Monthly Archives

November 2010

Cám ơn những đã xuất hiện trong đời tôi

Bạn bè, công việc, cuộc sống, tình cảm,…mọi thứ chẳng đơn giản và dễ dàng chút nào nhưng nếu tự bản thân biết làm mình vui vẻ, biến phức tạp thành giản đơn thì chắc hẳn ta sẽ tìm được hạnh phúc ở ngay xung quanh mình!

Một chút nhớ, một chút thương thêm tẹo hờn giận vu vơ…tất cả đủ để hình thành một thứ tình cảm rất lạ, khó định hình, khó gọi tên vì nó chưa rõ ràng! Quá khứ đã qua ta chẳng thế quay trở lại, tương lai chưa đến làm sao mà tính trước, chỉ có hiện tại là đáng cho ta quan tâm! Làm những gì mình cho là phải, là nên, được vậy đã rất tốt rồi… Không bon chen, giành giật những thứ không thuộc về mình vì có giành được nó cũng không phải của mình, và đôi khi lại làm chính mình đau…

Cảm ơn thật nhiều những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình, dù có người cho mình nỗi đau, thương tổn hay niềm vui và hạnh phúc, có người cho mình cảm giác được quan tâm, chia sẻ, có người lại giúp mình hiểu được thế nào là cô đơn và bị bỏ rơi, quên lãng… Cảm ơn những người đến rồi lại đi như gió, cảm ơn những người xuất hiện và ở lỳ trong trái tim mình, cảm ơn những người chiếm một góc tâm hồn mình, những người khiến mình quan tâm và không thể rời mắt…

Cảm ơn thật nhiều những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình

Continue Reading

Đồng xu bên gối

Phê Luôn

Reeng… reeng… reeng…
– Dậy đi anh
– Uhmm…
– Dậy đi, toàn bắt em dậy thôi, hôm nay anh dậy trước đi.
– Lạnh bỏ xừ, em ra bật bình trước đi.
– Còn lâu, anh không nghĩ em cũng lạnh à?
– Dậy đi mà…
– Ùi giời…

Cái chăn được tung ra hơi bực một tí, người vợ trẻ mỉm cười kéo lại vạt chăn che đôi chân trần. Người đàn ông dụi mắt bước loạng quạng với tay lấy chiếc áo trên móc, miệng ngáp dài một cái. Uhmmm hơ… hời… Bờ vai khoẻ khoắn vươn lên trong ánh sáng lờ mờ bên cửa sổ.

– Anh bật bình, tí em tắm trước hay anh tắm trước đấy? – Người chồng hỏi giọng pha chút đùa bẫng.
– Cho anh tắm trước đấy, xong rồi anh rang cơm nhé, em tắm xong xuống ăn là vừa.
– Hả, thôi em tắm trước đi, anh đi tưới cây, em rang cơm đi, anh thích em rang lắm. Anh rang nó cứng lắm.
– Cứng cũng được, em thích ăn cứng.
– Ôi giời ơi, hôm nay anh bị hành hạ à?

Người chồng bật bình nước nóng xong lén nhẹ nhàng vào giường, lật cái chăn lên tóm vào cổ chân vợ.
– Oái, chơi xấu, lạnh em.
– Hi hi, dậy mau, dậy với anh.
– Ứ, em nằm thêm tí nữa cơ, anh cứ đánh răng với vệ sinh xong đi.
– Nhớ đấy.

Continue Reading

Bảy tuần, ông yêu bà

Tuần thứ nhất : Ở quê, ông chưa yêu bà.

Ông gặp bà từ hồi bà còn trẻ, trẻ măng. Hồi đó nhà ông cũng nghèo mà nhà bà cũng chẳng giàu chi. Cả hai gặp nhau không một chút cảm giác yêu đương, cái mà người ta vẫn gọi là tình yêu sét đánh. Sinh ra ở cái thời một sống chín chết, đám cưới của họ khổ chưa từng thấy. Vậy mà họ cũng gặp nhau hoài, run rủi thế nào, họ lại cưới nhau. Họ trở thành vợ chồng, vậy đấy.

Và, không sướt mướt như trên truyền hình, không ca cẩm như trong cải lương, không lãng mạn như tiểu thuyết diễm tình, ông không có cảm giác yêu nồng cháy với bà. Đan vào nhau, từng nhịp một của cuộc sống, họ cứ thế mà tiếp tục, tồn tại như những người bạn đời, không hơn. Trải trên những cảm xúc nhạt nhẽo, ông và bà không thích những cái cách mà người Tây hay làm, họ theo kiểu truyền thống, chồng dạy vợ nghe, vợ làm chồng nghỉ. Chẳng bao giờ hai người hôn nhau, họ làm chuyện đó, nhưng đơn giản chỉ để duy trì nòi giống hoặc giả làm thỏa mãn nhau. Ông, cũng như bà, chưa từng biết cái hôn là gì. Hôn để biết tình yêu đẹp như thế nào, nhưng đó là với đám trẻ bây giờ, còn họ, họ không hôn vì chẳng thiết tình yêu, chẳng thiết cái cảm xúc cháy bỏng, mãnh liệt, có khả năng đốt chết hàng loạt con tim đó. Nhưng nói vậy, không có nghĩa họ không phải con người. Họ là người 100 %, chỉ có điều, là những người không có tình yêu, hoặc chưa biết đến tình yêu, hoặc hơn nữa, họ chưa thấu cái tình yêu họ có, có lẽ thế chăng ?

Continue Reading

Yêu – thật sự yêu

Tình yêu là kiên nhẫn, tình yêu là tử tế. Tình yêu không ghen tị, tình yêu không khoe khoang, tình yêu là không tự mãn. Tình yêu là không thô bạo, tình yêu là không tự tư tự lợi, tình yêu không dễ bị nổi giận, tình yêu là không ghi nhớ về những sai lầm. Tình yêu không cổ vũ cái xấu mà hoan hỉ trước sự thật. Tình yêu là luôn luôn bảo vệ, luôn luôn tin tưởng, luôn luôn hi vọng và luôn luôn bền gan bền chí. Tình yêu không bao giờ thất bại.

Trước mặt người mình yêu tim bạn đập rộn rã, nhưng trước mặt người bạn mến, bạn cảm thấy vui vẻ.

Trước mặt người bạn yêu mùa đông giống như là một mùa xuân; nhưng trước mặt người bạn mến, mùa đông chỉ là một mùa đông đẹp. Nếu bạn nhìn vào người bạn yêu, bạn trở nên e thẹn; nhưng nếu bạn nhìn vào người bạn mến, bạn tươi cười vui vẻ. Trước mặt người bạn yêu, bạn không thể thổ lộ những điều bạn dự định trong đầu; nhưng trước mặt người bạn mến, bạn nói chuyện một cách vô tư.

Trước mặt người bạn yêu, bạn có khuynh hướng trở nên nhút nhát, nhưng trước mặt người bạn mến , bạn rất tự tin. Người bạn yêu xuất hiện trong tâm trí bạn từng hai phut một. Ban không thể nhìn thẳng vào mặt của người mình yêu, nhưng bạn có thể luôn luôn cười đùa với người bạn mến .Khi người bạn yêu đang khóc bạn khóc theo, nhưng khi người bạn mến đang khóc bạn cố gắng an ủi họ.

Continue Reading

Một cái hôn

Vile Brâyhol

Số hành khách đi toa hạng nhất không nhiều. Pie Giôli chọn một buồng toa không có ai. Anh ta hy vọng sẽ ngồi một mình suốt quãng đường. Nhưng khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, cửa buồng toa bật mở và một cô gái tóc vàng xinh đẹp bước vào, tay xách chiếc vali da. Cô gái cố nâng cao chiếc vali đưa lên giá hành lý ở phía trên, nhưng rõ rang cô không đủ sức. Pie đỡ chiếc vali đặt lên đó và không phải là không thích thú khi được giúp cô gái.

– Rất cảm ơn ông! – Cô gái mỉm cười và trong một khoảnh khắc, ánh mắt họ gặp nhau. Cái nhìn của cô gái khiến Pie có cảm giác cô sẵn lòng tiếp nhận đôi chút tán tỉnh. Nhưng nếu quả đúng là như vậy thì cô đã không gặp may.

Sau một ngày khá vất vả, Pie mệt rũ và chỉ mơ ước có một điều được ngủ vài tiếng đồng hồ, để khi tàu tới Liông, anh lấy lại được phong độ khoẻ khoắn. Pie hy vọng Viêcginia sẽ đón anh ở sân ga. Hai người không gặp nhau đã năm năm, và trong thời gian dài đằng đẵng ấy, anh rất nhớ nàng. Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và lấy trong xắc tay ra một cuốn sách. Pie thầm nhận xét rằng cô có cặp đùi tuyệt đẹp và hiển nhiên cô cũng rõ như thế. Sau đó, anh ngồi gọn vào một góc, tắt ngọn đèn ở mé ấy, rồi ngủ thiếp đi. Khi thức giấc, anh thấy cô gái tóc vàng đang lục lọi lung tung trong cái xắc tay của cô.

– Thôi chết rồi, – Cô kêu lên, – tôi mất ví tiền rồi! Biết làm sao bây giờ? Tôi chẳng còn xu nào, mà ôti lại cần hai trăm phơrăng để mua vé máy bay! Cô gái ngẩng lên nhìn vào mắt Pie.

– Ông có thể cho tôi vay hai trăm phơrăng được không?

Cô hỏi thẳng, cứ như cô đang nói về mấy que diêm vậy. Pie hiện không có nhiều tiền. Và số tiền nằm trong túi anh, anh đã phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới kiếm ra được trong suốt năm năm vừa rồi.

Continue Reading

Đường vòng tình yêu

Gilbert Wright

Tôi là một nhân viên kiểm soát của nhà ga Liên Hiệp. Mỗi ngày, ngồi trong phòng làm việc của mình, tôi có thể nhìn thấy hành khách lên xuống xuống cầu thang. Bên trái phòng làm việc của tôi là một quầy bán báo. Chủ quầy – Tony – là một người rất khoái trò cá cược đua ngựa và bởi vì niềm đam mê, khát khao chiến thắng này mà anh lao vào nghiên cứu các định luật của môn xác suất thống kê.

Anh thường nói với tôi, theo những gì anh tính toán (dĩ nhiên là dựa vào một hệ thống lý thuyết xác suất nào đó mà chỉ mình anh hiểu), nếu như tôi cứ tiếp tục làm công việc như hiện nay thêm 112 năm nữa, thì chỉ bằng một cái nhìn tôi cũng có thể nhận ra bất cứ ai trên trái đất này.

Dù không hẳn đã bị Tony thuyết phục nhưng tôi cũng tự tìm ra một lý thuyết cho riêng mình. Đó là nếu bạn đủ kiên nhẫn chờ đợi ở một nhà ga tàu hỏa lớn như nhà ga Liên Hiệp này, có ngày bạn sẽ trông thấy mọi du khách trên thế giới.

Tôi chia sẻ lý thuyết đó của mình với nhiều người nhưng chẳng ai buồn quan tâm, trừ Harry. Đó là một anh chàng đến nơi này cách đây hơn ba năm và từ thời điểm ấy đến nay, cậu ta chờ đợi nơi đầu cầu thang này, để mỗi ngày lại dõi theo hành khách xuống tàu, bắt đầu từ chuyến sớm nhất – 9 giờ 05.

Tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên tôi nhìn thấy Harry – một chàng trai gầy gò, đóng bộ rất nghiêm túc, đi đi lại lại đầy vẻ nôn nóng. Tôi biết ngay anh chàng này có hẹn với một cô bạn gái tại đây. Thậm chí tôi còn biết một lễ cưới sẽ được tổ chức chừng hai mươi phút sau khi cô gái đến. Đừng hỏi tôi tại sao biết được điều đó. Sau 18 năm ngày nào cũng nhìn thấy cảnh chờ đợi ở đầu cầu thang này, thật chẳng có gì dễ dàng hơn để đoán ra những chuyện như vậy.

Continue Reading

Nụ hôn và li dị

L.Palashti

Họ vào quán cà phê, đưa mắt nhìn quanh, rồi người chồng cất tiếng:

– Ở đây không thể nói chuyện được?

Anh ra hiệu cho vợ và họ tiến về phía cửa. Ra đến ngoài đường, người vợ bực bội nói:

– Thế anh tưởng giữa giờ cao điểm này mà ở quán “Kikirich” vẫn còn chỗ trống được à?

Người chồng không đáp. Trong giây lát, họ lưỡng lự đứng trên vỉa hè, sau đó, người vợ lại lên tiếng:

– Thôi chúng ta đến nhà hàng “Zeld” vậy. Có thể ở đó chúng ta sẽ kiếm được một ngăn còn trống.

Nhưng nhà hàng “Zeld” đông nghịt khách. Ngăn nào cũng đã đủ bốn người ngồi, có khi tới sáu người. Chủ nhà hàng dẫn họ tới một ngăn:

– Ở đây mới có ba người, hai anh chị có thể ngồi vào những chỗ còn trống.

Một ông khách ngồi trong đó kiên quyết phản đối:

– Chúng tôi đang chờ mấy người bạn!

Chủ nhà hàng nhã nhặn, nhưng kiên quyết đáp:

Continue Reading

Đầu gối tay ấp

Trịnh Tiến Nhất | Trang Hạ dịch

1. Cảnh nghèo

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi..Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật. Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.

Vì thế bà mối đến, réo rắt: “Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà”.

Continue Reading