Monthly Archives

September 2010

Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao

Phạm Lữ Ân

“Hầu hết mọi người là người khác, những suy nghĩ của họ là ý kiến của người khác, cuộc sống của họ là sự bắt chước, cảm xúc của họ là một câu trích dẫn” – ~Oscar Wilde~

Khi đọc truyện Gatsby vĩ đại của Scott Fitzgerald, tôi vô cùng thích thú với đoạn mở đầu:
“Hồi tôi còn nhỏ tuổi, nghĩa là hồi dễ bị nhiễm các thói hư tật xấu hơn bây giờ, cha tôi có khuyên tôi một điều mà tôi ngẫm mãi cho đến nay:

– Khi nào con định phê phán người khác thì phải nhớ rằng không phải ai cũng được hưởng những thuận lợi như con cả đâu.

Ông không nói gì thêm, nhưng vì hai cha con chúng tôi xưa nay vẫn rất hiểu nhau mà chẳng cần nhiều lời nên tôi biết câu nói của ông còn nhiều hàm ý khác. Vì vậy tôi không thích bình phẩm một ai hết. Lối sống ấy đã mở ra cho tôi thấy nhiều bản tính kì quặc, nhưng đồng thời khiến tôi trở thành nạn nhân của không ít kẻ chuyên quấy rầy người khác.”

Tôi cũng rất thích một chi tiết trong truyện Doraemon, đó là mỗi khi Nôbita và Doraemon lạc vào một thế giới khác, bất cứ thế giới nào, thì ở nơi đó cũng xuất hiện những nhân vật có nhân dáng tương tự Nôbita, Xuka, Xêkô, Chaien…. nhưng tính cách lại có thể rất khác. Điều đó luôn khiến tôi mỉm cười.

Continue Reading

Một chuyến xe

Tôi là một tài xế taxi. Không nhiều tài xế nhận làm việc ca đêm. Riêng tôi, vì cuộc hôn nhân mới tan vỡ với Rachael nên tôi đồng ý. Và vị khách của đêm cuối năm ấy để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt.

Tôi nhận được lời nhắn vào lúc 2:30 sáng. Tôi dừng xe, xung quanh vẫn tối đen, chỉ trừ ánh đèn hắt ra từ một cửa sổ nhỏ ở tầng trệt. Bình thường, cũng như mọi tài xế taxi khác, tôi chỉ bấm còi một hai lần, đợi một chút, nếu vẫn chưa thấy khách ra thì lái xe đi. Nhưng không hiểu tại sao lần này, tôi lại ra khỏi xe, bước lên bậc tam cấp. Không khéo người ta cần mình giúp, tôi nghĩ vậy và gõ cửa.

– ” Xin chờ một phút” – một giọng nói run rẩy cất lên. Sau một lát yên lặng, cửa mở. Một bà cụ nhỏ bé đứng trước mặt tôi, mặc một chiếc váy hoa, đội mũ nhỏ có mạng che mặt. Chiếc valy nhỏ đặt dưới chân.

Căn phòng phía sau lưng cụ trông như không có ai ở đã nhiều năm. Tất cả đồ đạc đều được phủ ga trắng.

– “Cậu mang đồ ra xe giúp tôi được không?” – bà cụ hỏi. Một tay tôi nhấc chiếc valy lên, nó còn nhẹ bẫng, còn tay kia thì khuỳnh ra cho bà cụ vịn. Chúng tôi đi rất chậm ra xe.

Continue Reading

Nơi đó, em sẽ không còn đau

– Tạ Kin –

Hôm nay là ngày thứ 731 kể từ ngày em chính thức rời xa tôi. Ba mẹ em vẫn chào đón tôi như ngày đầu họ gặp, dịu dàng, nồng ấm và đầy khoan dung. Ấy vậy mà đã từng có một khoảng thời gian dài tôi xem họ như những kẻ dối trá, vờ vịt… Và nếu như họ là những người cha người mẹ khác, chắc có lẽ họ đã phải hận tôi đến tận xương, tận tủy.

o0o

Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, nắng gay gắt như thiêu đốt rồi bỗng đổ một cơn mưa rào trêu ngươi thiên hạ. Trong cái xó xỉnh nhơ nhuốc, dơ dáy, như thường lệ, tôi-lúc-đó đang nằm phê thuốc. Có lẽ mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu em không xuất hiện, đột ngột, lặng lẽ, ngồi trước mặt tôi, nhìn chằm chằm, như thể đây là lần đầu tiên em nhìn thấy người – hay người nghiện vậy. Mà lúc đó tôi chẳng quan tâm, chỉ nhìn em bằng đôi mắt dại đi, kèm theo là những tiếng rên hừ hừ trong cơn phê.

Vài tiếng sau em vẫn ở đó, vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt như ban đầu. Khi ấy, tôi bắt đầu bực mình

– Nhìn đủ chưa

– Rồi

– Thế thì biến đi

– Đang đợi

Tôi cau có, đợi thằng chó nào mà lại đến những chỗ này, lại còn nhìn tôi suốt mấy tiếng đồng hồ.

Continue Reading

Anh vĩnh viễn không tha thứ cho em

Trần Tiểu Xuân | Lê Vũ dịch –

Dư Thiếu Hoa là một nhà thơ trẻ , rất nổi tiếng của thi đàn Trung quốc. Năm 1990 anh đã là hội viên hội nhà văn Tứ Xuyên.

Năm 1996 Anh trở thành hội viên chính thức của hội Nhà Văn Trung Quốc. Anh có gần hai trăm tác phẩm đăng trên khắp cả nước, nhiều nhất là trên tạp chí Tinh Tú và Thi San.

Là một trong những nhà thơ tài ba hứa hẹn nhất thập niên 90 của Trung quốc.

Nhưng bất hạnh thay, nhà thơ, nghèo đói và bi kịch thường là đi chung một con đường.

Trước cuộc bội tình của ái thê Trần Tiểu Xuân, nhà thơ đã rạch cổ tay tự sát tại thư phòng để lại cho người vợ trẻ biết bao búa rìu của dư luận.

Lời bộc bạch đẫm nước mắt của Tiểu Xuân sau đây, người dịch rất tiếc không thể tinh chắt hết được những xót xa, những đớn đau của một bước chân lầm lạc. . .

Continue Reading

Thằng bạn vàng

“Dậy đi nhóc, dậy đi, chưa dậy hả? Con gái gì mà ngủ nướng vậy? Ế chồng cho mà coi…”

1. Nghe cái giọng lải nhải qua điện thoại, tới đọan cao trào, lòng tự ái trỗi dậy. Nó ngồi bật dậy như lò xo, hét ầm ầm qua điện thoại, rồi dụi dụi mắt, tỉnh cả ngủ. Bên kia đầu điện thoại, giọng thằng bạn vàng cười hí hí nghe phát bực.

Sáng nào cũng vậy, ông bạn vàng gọi điện thoại cho nó í ới gọi dậy. Mọi sự bắt đầu từ việc nó rên rỉ về việc mình toàn thức coi Jang guen suk tới khuya lắc, sáng lò mò tự dậy kiểu nào cũng trễ.

– Mà dậy trễ thì ăn sáng trễ, ra ngõ đón xe buýt cũng trễ, rồi chạy vào lớp cũng trễ

Than thở xong, nó quay sang nhìn thằng bạn vàng, chớp chớp mắt nai. Hắn ngán ngẩm, chép miệng

– Biết rồi, biết rồi, mai đi học chung với tui- Chợt nhớ gì đó, hắn nghiêm giọng- Mà tới khi nào tui có người yêu thì thôi à nha.

– Trời, tưởng gì chứ cái thời hạn đó, đối với ông thì còn lâu- Nó cười nham hiểm- Có khi tui còn được… lợi dụng suốt đời.

Continue Reading

Hạ màn

Hai cha con họ đang nói chuyện với nhau trong quán cà phê vắng. Ông già không phát hiện ra tôi. Tôi ngồi đấu lưng với ông. Phải một lúc lâu ông già mới lên tiếng. Tiếng nói phát ra, gầm gừ trong họng.

– Bố không nghĩ là con có thể mặc bộ quần áo như thế mà bước ra đường. Nhà ta nghèo đến thế cơ à?

– Ồ, con thấy bố nhìn những cô gái ăn mặc nghèo nàn như con và ngưỡng mộ lắm cơ mà – cô gái nói bằng giọng xấc xược.

Ông già im lặng. Ông đang nén cơn giận của mình trước đứa con gái. Để sau đó, khi ông đưa ra một lời giáo huấn mới thì giọng ông khàn đục nơi cổ họng.

– Đó là những gì con học được suốt mười mấy năm trời sao?

– Con không bao giờ để mình bị điểm kém cả. Như bố thấy, thành tích học tập cuối năm của con vẫn làm mọi người lé mắt đó thôi.

– Thành tích! Tất cả là thành tích của bố…

Tôi nghe tiếng cô gái vỗ tay hoan hô.

– Bây giờ thì bố giỏi lắm đấy, bố biết không? Nhưng thành tích của bố hôm nay tất cả là của ông nội ngày xưa – cô gái vẫn dửng dưng đáp trả ông già.

Continue Reading

Mắt trầm

Đôi mắt thẫm sâu thẳm nhìn tôi qua làn mi dài chải mascara cong vút. Làn mắt màu ghi ánh bạc lạ lẫm khiến tôi liên tưởng nhiều đến ánh trăng cuối Thu, mờ trắng lọt qua màn sương đêm buốt giá. Đôi môi nhợt nhạt không cười, làn tóc cắt ngắn buông ngẫu nhiên trên cổ áo jacket dài trẻ trung bay nhẹ trong gió lạnh. Cô bình thản nhìn tôi hồi lâu bằng ánh mắt trong suốt và rồi quay lưng bước đi mà không nói một lời. Tôi muốn giữ cô lại nhưng đôi chân không còn cảm giác, cho đến khi gót giày cô đã khuất sau lối rẽ. Tôi đã hoảng sợ biết bao khi nhìn vào đôi mắt ấy. Cái màu trong vắt và vui tươi của tuổi 18 đã biến mất, dường như những ngày dài, những đêm dài nước mắt đã cuốn trôi mọi niềm vui và hạnh phúc trong đời. Tôi không thể chạy theo, giữ cô lại và ôm ghì đôi vai nhỏ bé hững hờ ấy vào lòng.

Đôi khi, con người ta quá yếu đuối trước quá khứ mà họ từng chạy trốn.

Một bàn tay nồng nhiệt chạm vào vai tôi. Tôi quay lại và nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Nghi. Nàng vừa quay lại từ góc bên kia của trung tâm thương mại, trên tay cầm hai que kem Chocolate, miệng líu ríu: “Trời ơi, mùa Đông gì mà người ta ăn kem quá trời anh ạ!”. Rồi đi bên tôi, nàng lí lắc kể chuyện, sôi nổi cười đùa và thỉnh thoảng, nàng hào hứng nhảy chân sáo trên những thềm gạch nhỏ.

Nghi là kiểu người luôn tìm được niềm vui trong cuộc sống. Chỉ một điều thú vị nhỏ nhặt nào đó cũng dễ dàng khiến nàng hưng phấn và vui vẻ cười nói suốt cả buổi. Tôi biết nhiều người có sở thích ăn kem mùa Đông nhưng chưa từng gặp ai hào hứng với điều đó như nàng. Và sau đó, tôi thích hôn nàng. Bởi cái lạnh buốt dần trở nên ấm nóng và ngọt ngào. Còn đôi mắt nàng sau những cái hôn đó thường trong vắt và vui tươi như đôi mắt 18 tuổi.

Continue Reading

Một Chuyện Tình Đầy Nước Mắt

Liên Thục Hương | Trang hạ dịch

Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng. Đây là một câu chuyện có thực và đầy nước mắt.

1. Mẹ ở quê lên.

Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già. Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học. “Khổ đau cay đắng” bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi!

Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó. Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ chúng ta thôi!”.

Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh có thể tóm lấy cả thân hình mảnh mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo. Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu làm lành, anh thường nhấc bổng tôi lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.

Continue Reading