biết nói gì.

– Chẳng có hứng thú để nấu bất kỳ món gì để đãi người ấy.

Continue Reading

Tình yêu cho ta hơi ấm

Peli215

Con người chúng ta, một khi đã yêu, gọi là yêu hết lòng, và chấp nhận hết mọi thứ, kể cả những thói quen, những khuyết điểm… thì người khác nhìn vào sẽ cho rằng đó là “si tình”.

Ta vì tình cảm của mình, làm những điều tốt nhất cho người mình thương yêu mà không đòi hỏi bất kỳ một sự đáp trả thì ý kiến khách quan khi ta nghe được lại cho rằng “Ta bị lợi dụng”.

Luôn có 1 lời khuyên: “Hãy tỉnh táo trong tình yêu “. Nhưng hãy nghĩ lại, nếu yêu bằng cái đầu không thì có phải đã là tình yêu.

Cũng chưa ai định nghĩa được tình yêu là thế nào, và cần những gì, bớt những gì. Mỗi người tự đặt ra cái điều kiện cơ bản cho tình yêu, cái định mức ấy không ai giống ai.

Có người chỉ cần yêu nhau, hướng về nhau… vậy đã là yêu.

Có người cần bên nhau, quan tâm nhau… vậy đã là yêu.

Có người chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu, cho dù âm thầm, cho dù vị trí là 1 người bạn. Vậy đã là yêu.

Vậy điều cơ bản của tình yêu là gì? Tất nhiên là tình cảm từ hai phía, sự tin tưởng, sự chung thủy, sự tha thứ.

Một “người quan trọng” đã nói với nó: “Tình yêu cũng như ly cà phê, khi nguội không thể làm nóng mà uống lại được”.

 

Continue Reading

Tuyết ấm

Sương giăng và gió lạnh!

Sapa chào đón du khách bằng thứ khí hậu đặc trưng của mình, khẽ xốc lại cổ áo Gia Huy sải bước trên con đường lát đá. Sapa đẹp và lạnh, nhưng lòng anh còn lạnh hơn. Gia Huy cứ mải miết đi, hờ hững ngắm nhìn những cảnh vật mờ ảo trong sương. Anh lên Sapa đủ nhiều để thấy quen thuộc với cảnh vật và khí hậu ở đây. Cứ mỗi lần áp lực công việc và cuộc sống đè nặng lên anh, anh lại bỏ Hà Nội và tìm đến đây để giải toả. Hay như anh vẫn thường ví von là tự chạy trốn chính mình, để tự mình ru ngủ những trăn trở và nghĩ suy cứ cồn cào trong anh.

Gia Huy dừng lại bên sườn đồi, bên kia là một cánh đồng hoa cúc vàng rực. Thật kỳ lạ, mặc cho sương mù đang bao phủ, những cánh hoa cúc vàng vẫn cứ mãi vươn cao, mãi vàng rực như thể chúng không cần đến nắng để nhuộm vàng những cánh hoa mỏng manh của mình. Ở một góc đồi, bên một cây đào đang phủ kín lên mình một tầm áo đầy những bông hoa màu hồng nhạt. Một cô gái trẻ đang tựa lưng vào gốc đào, ánh mắt lặng lẽ nhìn xa xăm một nơi vô định nào đó bên kia sườn đồi. Cô mải mê nhìn, mải mê suy tư mà không để ý tới những bước chân của Gia Huy đang đến gần mình. Cô ta đội mũ đỏ, quàng khăn đỏ, mặc một chiếc áo màu đỏ, đi giầy cũng màu đỏ, “thật tiếc là cô ta không mặc quần Jean màu đỏ” Gia Huy hài hước nghĩ thầm.

– Đó là loài hoa cúc vàng, mùa này chúng nở khắp đồi, cô biết không? Nếu cô đứng vào giữa cánh đồng hoa cúc đó, có lẽ đó sẽ là một sự phối màu tuyệt đẹp đấy.

– Tôi coi đó là một lời khen nhé – cô gái quay lại, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên vì sự đường đột của anh, cô gái có giọng nói ngọt ngào của phương Nam – anh có vẻ không phải là người vùng này?

Continue Reading

Xin đời cho ta có đôi

1. Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra giường, anh nghe đầu váng vất. Anh không tin rằng chuyện đơn giản như vậy mà anh và cô có thể chia tay. Cô nỡ làm thế với anh sao. Thế mà thật đấy.

Sau khi gác máy cô lặng thinh, không ăn cơm, tay bó gối, mắt nhìn mọi vật vô cảm. Trông cô nặng trịch ai cũng hốt hoảng, lo âu. Không biết cô và anh có chuyện gì với nhau.

Sáng anh đi làm trong trạng thái lơ mơ, râu không buồn cạo. Nhân viên thấy trưởng phòng hôm nay có gương mặt như sát thủ nên chẳng ai dám cu cưa tán chuyện như mọi hôm.

Cô đi làm mặc bộ đồ đen như để tang ai. Đồng nghiệp trong cơ quan không ai dám hỏi một câu nào. Thỉnh thoảng họ nhìn cô rồi nhìn nhau nheo mắt ngầm bảo “Khí áp thấp nhiệt đới”.
Hết giờ anh về, lơ đãng đến xém quên chiếc điện thoại di động là vật bất ly thân. Tan sở làm mọi người không thấy cô như mọi khi. Sự im lìm như cô đang tan ra từng mảnh vụn tâm hồn, như cô đã biến mất trên cõi đời này.

2. Về nhà, sau khi tắm xong, mát và dễ chịu. Những nặng nề hôm qua tan biến. Theo thói quen cô nhấc điện thoại và quay số. Sực nhớ chuyện hôm qua, tần ngần giây lát rồi cô dập máy xuống.

 

Continue Reading

Suy ngẫm

September Rain

1 Giờ rưỡi sáng, quá sớm đối với những kẻ lấy đêm làm ngày, ăn chơi khắp mọi nẻo đường cuộc sống. Tôi không phải một trong mấy loại đó, tôi cũng chẳng phải những kẻ trí thức ăn đúng giờ ngủ đúng lúc, tôi không mở miệng ra cho thiên hạ thấy mình là người cao đẳng. Tôi nằm giữa hai loại đó. Tôi là tôi.

Sáng nay, vừa ngủ dậy đã đọc được cái note của đứa em họ viết cho mình, thế là kỷ niệm từ đâu bay về tới tấp, tưởng đã ngủ yên hết cả rồi mà. Tôi ngồi đọc rồi quyết định viết lại một cái để trải lòng cho em nó nghe. Tôi khác người lắm không phải muốn viết lúc nào là viết được, viết là phải có hứng, viết phải đúng giờ đúng lúc, và nhất là viết vào giữa khuya thì mới có tình cảm. Đã tám năm trời cứ tưởng là mình gác bút không viết lách gì nữa, đùng một cái, ngồi một mình uống cà phê giữa trời đông gió lạnh, cảm xúc thế nào mà lại viết nên bài Không Đề đã post cách đây một năm. Thế là từ đó, cái thú văn chương trở lại với tôi.

Tôi lại là tôi của ngày xưa nữa rồi.

Gần 2 giờ sáng, ai cũng ngủ, chỉ có mình tôi thức. Thức chẳng phải để làm gì quan trọng, đơn giản là để kiếm hứng viết lách mà thôi. Không biết có phải bão tuyết mạnh quá mà thổi bay đi hết tất tần tật đi rồi không nữa.

Đêm nay không hứng..nhưng lại nổi chứng văn chương.

Thật khác người, đành chịu.

Continue Reading