Monthly Archives

June 2010

Đi tiếp hay dừng tùy em

“Em có bằng lòng với những gì mình đang có hay không ?”

“Về công việc thì không !”

“Vậy về tình cảm ?”

“Cũng vậy ! Bởi vì em thấy anh chưa thực sự yêu em hết mình…”

Anh khẽ bật cười khi nghe em trả lời câu hỏi đấy. Mình mới yêu nhau thôi mà, có ai là người tìm thấy hạnh phúc được ngay đâu ! Chưa bằng lòng với hiện tại ! Điều đó là chắc chắn, bởi nó đâu chỉ đúng với chỉ mỗi riêng em. Ta đang sống trong một cuộc sống đầy tham vọng, với bon chen, với hối hả cuộc đời. Nên anh cũng vậy, cũng chưa một lần biết vừa lòng với những gì mình đang có. Vẫn cứ mãi mê, lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc… cùng bao đam mê, mong muốn và hoài bão của lòng mình… Nhưng em ạh, sau những đổ vỡ của dòng tình dang dở. Anh chợt hiểu rằng, hạnh phúc lại chính là những gì đã vừa tan biến mất. Và đôi khi, hạnh phúc vẫn còn ở ngay trước mắt. Chỉ có điều, sẽ chẳng bao giờ ta có thế tìm thấy nó. Nếu một khi, chưa biết… tự thoả mãn với lòng…

“Anh kể em nghe đi, em muốn biết chuyện anh và người đó…”

“Có cái gì để mà kể đâu em.”

“Kể đi. Em sẽ không nghĩ gì mà !”

“Này em, trong tình cảm có nhiều cái không nhất thiết phải thành thật lắm đâu ! Và đôi khi việc ta che giấu nhau… lại là nền tảng làm nên điều hạnh phúc…” Continue Reading

Phía sau người đàn ông thất bại

… Là một cô người yêu nhõng nhẽo, yếu đuối…

Cô gái ấy luôn cho rằng mình quan trọng nhất với anh, còn lại chỉ là thứ yếu. Mọi lúc, mọi nơi, mọi việc cô đều nhất nhất hỏi ý kiến anh, lúc nào cô cũng muốn được anh quan tâm, chăm sóc. Anh đi công tác xa, nhận được điện thoại báo cô ốm nặng. Tất tả chạy về, hóa ra chỉ là một cơn cảm nhẹ nhưng cô “nằm vạ” không ăn uống vì chẳng có anh bên cạnh.

Thành vợ rồi, cô than thở khóc lóc mỗi khi anh phải làm thêm vắng nhà. Khó khăn gì cô cũng phải gọi cho anh, quan trọng hóa mọi thứ, làm tất cả rối tinh rối mù lên. Anh ra đường mà cứ thấp thỏm không yên.

… Là một người vợ vụng về, không biết vun vén

Nàng thích tiêu xài phung phí, sắm sửa vung vít, chẳng quan tâm tới việc dành dụm. Quần áo, mỹ phẩm, ăn uống, spa, xe cộ… cái gì cũng phải hàng hiệu, sao cho bằng chị bằng em. Cân bằng thu chi, vun vén gia đình là những khái niệm hình như chưa từng tồn tại với nàng. Continue Reading

Câu chuyện của nhện

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.
cam nhan Câu chuyện của nhện!

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn. Continue Reading

Cho anh cho em

Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa
Hay về một người nào đã chết
Không phải chuyện ngã lòng trước chông gai mỏi mệt
Hay một phút yếu lòng nói dối trước tình yêu

Em cứ nói đi, cứ nói biết bao nhiêu
Thì câu chuyện tình, chuyện đời vẫn thế
Anh vẫn là anh, vẫn tiếng cười ngạo nghễ
Em lại là em, anh lại trở về anh

Đừng nhắc lại lời xin lỗi chân thành
Mong manh lắm, nếu phải kìm nước mắt
Nếu đã một lần, em thấy lòng đau cắt
Thì đấy là anh, là phút cuối cùng Continue Reading

Người tình người yêu hay vợ . . .

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.

Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt.Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ. Continue Reading

Mặt nạ quỷ

[ Truyện kể rằng: trên đoạn đường ác quỷ vô tình rơi mất mặt nạ của mình. Cô bé tò mò soi đi soi lại.. sau ướm thử lên mặt. Kết quả là mặt nạ của quỷ dính chặt vào da thịt, cô bé không tài nào tháo gỡ được.
Thế là cô bé trở thành 1 con quỷ xấu xí. Cô bé hoảng loạn, chạy thật nhanh về làng kiếm mẹ. Mẹ không nhận ra cô bé… lại cùng người trong làng đuổi cô bé đi.
Cô bé tội nghiệp đau đớn tột cùng. Thế rồi, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô bé xuất hiện. Ra mặt giúp cô bé giải thích mọi chuyện… chỉ vì cậu tin đấy là cô bé. Cô bé có được niềm tin yêu… mặt nạ được gỡ bỏ một lần nữa quay về trong vòng tay yêu thương của cậu bé ]

“Thế nào ủh anh yêu, đã nghe truyện này chưa ý”
Quàng tay quàng qua vai anh, mái tóc thướt tha của cô lan tỏa 1 mùi hương đặc trưng; anh ngây ngất say trong vòng tay ấm áp của người yêu.

Dĩ nhiên anh đã nghe rồi… cái truyện này, em đã kể biết bao nhiêu lần cho anh nghe rồi mà.
“Ngày mai em sẽ đưa anh ra sân bay chứ ?” anh ngoảnh đầu nhìn cô… nhẹ nhàng nói bên tai.
“Không đâu… vì em sẽ khóc…” Vừa trả lời cô dùng dằn mím chặt lấy môi.
Nhìn khuôn mặt kiềm nén để không khóc ấy của cô… anh bật cười. Chỉ những điều nhỏ nhặt thế cũng đủ để anh cảm thấy yêu yêu. Anh và cô đã bàn tính đến chuyện đám cưới rồi mà.
Vì yêu cầu công việc… anh phải tạm rời xa cô, để ra nước ngoài 1 năm. Nếu có thể, chắc anh đã dắt cô theo mình. Thật đáng tiếc, bố mẹ cô không cho phép.
“Ở nước ngoài, anh cũng phải nhớ đến em cơ đấy !”
“Uhmm, trừ em ra anh chẳng nhớ ai cả đâu.”
“Thật à ?”
“Bảo đảm”
Anh ngắt nhẹ mũi, đặt lên môi cô nụ hôn dịu dàng. Những giọt nước mắt không nghe lời được nước cứ rơi… khuôn mặt hồng hào xinh xắn dưới ánh đèn… càng làm cô trông xinh đẹp hơn với đôi má ửng đỏ. Continue Reading

Dám yêu

Chia tay. Nhưng nếu sau này anh lấy vợ, và em đã có chồng. Mà vẫn còn cảm thấy cần nhau. Thì… mình ngoại tình nhé…

Buổi sáng của ngày chủ nhật, một cái hẹn với Kiên làm Ngọc dậy thật sớm. Lâu lắm rồi mới thấy Ngọc véo von hát hò ầm ĩ vang nhà như thế. Em mèo Katy nằm buồn thỉu buồn thiu trong góc phòng cũng ngóc đầu dậy mà rên ư ư đầy ngạc nhiên và phấn khích. Gần năm ngày nay giận dỗi với Kiên chỉ vì cái tính ích kỉ trẻ con của mình, Ngọc buồn như muốn vỡ. Suốt từ lúc cãi nhau với Kiên, cô chẳng thèm động chân động tay vào việc gì. Bài vở thì bề bộn, công việc thì ứ tắc. Còn tâm trí đâu mà giải quyết những điều đấy nhỉ? Kiên đã rất quan trọng với cô rồi cơ mà, hai năm yêu nhau chứ ít đâu. May mà anh cũng làm lành, chứ chẳng để Ngọc phải dài hàng mét cổ chờ nghe xin lỗi…

Tô thêm tí son bóng cho điệu đà, Ngọc nhìn lại mình trong gương trước khi xuống với Kiên. Ngọc không đẹp. Cô vẫn thường tự nói với bản thân mình rằng thật sự là cô không đẹp chút nào. Mọi người xung quanh cũng chưa ai từng khen cô đẹp. Bình thường như những cô nàng thường thường khác, nhưng chưa giây phút nào Ngọc cho phép bản thân mình dằn vặt về điều ấy, cho đến khi cô yêu Kiên…

Gần hai năm bên nhau. Thời gian đó không là dài, nhưng cũng chẳng phải ngắn ngủi cho một cặp đôi có quá nhiều khập khiễng như cô và Kiên. Tình yêu giữa họ nảy nở khi hai người hợp nhau đến từng mi li mét trong tâm hồn. Nếu Kiên thích game online thì Ngọc có thể ngồi cả đêm để chiến đấu cùng anh. Nếu Kiên yêu mèo thì Ngọc cũng thương em Katy của mình lắm lắm. Kiên chỉ nghe rock, thì trong kệ đĩa nhà Ngọc cũng đầy ắp hình ảnh của Linkin Park. Nhưng có một rào chắn vô hình ngăn cách giữa hai người : hình thức. Hồi mới yêu, khi Kiên đưa Ngọc đến gặp bạn bè của mình, ai cũng nghĩ Kiên đang nói đùa. Không kẻ nào tin họ là một cặp. Thiên hạ cũng thế, nếu đi ngoài đường, Kiên không nắm tay hay ôm Ngọc thì chắc chẳng bao giờ người ta có thể tưởng tượng rằng họ yêu nhau. Thế mà họ vẫn yêu nhau. Và cũng nồng nàn như bất cứ đôi nào yêu nhau…

– Em chẳng xinh. Chẳng xinh bằng chị Huyền người yêu cũ của anh. Chị ý đáng yêu đến như thế cơ mà… Continue Reading

Nếu đã nắm tay nhau rồi

Thanh Tâm Ngọc

Nếu đã nắm tay nhau rồi
Sao không nắm thêm thật chặt?
Những con đường dài thật dài và biết bao chừng ngõ tối
Nếu ta lạc mất nhau
Mùa sau này còn hương?

Nếu đã trao nhau một cái ôm xiết ngực
Sao không truyền tiếp cho nhau hơi ấm, những điệu rung cùng nhịp và có thể là một bờ vai ướt đẫm?
Ngày là ngày. Đêm rồi cũng sẽ lên
Mặt trời liệu có đủ để sưởi ấm trái tim anh và em khi chúng loạn nhịp nhau?

Nếu đã nhìn nhau bằng ánh mắt biết bao trìu mến
Sao không cùng nhìn về một hướng?
Tương lai là gì khi những ngày dài ta không còn chung bước?
Ở điểm cuối con đường, bốn mùa chẳng phân chia

Nếu đã có những đêm trằn trọc nghĩ về nhau
Niềm nhớ, sự phân vân, bình an hay bất ổn, và giận như chẳng thể nào hàn gắn được
Thì xin đừng xa như hai tinh cầu đơn độc
Dẫu sao thì ta đã luôn ở trong nhau như hạt đau.
Hạt đau rồi sẽ hóa ngọc trai

Nếu đã từng yêu nhau dù chưa hề ai nói
Sao không cùng nhau đi đến điểm tận cùng? Continue Reading