Monthly Archives

August 2010

La đà gió …

Hoàng Nguyễn

Ba mẹ hỏi: “Chừng nào hai đứa cưới nhau? Ba mẹ già rồi”. Anh gật gù: “Chừng nào chúng mình cưới nhau?”. Em lắc đầu ngúng nguẩy: “Cưới làm chi? Anh đi suốt tháng. Lấy chồng mà chồng cứ đi suốt tháng, lấy làm chi cho phí?”.

Công việc của anh là quản lý kinh doanh khu vực của một công ty chuyên sản xuất hàng tiêu dùng, ngành hàng luân chuyển nhanh. Có nghĩa là hàng nhập về, bán nhanh, không được phép để tồn kho. Mẫu mã, chất lượng hàng cải tiến, thay đổi liên tục.

Anh đi công tác xa nhà suốt tháng, chủ nhật, thứ bảy vẫn không được về. Anh yêu em, nhưng anh cũng yêu công việc của mình. Nên những dịp hiếm hoi ở bên em, anh nâng niu từng giây, từng phút…

Em phát biểu rất là… “phản động”: “Em mong công ty anh phá sản để anh đừng phải đi xa”. Anh mắc cười quá: “Công ty phá sản, anh mất việc, lấy gì mà sống?”. Em cả quyết: “Em nuôi anh được. Miễn là đừng có bắt em dẫn đi nhậu hằng ngày, đừng đòi ăn uống quá sang trọng, đừng xài hàng hiệu…”. Anh cú nhẹ lên trán em: “Nhảm ghê, anh có nhậu hằng ngày, có ăn sang, có xài hàng hiệu đâu”. Em cười: “Em dặn trước vậy thôi. Nghỉ làm đi, về em nuôi, em dư sức nuôi anh”. Continue Reading

Ta đã học được cách quên em

Ku_way_sun_rang

Ta còn nhớ em hay không? Bản thân ta ngay bây giờ cũng chẳng biết nữa, khi mà ta còn không thể hình dung được khuôn mặt của em như thế nào.

Cứ loay hoay mãi trong mớ suy nghĩ lùng bùng này mãi cũng chắc ích gì. Thôi thì viết hết ra một lần rồi quay sang con đường khác, con đường không có hình bóng em lởn vởn ở phía trước nữa.

Ta nhớ lại ngày em đứng trước mặt ta nói lời chia tay. Rồi em bật khóc, nói rất nhiều, rất nhìều nữa. Nhưng ta không nghe được thêm một từ nào nữa. Đầu óc ta trống rỗng, quuay cuồng…

Rồi ta cố gắng níu lại một chút bình tĩnh nhỏ nhoi để đưa cánh tay ra cho em và bảo em cắn ta một cái. Em nhìn ta với đôi mắt đẫm lệ. Em hiểu ta muốn gì. Em ôm chầm lấy ta, cắn mạnh vào bả vai của ta. Đau! Một cảm giác nhói lên trong lòng ta. Không phải cảm giác đau ở bả vai nơi em vừa cắn, mà là một cảm giác nhói lên ở lồng ngực bên trái. Vai ta đau. Như vậy những điều đang diễn ra là sự thật, không phải mộng.

Ta không chấp nhận lý do em đưa ra để rời xa ta. Nhưng ta chấp nhận để em ra đi, vì đó là lựa chọn của em, quyết định của em…

Rồi em quay bước đi. Ta biết là em sẽ đi mãi mãi, không quay về với ta như những lần trước nữa. Khi bóng em vừa khuất sau góc đường thì cũng là lúc ta không còn chịu đựng được nữa. Ta ngồi phịch xuống bên chiếc ghế đá, cả người không còn một chút sinh khí nào. Continue Reading

Bơ gạo

Tại một xa xôi hẻo lánh, có nhiều lời đồn đại rằng hoàng tử của đất nước sẽ đến thăm làng. Những người luôn được coi là dân đen, tầng lớp thấp trong làng đều vui mừng, vì họ tưởng như ngôi làng này đã bị lãng quên rồi.

Dân đen làm huyên náo hằng ngày kể từ khi họ nghe tin đó. Nhưng không có ai vui mừng và “kích động” bằng một người ăn xin trong làng. Vì không biết ngày hoàng tử đến, nên ngày nào ông cũng ngồi bên vệ đường, hy vọng hoàng tử sẽ cho ông ta nhiều tiền, ít nhất là để mua gạo đủ ăn.

Người ăn xin có hai cái bơ sắt. Một cái để đựng tiền xin được, và một cái để đựng ít gạo của ông ta. Hằng ngày, người ăn xin vẫn ăn mặc rách rưới, với hai cái ống bơ ngồi đó.

Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đã đến và đi vào làng. Khi thấy hoàng tử đi qua, người ăn xin vội chìa tay ra kêu lên:

– Xin bố thí cho kẻ hèn này!

– Hãy cho tôi bơ gạo của ông – Đó là những lời duy nhất hoàng tử nói.

Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lý do gì để một người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Continue Reading

Tình yêu lầu trên lầu dưới

Cô ở lầu trên tưới hoa, nước bùn nhỏ xuống rơi trên áo sơ mi trắng anh mới giặt sạch sẽ, anh nén cơn tức giận mang áo đi giặt lại lần nữa. Nước lạnh ngắt, tay lạnh đến độ đỏ hỏn. Hàng xóm mà, nhịn đi, anh nghĩ.

Cô ở lầu trên phơi quần áo chưa bao giờ kẹp lại cho chắc, các loại đồ nho nhỏ như áo lót, bít tất v.v… luôn bị gió thổi bay tứ tung. Anh thường xuyên đỏ mặt mang trả lại cho cô đồ lót, còn liếc cô một cái nhìn toàn tròng trắng. Hàng xóm mà, nhịn đi, anh nghĩ.

Cô ở lầu trên thích náo nhiệt, mỗi tối cuối tuần nhà cô luôn tụ tập một đám bạn bè hò hét nức trời. Ngày hôm sau người ta thấy anh lúc đi làm tăng ca mặt mày lộ rõ vẻ mệt mỏi. Hàng xóm mà, nhịn đi, anh nói.

ở lầu trên rất thích lên mạng, vì khá xinh đẹp nên thích đi gặp bạn ảo, có lần cô đi gặp một người bạn ảo và nói chuyện rất tâm đắc rất lâu rất lâu, đột nhiên nói to: “Hây! Sao anh giống cái ông cụ non lầu dưới nhà tôi thế nhỉ!”

Suýt nữa anh đã phun hết ngụm cà phê vừa hớp xong, tưởng cô đã nhận ra mình từ lâu rồi chứ.

Cuối cùng cũng xem như chính thức quen biết nhau. Cô là cô nàng 24 tuổi độc thân hoạt bát phóng khoáng. Anh biết năm ngoái cô vừa tốt nghiệp Học viện Âm nhạc Trung ương, nhưng đã nhảy việc tới ba lần; bạn trai xung quanh cô không lúc nào không có, giống như tìm công việc vậy, cơ hồ không phải là điều tất yếu trong cuộc sống của cô… Continue Reading

Ta chỉ lướt qua đời nhau

Vy Đan

– Em mới vào nghề phải không?
– Không làm anh hứng thú à?
– Ừm… à… ừm… à không! … Nhưng tôi đang hỏi em đấy!
– … 2 ngày
– Được bao nhiêu khách rồi?
– Không nhớ! Nhưng làm quái gì anh hỏi nhiều vậy?
– Hừm…… Chưa ai dám nói với tôi bằng cái giọng ấy! Em không nhớ bà Năm đã giới thiệu như thế nào về tôi à?
– “Chưa ai” không có nghĩa là “không ai”. Mà dầu anh có là ai, có là đại ca gì gì đó như bả nói, tôi cóc cần quan tâm. Ở đây chúng ta đều như nhau!
– Ở đâu?
– Trên giường.
– Nhưng tôi là khách của em, là thượng đế, còn em… chỉ là một con đĩ!
– Cùng ngủ với nhau sao lại phân biệt thế này thế kia? Người như anh đã từng ngủ với biết bao cô gái, anh cũng không khác gì một con đĩ, một con đĩ phải trả tiền cho những lần hoang lạc.
Gã bật cười, hơi ngạc nhiên với lối suy nghĩ ấy, một – con – đĩ – trả – tiền. Gã quay sang nhìn cô gái:
– Nói chuyện với em thú vị hơn khi lên giường với em đấy!
Nói rồi gã vơ lấy bộ quần áo nhanh chóng mặc vào, cô gái – nó cũng lòm còm bò dậy nhặt lấy bộ váy nằm chỏng chênh trên sàn nhà. Nhanh chóng và thuần phục, nó đã tươm tất như chưa có chuyện gì xảy ra. Gã nheo mắt nghiêng đầu nhìn nó:
– Giá mà trên giường em cũng thuần phục như khi mặc đồ.
Nó hất hàm:
– Nói nhiều quá! Đưa tiền đây tôi còn về. Continue Reading

Hành trình của nước mắt và nụ cười

Giai đoạn 1: Cười hồn nhiên

Bắt đầu từ đâu nhỉ… có lẽ bắt đầu từ cái ngày đầu tiên bước vào lớp 11 đi cái ngày mà tôi bước vào 1 ngôi trường mới, bạn bè mới, mọi thứ đều mới. Bước đầu tiên và lớp nhìn 1 vòng thì thấy “bạn ấy” ngồi ở dãy cuối cùng của lớp, cao to, đẹp trai [chỉ nghĩ là đẹp, vì chỉ nhìn đc sau lưng ai ngờ lại có 1 con người có cái lưng ăn ảnh tới vậy đâu] đúng ra thì nhìn 3/4 cái mặt cũng đẹp lắm mà … xong rồi mình cũng không có quan tâm lắm tới bạn ấy vì nghĩ là người vậy, ko nói chuyện với mình trước, tại sao mình lại phải để ý nhỉ . Sau đó vài tuần sinh nhật mình, mình mời bạn ây đi mà bạn ấy ko chịu đi tặng cho mình 1 con bò và 1 tấm thiệp [con bò thì treo điện thoại có mấy ngày, đứt dây…]… Cứ ngỡ là ko còn gì tiếp theo với cái “bạn ấy” nữa chứ vì dzô dziên quá mà, mời đi sinh nhật mà ko đi…

Giai đoạn 2: Hàng mi khẽ ướt…

Không nhớ rõ lắm là từ khi nào, mình bắt đầu nói chuyện với cậu ấy, nhưng vẫn còn nhớ rất kĩ cái ngày học thể dục, bạn ấy ăn xoài của mình, rồi mình uống hết trà đá của bạn ấy, xong cái nói về xấu đẹp j đấy, ko nhớ lắm nhưng cũng nhờ phúc đức của bạn Nguyệt mà mình bị mất 1 chai aquafina 5k… [h vẫn đang chửi thầm bạn Võ Minh Nguyệt-12A2 đấy ạh ] Thế là từ đấy, bắt đầu cũng cá độ này nọ, không biết là tình cảm bắt đầu từ lúc nào nhưng cái khoảng noel năm ấy, mình và cả “bạn ấy” đều có đối tượng riêng cả. Continue Reading

Là Où Je T’emmènerai – Florent Pagny

Là où je t’emmenerai – Nơi anh sẽ đưa em đi cùng

C’est au bout du regard
Là ou les bateaux quittent la mer
Là, où l’horizon est tellement plus clair
Sous la belle étoile celle qui te dit que la vie ici
ne sera jamais rien que ton amieC’est au fond de tes yeux
là, où le monde effleure tes rêves
Là, où le bonheur n’est plus un mystère

C’est là que je t’emmènerai sur la route
et si le soleil le savait
mais j’en doute, il viendrait
Là, où je t’emmènerai
Aucun doute, il s’inviterait
pour nous éclairer

Nous longerons la mer
nos vie couleront sans un hiver
comme un matin d’été, un courant d’air
Et tout au long de ta vie
que s’écarte les nuages
je serais là à chaque fois que tu auras besoin de moi
Regarde là-bas

C’est là que je t’emmènerai sur la route
et si le soleil le savait
mais j’en doute, il viendrait
Là, où je t’emmènerai
Aucun doute, il s’inviterait
pour nous réchauffer
pour nous accompagner

Là où je t’emmènerai
Aucune peur, ni aucun doute
Le monde est toujours en été
Pas de douleur et pas de déroute
C’est là que je t’emmènerai
Sur ma route
pour te réchauffer et te protéger
Sans t’étouffer
Je t’emmènerai

Chỉ sau một thoáng nhìn
Nơi những con thuyền rời xa biển cả
Nơi chân trời sáng chói dường nào
Dưới ngôi sao đêm huyền ảo , như muốn nói rằng cuộc sống không chỉ đơn thuần là một ngươi bạnSâu thẳm trong đôi mắt ấy
Nơi giấc mơ của em là cả thế giới này
Nơi hạnh phúc không còn là một bí ẩn

Đây là nơi anh sẽ đưa em đến trên đường đời của anh
mặt trời tỏa sáng phía trước
Nhưng liệu nó có soi rọi mọi nẻo đường
Đây, nơi anh sẽ đưa em đến
Không nghi ngờ gì nữa ,
gọi ánh dương tới soi sáng đôi ta

Cùng nhau chạy dọc bờ biển
Cuộc sống trôi qua không một mùa đông
Như một buổi sáng mùa hè , một cơn gió thoảng qua
Và trong suốt cuộc đời này , lơ lững trên những tầng mây
Anh sẽ ở đó mỗi lúc em cần
Nhìn xuống tận cùng bên dưới

Đây là nơi anh sẽ đưa em đến
mặt trời tỏa sáng phía trước
Nhưng liệu nó có soi rọi mọi nẻo đường
Đây, nơi anh sẽ đưa em đến
Không nghi ngờ gì nữa ,
gọi ánh dương tới sưởi ấm đôi ta
dẫn dắt đôi ta

Đây nơi đó anh sẽ đưa em đến
Không một chút sợ hãi, không một chút do dự
Cả thế giới đắm chìm trong mùa hè rực rỡ
Không có những thảm cảnh đáng sợ
Nơi đó anh đưa em đi trên đường đời của anh
Để sưởi ấm và bảo vệ em
Không một chút miễn cưỡng
Anh sẽ dẫn em đi

Ngồi nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần và cuối cùng quyết định đưa nó lên goiyeu. Một bản tình ca, một clip, một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng mà lại dữ dội – và ai đó đã nói rằng những chàng trai họ có thừa sự lãng mạn, nhẹ nhàng và âu yếm, nhưng cũng chẳng hề thiếu sự mạnh mẽ để đưa người phụ nữ của họ đi hết cuộc đời, che chắn bảo vệ họ…

Continue Reading

Bát mỳ của lòng tự trọng

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. Continue Reading