Monthly Archives

July 2010

Một lời nói, một đọi máu

13 giờ ngày 25/11/2008, nữ nhà văn Vương Anh (bút danh Triệu Nhi), Trưởng phòng biên tập tạp chí “Hồng Nham” (Đá đỏ) đã nhảy từ căn phòng của gia đình ở tầng thứ 14 xuống đất tự tử sau khi đi dự cuộc họp mặt Văn bút Tứ Xuyên – Trùng Khánh lần Hai ở Thành Đô trở về, tự chấm dứt cuộc đời ở tuổi 38, bỏ lại cha mẹ già, người chồng hết lòng thương yêu và đứa con trai 11 tuổi.

Bên cạnh niềm thương tiếc một nhà văn trẻ đẹp, có tài, một số người bày tỏ trách chị hành động thiếu suy nghĩ… nhưng nhiều nhất vẫn là ý kiến lên án những người cầm bút, những đồng nghiệp của chị đã đùa cợt, trêu chọc quá mức gây tổn thương đến lòng tự trọng của cây bút nữ dịu dàng, hiền lành và có phần yếu đuối này khiến chị phải tự tìm lấy cái chết để gột rửa nỗi oan – theo chị hiểu – của mình.

Theo lời kể của Khấu Đức Giang, chồng Vương Anh thì ngày 21/11 anh tiễn chị ra ga đi Thành Đô để tham dự Diễn đàn Văn bút Tứ Xuyên – Trùng Khánh tổ chức ở Thành Đô, vé khứ hồi đã mua, lẽ ra phải đáp chuyến tàu 13 giờ 40’ ngày 24 trở về, nhưng 9 giờ 10’ sáng 24, anh nhận được tin nhắn của vợ: “Em trong sạch! Miệng người thật đáng sợ. Vòng vây thắt chặt!!!”. Continue Reading

Chàng trai mặc đồ đen

Thục Hân dịch

Lốp xe ôtô của tôi bị một cái đinh chọc thủng trên một con đường vắng vẻ vùng nông thôn, khi trời vừa sập tối. Khi tôi gọi di động cho đội cứu hộ giao thông, thì than ôi… “ngoài vùng phủ sóng”!

Vậy là tôi đành tự lôi đồ lề trong cốp xe ra để thay lốp. Nhiều xe ôtô chạy qua tôi. Một số bấm còi inh ỏi, nghe như thể tiếng cười nhạo “hahaha”.

Đột nhiên, một chiếc ôtô đỗ lại. Trong ánh sáng ngược chiều, tôi thấy một chàng trai tiến đến.

– Này, cô cần giúp đỡ à?

Chàng trai lại gần hơn. Và tôi bỗng giật mình. Anh ta mặc đồ đen, đeo khuyên tai, hai cánh tay xăm trổ. Thật là…

– Ơ… tôi nghĩ là tôi có thể tự mình…

– Thôi nào, chỉ mất vài phút thôi mà

– Anh ta nói rồi bắt tay ngay vào việc. Tôi đành lùi lại và tình cờ nhận thấy còn có một người nữa ngồi ở cạnh ghế lái xe. Continue Reading

Kẻ ăn mày tình yêu

Mỹ Dung

Ngồi giữa một đống thư từ ngổn ngang mắt anh cay cay, nóng nóng, những giọt nước trong suốt chỉ chực trào ra. Anh cố kìm chế để nuốt chúng ngược trở vào tim. Trái tim đau như có ai lấy dao đâm hàng trăm mảnh, chẳng ai biết nó đang nhiễu từng giọt máu. Trong căn gác nhỏ vẹn vẹn hơn 5 thước vuông, một không gian chật chội nhưng sao trống trải đến lạ kỳ. Anh cảm thấy buốt lạnh giữa đêm Sài Gòn nóng nực không một ngọn gió. Bên ngoài cửa sổ ánh đèn đường và thỉnh thoảng những ánh đèn xe lại chiếu vào căn phòng tối một thứ ánh sáng nửa vàng, nửa đỏ, mờ mờ, ảo ảo. Anh ngồi đó, trong căn phòng tranh tối, tranh sáng, bất động như một bóng ma. Đôi mắt sáng nhìn chăm chăm vào đống giấy vứt bừa bộn trên nền nhà bằng gỗ. Đó là tất cả những kỷ niệm, những hoài bão, những ước mơ mà chỉ mới đây thôi anh từng ôm ấp và đưa chúng vào cả những giấc mơ thiên đường. Đó là tất cả những lá thư tình của người anh yêu. Anh nhẹ nhàng và nâng niu một trong những lá thư đó, đưa lên mặt, áp vào má tựa như đang hôn người yêu, lá thư nhòa mực vì những giọt trong suốt mằn mặn chảy ra từ khoé mắt. Rồi tay anh run run áp nó vào bên ngực trái, nơi có trái tim tê tái đang đập liên hồi, trái tim khao khát yêu và được yêu, một trái tim mong muốn được hưởng thụ một thứ tình cảm thiêng liêng nhất mà chỉ loài người mới có được : Tình yêu !

Trái tim ấy sẽ mãi mãi ngủ yên không bao giờ thức tỉnh nếu hơn một năm trước anh không đọc được một câu chuyện trên báo, viết về hoàn cảnh của một cô bé bị bạn bè và mọi người xa lánh, hắt hủi, bị người yêu ruồng bỏ , chỉ vì có anh trai nghiện ma túy và phạm tội phải ngồi tù. Hôm đó mắt anh cũng cay cay vì thương cho hoàn cảnh cô bé. Thương cô chưa đủ nghị lực để vượt qua những khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Thương cô bé chỉ mới bước vào đời đã gặp cảnh trái ngang và đã vội qụy ngã, đã muốn chối bỏ trách nhiệm làm người, muốn kết thúc sự sống một cách bế tắt. Hôm đó, anh đã viết thư cho cô bé để động viên, an ủi , để chia sẻ, cảm thông. Khi đó anh nào biết, chính cái ngày định mệnh đó đã đẩy anh vào nỗi đau đớn hôm nay . Continue Reading

Không ai thành công một mình

Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có nhiều mơ ước. Cả hai đều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ.

Sau không biết bao nhiêu buổi nói chuyện suốt đêm trên chiếc giường đông chật anh em, hai người con lớn có một quyết định. Họ sẽ tung một đồng xu. Người thua sẽ làm thợ mỏ, dùng toàn bộ thu nhập để chu cấp cho người thắng đi học. Còn người thắng, sau 4 năm học, sẽ chu cấp tài chính cho người còn lại đi học, dù bằng cách bán tranh hay phải đi làm thợ mỏ.

Đồng xu được tung lên, Albrecht Durer thắng cuộc và được đi học. Albert thua, và đi tới vùng mỏ đầy nguy hiểm, và trong suốt 4 năm, làm lụng để nuôi người anh em của mình ăn học.

Gần như ngay lập tức, những tác phẩm của Albrecht được rất nhiều người nhắc đến, bởi chúng thậm chí còn đẹp hơn cả tác phẩm của các bậc thầy trong trường. Và cho đến khi tốt nghiệp thì Albrecht đã bán được khá nhiều tranh và dành dụm được một khoản tiền.

Khi anh trở về, trong bữa ăn sum họp, Albrecht đứng dậy để cảm ơn người anh trai đã hy sinh 4 năm giúp mình hoàn thành được ước mơ. Và Albrecht nói:

– Anh Albert, bây giờ đã đến lượt anh. Anh hãy tới Nuremberg để theo đuổi ước mơ của mình. Em sẽ lo toàn bộ chi phí và chăm sóc gia đình. Continue Reading

Nếu anh không quay đầu lại

Bảy ngày làm một bóng ma, dõi theo người mình yêu, Hạ An đã tự khám phá ra thật nhiều điều. Về tình yêu, về cuộc sống, và về nhân duyên…

– Nếu anh không quay đầu lại, em sẽ chết thật cho anh xem.

Hạ An đứng ở vỉa hè cạnh ngã tư. Nước mắt lưng tròng, cô tuyệt vọng hét lên với An Duy. Cô biết đến lúc này thì níu kéo cũng chẳng để làm gì nữa, nhưng cái cảm giác sắp mất An Duy vẫn siết chặt lấy tim cô bấy lâu, và giờ thì nó đã chi phối được cả lí trí của Hạ An mất rồi. Còn An Duy? Đã quá quen với kiểu đe doạ nửa vời đó của Hạ An, anh chỉ lắc đầu rồi đi tiếp.

Hạ An cắn chặt môi, chạy thật nhanh xuống lòng đường.

Rầm.

Lúc đó là 17h45’. Bầu trời chạng vạng hắt lên một màu máu đỏ rợn người.

***

Ngày thứ nhất

Đám tang của Hạ An. Mọi người đến không nhiều, chỉ lác đác vài người thân và bạn bè. Người ta lắc đầu ngán ngẩm trước cái chết của Hạ An hơn là buồn khổ, bởi trước đó cô đã doạ chết và chết hụt không biết bao nhiêu lần. Cá tính rất mạnh cùng cảm xúc hơi quá đà của cô thường làm phiền người khác, và lần này cũng vậy. An Duy không có lỗi. Người lái xe bus đó cũng không có lỗi. Chỉ đơn giản là Hạ An đã tự cầm kéo cắt đi đường sinh mệnh của chính mình. An Duy biết vậy, và anh không khóc, cũng không đau đớn. Anh biết lúc đó Hạ An đã hiểu rõ là anh sẽ không quay đầu lại. Anh biết cả hai đều hiểu mối tình ngắn ngủi của họ đã chấm dứt từ lâu. Mối tình kéo dài vỏn vẹn ba tháng hè. Mùa hè bình yên cuối cùng của cuộc đời Hạ An… Continue Reading

Bản năng hàn gắn

Trước sinh nhật ba ngày

Tôi ngồi trong rạp, một tay bốc ắp rang bơ ăn ngon lành, mắt hau háu nhìn lên bộ phim đang đến hồi gay cấn. Đột nhiên một bàn tay thò sang chỗ tôi và cầm lấy cổ tay rôi. Tôi “Á!!” lên một tiếng hãi hùng khiến lượng khán giả ít ỏi trong rạp hét theo tôi vì tưởng hung thủ trong bộ phim lại xuất hiện đột ngột. Tôi quay sang hỏi Hant:

– Cậu làm gì thế?

– Tớ định xem đồng hồ cậu.

Câu trả lời thản nhiên của cậu ta làm tôi lúng túng, ngúc ngắc:

– Ờ, sáu giờ hai mươi.

– Uhm…

Cậu ta im lặng một lúc. Từ lúc đó đến cuối phim tôi không sao tập trung lại được, như người đang ngủ chợt bị đánh thức không thể nhắm mắt lại được nữa. Tôi nhìn sang Hant, cậu ta có vẻ vẫn mông lung suy nghĩ điều gì đó. Nửa tiếng sau, ra khỏi rạp, tôi đi bên cạnh Hant trong dòng người ồn ã bàn tán về bộ phim. Tôi quay sang hỏi cậu ta:

– Cuối cùng ai là hung thủ nhỉ ?

– Lương Triều Vỹ, không cần kiểm tra tớ đâu tớ vẫn xem mà, chỉ không tập trung thôi.

– Cậu chưa nghĩ xong à? Continue Reading

Đâu phải thứ gì cũng mong manh

Đoàn Thạch Biền

Mỗi chiều tan sở ra, tôi đều đi bộ đến chợ huyện xây cất ở gần bờ biển, ghé mua thực phẩm cho bữa ăn tối, trước khi trở về nhà. Bữa ăn trưa vì thì giờ eo hẹp, tôi thường ăn vội vã một dĩa cơm ở quán gần sở, rồi trở vào căn phòng ngồi ngả lưng ở ghế dựa ngủ một giấc ngắn, trước khi làm việc lại vào lúc một giờ. Bữa ăn tối, tôi thích tự tay mình làm lấy hơn là đi ăn cơm ngoài.

Người dân ở đây thường nấu các món ăn bằng cá biển bỏ thật nhiều ớt. Những món ăn như thế chẳng hợp với bệnh gan của tôi.

Buổi chiều nay khi đến chợ, tôi ngạc nhiên thấy một đống bắp cải bày bán ở ngoài sân cát. Thực phẩm này vốn là thứ tôi bị bó buộc phải ưa thích vì nó cần thiết cho lá gan trục trặc. Mỗi khi đến chợ, tôi phải đến hàng rau tìm nó trước nhất rồi mới đến hàng thịt và chẳng bao giờ tôi bước chân đến hàng cá biển. Ở chợ này, bắp cải bán rất đắt, đắt vì phải chuyên chở từ Ðà Lạt xuống, thường thường một ký bắp cải giá từ ba đến bốn trăm đồng. Vậy mà chiều này, khi đi ngang qua đống bắp cải xanh tươi, tôi đã nghe cô bé rao “Trăm đồng một bắp cải đây”. Tôi không hiểu cô bé nói thật hay mình nghe lầm.

Những người bán rau ở chợ này, tôi đều quen mặt (nếu không quen mặt thì sức mấy mà họ dám bán thiếu cho tôi mỗi khi tôi kẹt tiền), nhưng cô bé đây trông lạ hoắc. Ở xứ nắng chói chang này mà em vẫn mặc áo len, thế mới kỳ. Tôi đứng sững nhìn em một lát và cô bé cất tiếng mời:

– Dịp may hiếm có. Ông mua bắp cải đi, giá rẻ rề.

Tôi nói:

– Chắc bắp cải này hư nên em mới bán giá rẻ rề chứ gì? Continue Reading

Móng chân đỏ

Freesia Phan

Cô gái nhân vật chính trong câu chuyện này là Móng Chân Đỏ.

Không phải tên cô ấy là “Móng Chân Đỏ” mà vì cô ta sơn móng chân màu đỏ.

Hơn nữa, việc sơn móng chân màu đỏ rất có ý nghĩa với cô ta.

Nên cô ta tự gọi mình là “Móng Chân Đỏ”.

Cho dù “Móng Chân Đỏ” chẳng phải cái tên mĩ miều gì…

Một ngày đầu hạ, nắng chỉ vàng nhạt, cái sắc nhàn nhạt thật mờ ảo và mang vẻ gì đó chán nản buồn thiu, những vạt nắng nhàm tẻ cứ trườn bò lên mọi vật làm khung cảnh chẳng có lấy chút hứng thú hay vui tươi.

Nhưng Móng Chân Đỏ nhìn xuống chân mình, cô ta thấy xung quanh mình bớt nhàm chán đi thật nhiều…

Móng Chân Đỏ thích Cào Xù. Đó là một tên con trai cao ráo, đi cào cào, tóc lúc nào cũng xù một mớ như tổ quạ, nhưng chính cái mớ tóc hỗn độn đó lại làm hắn trông thật bụi! Hắn đẹp trai và chơi bóng rổ cực giỏi! Tất nhiên không phải tên hắn là Cào Xù. Chỉ đơn giản là Móng Chân Đỏ thích gọi hắn như thế! Continue Reading