Monthly Archives

April 2010

Nếu ngày ấy, ta không gặp nhau

Họ cần thời gian, họ cần tình yêu, nhưng họ vẫn phải để tình yêu chết, một cái chết được báo trước…

– Chúng ta về thôi!

– Uhm, về thôi!

– Chờ anh lấy xe.

– Không, em tự về.

– … Anh sẽ rất nhớ em, em cũng …

– Em cũng sẽ như vậy, sẽ cố gắng hạnh phúc. Tin em.

– Uh! Anh tin.

Cô gái ngoảnh mặt chạy về phía con đường dài, bất chấp những chiếc xe dựng lấn chiếm vỉa hè, những người đi bộ khó chịu vừa đụng phải, những con mắt tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mái tóc dài ngang lưng bị gió hất tứ tung, chiếc áo Cardian hồng nhạt khoác ngoài bay phần phật về một phía, gió như muốn cuốn lấy cái thân hình mong manh của một cô gái nhỏ. Bàn tay che đi đôi môi đang run bần bật vì lạnh và nước mắt, tất nhiên là cô có khóc, nhưng chỉ một chút thôi. Nếu khóc nhiều, anh sẽ buồn, anh sẽ hỏi tại sao, anh sẽ lo lắng? Cô vẫn chưa chịu tin rằng ngày mai cô sẽ mất anh. Cô không dám nhìn nhận sự thật, rằng anh đã chia tay cô. Anh – người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời của cô. Rõ ràng là cô đau khổ, rõ ràng là hai người rất yêu nhau, nhưng cái rõ ràng hơn nữa là họ không hề có duyên phận. Cô tự dằn vặt mình, nếu cô không trải lòng mình ra với anh, không nghe anh, và không biết anh thì giờ phút này, cho dù là một kẻ cô đơn, cô cũng chấp nhận.

Giá như ngày ấy ta không gặp nhau… Continue Reading

Địa chỉ thiên đường tình yêu

Dưới mắt đáy của hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy. Bây giờ, anh ấy lại là người đàn ông sống độc thân. Khách sạn mà anh ấy được gọi là Làng thần ái tình. Cứ nghĩ đến cái tên gọi ấy, chị lại thấy náo nức trong lòng, tai chị cứ nóng bừng lên, con tim trong lồng ngực cứ nảy lên như đang nhảy một vũ điệu bốc lửa.

Hôm qua, anh ấy và chị tình cờ gặp nhau trên đường. Hai người cùng nhau vào một tiệm cà phê. Họ ngồi với nhau rất lâu…

Hai mươi năm trước, họ đã đến với nhau và dành cho nhau mối tình đầu trinh trắng, nồng nàn. Tình yêu ban đầu ấy đã để lại trong trái tim mỗi người những kỷ niệm mà cả đời không dễ quên. Họ nói với nhau những chuyện vui buồn trong thời gian xa cách. Hai trái tim bồi hồi thổn thức. Cốc cà phê được khuấy lên, những giọt cà phê đọng lại trên đầu lưỡi vừa ngọt vừa đắng…

Đêm ấy, chị không sao ngủ được. Chị nằm im không dám làm kinh động tới giấc ngủ của chồng. Hán Thông, chồng chị, đang ngủ rất ngon giấc. Xung quanh yên tĩnh không hề có một tiếng động dù là rất nhỏ. Chị không dám trở mình. Dưới ánh trăng nhấp nhoáng, mắt chị không sao khép lại được.

Dưới mặt đáy của hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy.

Hôm nay, chị trang điểm rất cẩn thận. Nhìn trong gương, chị thấy mình vẫn rất xinh đẹp và quyến rũ đến mê người. Đúng, trang điểm là điều tối trọng yếu đối với người phụ nữ tuổi trung niên. Đã lâu chị biếng trang điểm vì thực ra khi đã có chồng thì người đầu tiên thưởng thức vẻ đẹp của người phụ nữ là người chồng nhưng chồng chị chỉ suốt ngày đi làm ở cơ quan, khi về nhà, còn bao nhiêu thời gian, anh lại chúi mũi vào đọc sách không hề để ý gì đến điều đó. Cuộc sống cứ nhạt nhẽo trôi đi một cách vô vị…

Dưới đáy hộp trang điểm có địa chỉ anh ấy.

Số phòng anh ấy ở trong khách sạn, chị đã nhớ như tạc vào óc. Chị hiểu rất rõ khi mình đến đó với anh ấy thì chuyện gì sẽ xảy ra. Chị dự cảm được rằng khi chị đến với anh ấy thì nhất định anh ấy sẽ không thể kìm nén được tình cảm đã nung nấu trong lòng anh suốt hai mươi năm qua và chắc rằng chị cũng sẽ không phòng giữ được. Nhưng tiếng gọi của những kỷ niệm của mối tình đầu cứ thiết tha trong lòng và thúc giục chị đến với anh. Chị biết rằng đối với tình yêu cần phải nghiêm túc không được vượt quá giới hạn nhất là bây giờ mình đã có chồng. Vì vậy, trong chị bỗng nảy sinh một ý nghĩ: “Mình không thể cùng một lúc sống với hai người đàn ông. Mình không thể lừa dối hai người đàn ông mà chị đều yêu quý và chị cũng không thể lừa dối chính bản thân mình. Nhất thiết chỉ được phép chọn một trong hai người”. Nghĩ đến đây, chị bỗng giật mình tự hỏi: “Sao mình lại có thể có ý nghĩ như vậy được?…”.

Chị lại nói với chính mình: “Mình không nên đi! Hán Thông là một người chồng tốt. Mình rất yêu anh ấy. Anh ấy còn có đều gì không như ý mình nhỉ?”. Nhưng cũng không hiểu tại sao chị vẫn với lấy cái lược và đứng trước gương chải đầu, trang điểm, rồi chị mặc bộ váy áo rất đẹp. Chị thay cả bộ quần áo lót. Lúc này trông chị rực rỡ như một cô dâu mới…

Chị đứng đối diện với cái gương, xoay người sang bên phải, xoay người sang bên trái tự ngắm mình. Chị vuốt má, cổ và xoa xoa bộ ngực của mình. Chị thấy mình còn xuân và đẹp lắm. Giá như chị đeo thêm một sợi dây chuyền thì cổ và ngực chị lại càng được tôn thêm vẻ ưu nhã. Chị đang ước ao như thế thì bỗng nghe tiếng bước chân đến gần chị. Hán Thông cười và nói:

– Em thật đẹp! Em đeo thêm sợi dây chuyền này vào cổ thì vẻ đẹp lại càng được tôn lên thêm nhiều lần!

Chị giật mình nghĩ: “Hán Thông từ trước đến nay rất ít khi về nhà buổi trưa cơ mà. Sao hôm nay anh ấy lại về?…”.

Hán Thông nói xong, anh lấy từ trong hộp ra một sợi dây chuyền hạt trân châu rất đắt tiền đeo vào cổ cho vợ. Chị ngạc nhiên hỏi:

– Sao anh lại biết em thích sợi dây chuyền này?

Hán Thông nói:

– Có hai lần, sau khi tan tầm, trên đường về, anh thấy em đứng trước quầy hàng có bán sợi dây chuyền này. Anh thấy em có vẻ thích nó nên anh mua tặng em.

Hán Thông nói tiếp:

– Có việc gì mà em có thể giấu được anh?

Nghe Hán Thông nói, chị suy nghĩ rất nhiều về ẩn ý của câu nói đó. Chị liếc mắt nhìn trộm chồng và đọc được trong ánh mắt của chồng như ẩn chứa điều gì nhưng ánh mắt ấy lại tỏ ra bình thản như nước. Anh cúi xuống nhìn vào đế gương nơi để cái hộp trang điểm. Chị giật mình nghĩ: “Trời ơi, dưới mặt đáy của hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy”.

Nhưng cảm ơn trời đất, anh ấy không hỏi một điều gì. Anh lại đi vào trong phòng đọc sách.

Chị hít một hơi thật sâu cố trấn tĩnh lại nhưng cũng vẫn không có dũng khí để đối mặt với chồng. Chị chỉ nói:

– Em đi đây!

Hán Thông từ trong phòng đọc sách trả lời:

– Chúc em và các bạn học cũ có một cuộc gặp mặt vui vẻ!

Bạn học cũ hẹn gặp mặt nhau là cái lý do chị bịa ra để nói dối anh. Chị cầm lấy cái túi rồi vội vàng, luống cuống đi ra khỏi cửa như một tên trộm gặp may thoát nạn.

– Này em…

Nghe tiếng chồng gọi, chị lo sợ, hai chân như muốn khuỵu xuống. Chị quay lại nhìn chồng nở nụ cười gượng gạo như kẻ phạm tội.

Hán Thông nói:

– Em để quên cái hộp trang điểm này!

Hán Thông cầm ra đưa cho vợ và giục:

– Em đi nhanh đi kẻo muộn!…

Trong lòng chị càng thêm luống cuống, chị sợ anh nhìn thấy thần thái của chị mà phát hiện ra vấn đề. Anh ấy là người thông minh và nhạy cảm. Nhưng Hán Thông không nói gì. Anh cầm cái hộp đưa tận tay cho chị. Chị không dám nhìn anh. Chị cố trấn an để anh không phát hiện ra điều gì trên gương mặt chị. Bởi vì dưới đáy hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy.

Thực ra, chị không cần mang theo địa chỉ bởi lẽ chị đã thuộc nó như thuộc lòng bàn tay của mình. Chị lúng túng nói:

– Em cảm ơn!…

Đi được mấy bước, chị quay lại nhìn thăm dò thái độ của chồng. Hán Thông vẫn đứng trong nhà nhìn theo. Điều đó như là một sợi dây vô hình níu kéo chị lại. Anh đứng nhìn chị mỉm cười. Ánh mắt và nụ cười rất hồn hậu, ấm áp.

Chị đi theo con đường nhỏ quanh co ra đường cái lớn. Bất giác, quay đầu lại, chị thấy anh đang bước những bước rất chậm rãi đi theo chị, trên mặt toát ra vẻ buồn thương cứ như là anh đi tiễn chị một đi không trở lại. Trong chị day dứt một suy nghĩ: “Nếu chồng chị đã phát giác ra chuyện của chị thì làm sao buổi trưa anh ấy lại mua dây chuyền đem về cho chị? Rồi khi biết chị để quên địa chỉ thì anh ấy lại chạy theo đưa cho chị nhỉ? Giả như anh ấy hoàn toàn chưa biết gì thì tại sao khi tiễn chị, anh ấy lại lặng lẽ, đau buồn như rơi vào cảnh sinh ly tử biệt?…”.

Chị ngồi vào trong xe taxi và bảo lái xe cho xe chạy. Nhưng lái xe không hiểu sao xe đến nơi rồi mà khách lại bảo cho xe quay trở lại nơi xuất phát. Rồi xe lại quay đầu chạy đến nơi cần đến nhưng chị không xuống xe. Ngồi trên xe, chị nắm chặt sợi dây chuyền hạt trân châu trong tay và thấy nó nóng như hòn than. Sợi dây chuyền như mũi kim đâm, làm đau đớn trái tim chị. Chị ngồi trong xe. Xe chạy đi, chạy lại không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng, chị xuống xe ở nơi chị xuất phát.

Chị vào đến cửa, móc túi lấy chìa khóa mở cửa. Nhưng kìa cửa nhà đã mở. Chị bước vào nhà, lòng chị ấm áp trở lại. Chị thấy mình giống như con chim nhỏ bay được về tổ ấm. Chị cảm thấy lòng mình rất yếu đuối. Tất cả đều im lặng. Chồng chị biết tất cả nhưng anh để cho chị tự do lựa chọn. Chị nhớ có một lần anh ấy cùng chị đi xem một bộ phim kinh điển về tình yêu của nước ngoài. Trên đường về nhà, Hán Thông nói: “Tình yêu là thứ tình cảm mà không thể cưỡng ép được…”.

“Gia đình, lẽ nào không thể là địa chỉ của thần tình yêu sao?”. Chị ngửa mặt lên, nhắm mắt lại và tự hỏi mình như thế.

Bỗng nhiên, chị cảm thấy có những giọt nước nóng hổi từng giọt, từng giọt rơi xuống trán mình.

Lúc ấy, trời không mưa.

Truyện ngắn của Hàng Ưng (Trung Quốc)
– goiyeu.net –

Nếu em có thai … anh sẽ làm gì ?

Nếu em có thai
Anh sẽ làm gì nhỉ?
Nếu em có thai
Điều đó nằm ngoài ý muốn của anh. Và cả của em nữa.
Nhưng…
Nếu em có thai
Em sẽ sinh con.
Em dự định là như thế.
Mà em cũng không biết chắc là mình sẽ có thai hay không.

Thực tâm thì em mong muốn mình sẽ không nảy sinh điều gì khác, cuối chu kỳ sẽ vẫn thấy màu đỏ xuất hiện. Để tâm trạng khỏi bị che phủ vì một đám mây đen. Thực tâm em biết, anh sợ là em sẽ có thai sau lần bất cẩn quên đi rằng mặt trăng của em lâu tròn hơn bình thường. Nên anh cố gắng thuyết phục em uống Portinor ngay sau đó. Vậy mà em gàn dở từ chối. Tỉnh bơ rằng sẽ đẻ con cho em. Và nếu có người thích, thì cho cả họ nữa.

Nếu em sinh con
Anh có ở lại cạnh em, hay tránh mặt và rũ bỏ mối liên hệ với giọt máu của mình?
Nếu em sinh con
Em có cần đòi hỏi hay cầu xin mình đừng bị bỏ rơi như bao người bình thường vẫn làm hay không?
Nếu em sinh con

Em sẽ là một single-mom. Chắc chắn thế rồi! Anh sẽ chẳng vì một đứa bé mang dòng máu của mình mà cưới em. Vì anh chẳng thể hoặc chẳng muốn làm điều gì để thay đổi mối quan hệ ngày càng tệ của chúng ta.

Em chỉ giả dụ thế thôi.
Nếu em có thai
Nếu em sinh con
Anh sẽ làm gì?

Hỏi để chứng tỏ mình có băn khoăn. Chứ anh làm gì hay không làm gì em cũng biết hết rồi. Em vốn thông minh và nhạy cảm, chẳng phải từ lúc yêu anh mà rất lâu trước đó rồi. Nên người ta mới bỏ đi sạch. Không ai ở lại cạnh em cả. Mà nếu có người ở lại. Thì anh sẽ chẳng có chút duyên nào với em đâu. Tiếc thay họ đi hết. Còn mỗi mình em ngỡ ngàng tìm kiếm những cơ hội mới từ tình yêu hỗn hợp của nhân loại. Đông lắm. Nhiều lắm. Và em đã mỏi tay lắm. Khi không giữ được nổi một trái tim cho mình. Đến trái tim nhỏ bé của em, nó cũng đã chẳng còn nguyên vẹn. Nhưng nó muốn dành tất cả cho anh. Continue Reading

Cô bé cafe

Anh đứng sau quầy giữa bao nhiêu ly tách đầy bã trà, bã cà phê… Định đưa gọn chúng lên khay đem lui nhà sau để cọ rửa, chợt anh ngẩng lên khi tụi con trai trong quán bỗng xầm xì. Nguyên nhân là sự xuất hiện của con nhỏ. Nó tỉnh queo đi vào, chiếc váy carô đen trắng ngắn trên đầu gối khoe đôi chân thích nhún nhẩy. Nó tặng anh nụ cười “chào buổi sáng”.

– Ôi cà phê!

Anh reo lên như tên nó là cà phê vậy! Anh nhớ lần đầu “chiếu cố”, anh hỏi nó tên gì, nó nheo mắt bảo:

– “Cà Phê”.

– Tên gì đắng nghét…

Anh biết nó nói đùa nhưng vẫn thích gọi nó: “Cà Phê”. Nó ở căn nhà đối diện, sáng nào cũng sang đây mua cà phê cho ba, và anh bao giờ cũng chuẩn bị sẵn một ly cà phê đặc biệt.

– Sáng nay em qua trễ, ngủ quên à?

– Đâu có, em dậy sớm lúc anh đang chạy thể dục ngoài đường kia!

– Sao em biết?

– Có gì đâu, em đứng trên gác nhìn xuống thấy hết!

Anh bỗng dưng đỏ mặt, nghĩa là con bé đã chiêm ngưỡng anh trong chiếc quần đùi ngắn ngược từ trên cao mà anh không hề biết. “Chúa ơi, thiệt là tệ!” Như đoán được ý nghĩ trong đầu anh, nó cười dễ ghét.

– Người đẹp, trong mọi hình thức đều đẹp.

Anh biết nó bắt đầu… xí xọn nên cúi tìm tờ một ngàn thối lại cho nó là hơn, nhưng con nhỏ sáng nay bỗng dưng lắm chuyện:

– Không lấy tiền thối, mua thuốc Jet.

Anh chìa cho nó ba điếu thuốc lá. Nó cười:

– Ba điếu thôi ư? Không phải ba điếu rưỡi à?

– Ba điếu rưỡi anh lỗ vốn!

Nó giả bộ năn nỉ:

– Thêm cái… đầu lọc cũng được!

Con nhỏ quậy hết biết làm anh không nhịn được cười.

– Cà phê nguội cả rồi kìa!

Nó “xí” một tiếng trước lúc quay đi.

“Cười thấy ghét!” Anh nghĩ thầm.

Chiếc váy lấp lửng trên đôi chân nhún nhẩy, đôi dép màu đỏ bít mũi như đôi hài trong cỗ tích làm nó xinh hơn. Tụi nhóc trong quán nhìn nó đi qua “múa miệng” chọc quê:

– Một, hai – Một, hai…

Nó đếm tiếp:

– Ba, Bốn, Năm!

Và nó quay lại cười tỉnh bơ.

Trưa vắng khách, anh chọn chiếc bàn kê dưới cây trứng cá ngồi ôn bài cho mát mẻ thì nó lò dò sang. Cái miệng sẵn sàng cười cứ như là biết cười từ trong bụng mẹ vậy. Anh hỏi nó:

– Uống cà phê hả?

– Không, em chúa ghét cà phê!

Nó ngồi xuống cố ý đối diện với anh. Mái tóc ngắn ngủn sau gáy trông nó hiền lành như búp bê, nhưng nụ cười thì tinh quái. Anh chống cằm nhìn nó:

– Em cũng giống cà phê vậy. Thơm và Đắng.

– Vì đắng nên người ta ghét.

– Không. Càng đắng người ta càng mê!

Nó nhăn mặt… dễ thương tệ! Anh đẩy tách trà về phía nó:

– Uống nước đi!

– Không uống nước. Ăn trái trứng cá thôi!

Anh ngước nhìn theo tay nó chỉ. Cây trứng cá xòa rộng trên đầu treo lủng lẳng những trái chín đỏ, vàng xen lẫn những trái còn xanh. Anh nhìn nó giả vờ:

– Làm sao hái?

– Anh trèo lên. Có “sự cố” gì thì em quay mặt đi, chứ có gì đâu?

Anh phì cười:

– Em là người thích trù ẻo!

– Không. Em chỉ thích cười…!

Anh thả xuống những trái trứng cá to nhất. Nó hứng lấy, bỏ vào cái túi hình con mèo trước áo. Thỉnh thoảng những trái chụp hụt, nó cười vang. Những trùm trứng cá còn xanh làm anh nhớ một thời trốn ngủ trưa đi trèo cây trứng cá. Lúc ấy anh mới 15. Anh chợt hỏi vọng xuống:

– Em bao nhiêu tuổi rồi?

– Anh đoán đi.

– 15?

– Xí, người ta lớn rồi chứ bộ!

– Lớn rồi còn thích ăn trứng cá?

– Không ăn để anh ăn một mình hả?

Nó lại cười khanh khách. Con nhỏ thiệt là tệ, lúc nào cũng “kê” nhau.

Những tách cà phê đậm đặc giúp anh thức đến 12 giờ khuya “cày” bộ đề thi. Sáng, anh dậy sớm chạy thể dục, xong giúp ông bác mở quán. Dạo này Cà Phê thường hay dậy sớm, đứng trên gác nhìn xuống. Nó chào anh bằng nụ cười còn ngái ngủ. Anh thấy cả buổi sáng cũng thật trong veo. Sáng nay, nó qua mua cà phê hai lần. Anh ngạc nhiên:

– Bữa nay nhà em có thêm một người thích uống cà phê nữa sao?

Nó giấu ngón tay trỏ bị quấn băng sau lưng, giải thích:

– Không phải lỗi tại em. Cái ly tuột khỏi tay em rơi xuống.

Anh “à” một tiếng reo dài rồi cười:

– Lỗi tại… cái ly!

Nó ngúng nguẩy đi về, bước chân ngượng nghịu. Anh nhìn theo cười tủm tỉm, nhớ giọng lanh lảnh của nó “người ta lớn rồi chứ bộ!”

Đi học về, ăn cơm xong, nó trốn ngủ trưa chạy sang chơi với anh. Con chó nhỏ chạy theo lúp xúp sau chân cô chủ. Anh buột miệng:

– Ngộ quá!

Nó tròn mắt:

– Em ngộ lắm à?

– Là anh nói con cầy… í i… con chó của em đó!

Con nhỏ chợt cười. Nó kéo con chó vào lòng vuốt ve bộ lông xù trắng muốt:

– Em út của em đấy!

– Nó tên gì?

– Anh đoán đi!

Anh bực mình:

– Tại sao anh hỏi em cái gì em cũng biểu “đoán đi” cả?

Nó chỉ giương mắt lên nhìn anh mà anh tưởng như nó xù lông giống… con cầy của nó:

– Em vậy đó!

Anh cười mềm:

– Nó đẹp vậy thì tên phải hay… “Sôphia” phải không?

Nó nhăn mặt:

– Sôphia là tên con gái… đằng này nó cùng phe với… anh mà!

Anh phì cười, tìm một cái tên cho con chó… cùng phe. Nó kéo mạnh tai con chó:

– Nào, Milô em nói gì với anh hai đây?

Con chó bị đau kêu ăng ẳng rồi tức tối sủa ba tiếng. Anh nheo mắt:

– Nó nói gì vậy?

Con nhỏ cười ranh mãnh:

– Nó bảo: Anh… Vũ… ngốc!

Nói xong nó cười khanh khách… ôm cả con cầy chết tiệt dọt lẹ. Anh cười nhưng chưa thể chào thua, nói với theo:

– Hãy đợi đấy!

Buổi trưa còn lại anh giành cho những bài lượng giác. Nụ cười lấp lánh như thủy tinh vỡ của nó còn vương vãi sau đây. Anh dán mắt vào cuốn tập với ý nghĩ cuối cùng rớt lại: “Em là con quỉ nhỏ, Cà Phê ơi!”

Cà Phê sang chơi khi anh đã sắp xong cuốn sách cuối cùng vào chiếc va ly cũ kỹ. Anh nói với mình “không cần vội vã nhưng cũng đã đến lúc rồi…”. Cà Phê cười toe toét. Nó khoe với anh mái tóc cũn cỡn của nó đã dài thêm một chút. Anh nhìn nó như sắp sửa chia xa. Cái áo đầm màu biển kiểu thủy thủ ngắn trên đầu gối, màu áo làm mắt nó biếc hơn. Riêng nụ cười vẫn còn… xí xọn, làn môi hơi mím ranh mãnh kia đã bao lần làm anh dở cười dở khóc. Anh im lặng làm nó thấy có cái gì đó không bình thường. Nụ cười tươi rói khô lại. Anh đặt một tay lên vai nó:

– Em có nghe những tiếng ve đầu mùa chưa?

Mắt nó ngơ ngác, trong veo:

– Nghĩa là sao?

– Là anh phải trở về…

– Ở đây anh vẫn có thể ôn bài…

Nó vội vàng đưa một ngón tay lên thề:

– Em hứa sẽ không sang quấy anh nữa!

Anh cười:

– Không phải vậy. Em ngốc lắm! Bước ngoặt của cả cuộc đời anh nằm trong mùa hè này em ạ!

Nó cúi mặt, ngón chân di di trên mặt đất:

– Em ghét mùa hè!

– Khờ. Mùa hè em khỏi phải đến trường!

– Nhưng anh lại ra đi…

– Rồi anh sẽ trở lại.

Nó ngẩng lên cười, chìa ngón út ra:

– Ngoéo tay đi. Em sẽ chờ anh trở lại!

Anh nheo mắt cười:

– Em sẽ chờ bao lâu?

Nó sung sướng đưa ngón tay lên môi:

– Chờ mãi mãi…

Cà Phê khóc đỏ mắt khi biết anh đi mà không hề từ biệt. Nó có biết đâu, anh phải âm thầm lặng lẽ bởi anh sợ, sợ những giọt nước mắt trong veo của nó làm anh khổ sở. Trong tiếng xe chạy rùng rình, tâm tư anh vẫn vang lên giọng nói trong trẻo của nó:

“Em đã là người lớn chưa”

Rồi một lúc nào đó em sẽ tự trả lời. Nhưng anh vẫn muốn em mãi mãi như bây giờ: Thơm và Đắng. Cà Phê ơi!

– goiyeu.net –

Donna Donna Khát vọng tự do

Donna Donna Donna Donna… Donna Donna Donna Don…

Có lẽ những ca từ trên đã không còn xa lạ gì với những người yêu thích âm nhạc. Ắt hẳn ai trong chúng ta, dù yêu thích những ca khúc xưa cũ của thế kỷ XX hay không, thì đều đã từng một lần nghe qua những giai điệu nhẹ nhàng mà như thở than, như trách móc của ca khúc nổi tiếng Donna Donna – một ca khúc dù đã nghe đi nghe lại ca khúc này hàng trăm lần, nhưng những cảm xúc vẫn nguyên vẹn như mới lần đầu biết đến.

Donna Donna nguyên gốc là một ca khúc có tên gọi Dana Dana cho một vở nhạc kịch được sáng tác vào khoảng năm 1940-1941. Ngày nay, ca khúc được biết đến rộng rãi với nhiều phiên bản cùng mang tên Donna Donna bằng nhiều thứ tiếng: Anh, Pháp, Đức, Nga… và cả tiếng Việt. Trong đó, nổi tiếng nhất vẫn là hai bản tiếng Anh và tiếng Pháp.

Bản tiếng Anh có lẽ mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc hơn bản tiếng Pháp, và cũng dễ tiếp cận hơn. Rất nhiều ca sĩ đã thể hiện Donna Donna, và hầu như mỗi người đều thành công trong nỗ lực đưa tình cảm của ca khúc đến với người nghe.

Donna Donna có một giai điệu rất đơn giản ở gam Sol thứ, bất cứ ai cũng có thể hát theo dễ dàng. Mở đầu bài hát tả một bức tranh ít nhiều tạo cho ta một cảm giác lạ:

On a wagon bound for market
There’s a calf with a mournful eye
High above him there’s a swallow
Winging swiftly through the sky

“Trên một chiếc xe đẩy hàng ra phiên chợ, có một chú bê bị trói mang đôi mắt thê lương. Cao rất cao phía trên chú có một con chim nhạn lướt nhanh qua bầu trời”. Continue Reading

Sleepsong – tiếng khóc của hành tinh xanh

Có bao giờ bạn tự hỏi, liệu trái đất sẽ có ngày tận thế hay không? Liệu nền văn minh mà loài người chúng ta luôn tự hào rồi sẽ đến một ngày kết thúc?


Có thể bạn sẽ nghĩ, chúng ta quá nhỏ nhoi, thời gian của mỗi người quá ngắn để đối mặt ngày tận thế. Nhưng hãy thử một lần cảm nhận nó, đến cảm giác một buổi sáng bạn bước ra đường, nhìn cuộc sống xung quanh, nhìn những gì chúng ta đang làm, bạn sẽ chợt nhận ra rằng trái đất thân yêu rồi cũng có ngày kết thúc. Ngày Tận Thế, nó đang diễn ra từng giờ từng phút.

Như hôm nay lúc tôi bước ra đường, đeo headphone vào và bật ngẫu nhiên, một bài hát của Secret Garden vang lên, cảm giác đầu tiên là mọi thứ trên đường dường như chậm lại và chuyển màu dần một bức tranh sơn dầu đang chuyển động ngang trong mắt.

Tôi không có thói quen tìm hiểu một tên bài hát cũng như ý nghĩa của nó, tôi cho rằng có quan trọng gì đâu, tôi chỉ tận hưởng giai điệu của cuộc sống trong tiếng nhạc. Nhưng bài hát này cho tôi một cảm giác rất khác, khi những giai điệu đầu tiên vang lên nó lập tức cho tôi một cảm giác quen thuộc, tôi bắt đầu nghĩ ngợi miên man, giai điệu bài hát vô tình hay cố ý làm tôi nghĩ đến Trái đất thân yêu của chúng ta, rồi tôi lại nghĩ về ngày thiên đàng đóng cửa, ngày của những sự kết thúc. Continue Reading

Hãy cho mọi điều được tự nhiên…

Cuộc sống xô bồ với bao sự kiện khiến con người ta lúc nào cũng hối hả. Ai cũng muốn chủ động trong mọi việc, và nhiều khi người ta quên mất rằng: Đôi khi cuộc sống cũng cần có những khoảng lặng tự nhiên…

Ca khúc: Let It Be
Sáng tác: Paul McCartney/John Lennon
Thể hiện: The Beatles

Đã 40 năm kể từ ngày ra mắt trong album cùng tên, mà “Let It Be” của tứ quái Beatles vẫn chẳng hề cũ kỹ. Nó đã vươn lên đến tầm kinh điển. Ca từ ấy, giai điệu ấy… chẳng bao giờ nhạt phai. Người ta lắng nghe ca khúc để rồi nhận ra: thời gian dù có trôi đi thì cuộc sống này, con người này lúc nào cũng vậy.

Cuộc sống này thì ra trôi nhanh lắm. Ngày nối ngày, năm nối năm… Mà thời gian của con người thì có hạn. Lo sợ viễn cảnh nuối tiếc những khoảng thời gian đã phí hoài, người ta chọn cho mình cách sống nhanh, sống vội vã. Và rồi đến một lúc nào đó, người ta mệt mỏi với chính sự vội vàng của mình.

Có ai sống được một cuộc đời chỉ toàn là thuận lợi? Có ai được bước đi trên con đường trải toàn hoa hồng? Đời phải có những vấp váp, những biến cố mà nhiều người không đủ sức chịu đựng nổi. Sẽ có lúc ta cảm thấy cuộc sống thật là khó khăn, cảm thấy mình không đủ khả năng làm được gì.

Cuộc sống cũng bắt ta phải đưa ra nhiều những quyết định. Người ta không chỉ đau khổ với những biến cố, mệt mỏi với những lo toan mà còn phải đối mặt với sự phân vân khó xử. Đời luôn bắt ta gặp những vấn đề khó giải quyết, khiến ta đau đầu, bế tắc không tìm được lối đi.

Cuộc sống thật khắc nghiệt làm sao! Nhưng thường người ta lại chọn cách tiếp tục đương đầu, mà nhiều lúc sẽ lại chỉ bế tắc. Ta không hay biết rằng, chính một sự “thả lỏng” đôi khi lại là những gì mà ta thật sự cần. Continue Reading

Gối yêu

Để chuẩn bị cho ngày Valentine chúng ta có thể tặng nhau những món quà thật đẹp, ý nghĩa như chocolate hoặc hoa hồng. Và hôm nay ở goiyeu.net có một bài viết về làm một cái gối tình yêu. Với chiếc gối này bạn có thể ghi lại và để những lời chúc – nhắn gửi. Người được tặng sẽ không nhận ra cho đến khi họ lên giường và đi ngủ – thời gian họ có thể dành cho người tặng những phút rất riêng. Chúng ta bất đầu nha.

1. Chọn loại vải mà bạn thích cho chiếc túi phía trên gối của bạn

Continue Reading