Monthly Archives

February 2010

Quyền được khóc

Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình.

Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con lên giường ngủ. Là một ông bố mới vừa chịu cảnh gà trống nuôi con, tôi phải vừa làm bố, vừa làm mẹ của hai đứa con nhỏ. Tôi mới vừa cho chúng tắm xong. Mà nào có phải là công việc kỳ cọ thôi, tôi phải đương đầu với hai đứa trẻ tinh nghịch trong phòng tắm. Chúng không ngừng múa may quay cuồng, cười đùa la hét và chốc chốc lại ném tung mọi thứ trong phòng. Đùa chán, chúng mới chịu thay đồ lên giường với điều kiện là tôi phải xoa lưng cho mỗi đứa năm phút đồng hồ. Rồi tôi lại phải nhấc cây đàn ghi-ta lên, tiến hành nghi thức hát ru hằng đêm với một loạt bài hát dân ca, kết thúc với bài “Những chú ngựa nhỏ xinh xắn”, bài mà chúng ưa thích nhất. Tôi hát đi hát lại bài ấy, hạ dần âm thanh và tiết điệu cho đến khi thấy chúng có vẻ ngủ say mới ngừng hẳn.

Tôi vừa mới ly dị vợ và được quyền nuôi dạy con cái. Quyết định dành mọi nỗ lực để mang đến cho bọn trẻ một cuộc sống gia đình bình thường và ổn định, tôi đã khoác lên một bộ mặt hạnh phúc và cố duy trì nề nếp trong gia đình như lúc trước. Chẳng có gì thay đổi trong các nghi thức được tiến hành hàng đêm trước khi ngủ, ngoại trừ sự vắng mặt của mẹ chúng. Tôi đã cố gắng chạy theo những thói quen của bọn trẻ. Cho đến lúc này, mọi chuyện đều suôn sẻ: một đêm nữa trôi qua bình yên. Continue Reading

Khi yêu và được yêu

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy bước song song mà không nói gì, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn sang bạn, như thể ko muốn lạc mất bạn.

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy hỏi: Em có mệt không? Lúc đó dù mệt bạn vẫn cười rất tươi.

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy chìa tay ra đỡ bạn bước qua những đoạn đường gập ghềnh đá sỏi.

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy gác lại câu chuyện với bạn bè chỉ để theo kịp bước chân của bạn.

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy vừa xa bạn, chưa đủ lâu để bạn nhớ đã gọi hỏi: Em về tới nhà chưa?

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy dù không ở gần bạn nhưng bạn luôn biết người ấy đang nghĩ về bạn.

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy không bao giờ để bạn lo lắng hay buồn vì phải chờ đợi.

Bạn sẽ thấy hạnh phúc khi người ấy luôn muốn biết bạn vui hay buồn và luôn luôn không quên làm những gì đã nói.

Hạnh phúc là khi bạn đọc đến đây rồi mỉm cười khi thấy khuôn mặt một ai đó trong đầu  : – x

Hạnh phúc là khi thấy bạn comment vào bài này để nói với goiyeu rằng bạn đang hạnh phúc : – x

– goiyeu.net –

Đừng lặng lẽ yêu tớ nữa nhé !

Đã không dưới một lần tớ bắt quả tang ấy đang lén lút nhìn tớ với ánh mắt ấm áp.

Tớ còn từng nhìn thấy cậu viết tên tớ trên bàn học của cậu nữa kia. Cả việc cậu lấy nick của tớ đặt cho nhân vật chơi trong game tớ cũng biết nữa đấy. Cậu còn hay hỏi dò mấy bạn học cùng lớp học thêm nữa phải chứ gì.

Tớ cũng biết cậu đi theo sau tớ trên quãng đường về nhà. Và hẳn người hay gửi mỗi ngày một bản nhạc vào điện thoại tớ chắc cũng là cậu phải không?

Thực sự, sau khi ngồi tổng kết tất cả những điều ở trên, tớ đã tin rằng cậu đang dành cho tớ một tình cảm hết sức đặc biết trong âm thầm và lặng lẽ. Chắc chắn là thế. Cậu biết sao không?

Vì con gái rất nhạy cảm. Bọn tớ bắt sóng những tín hiệu yêu thương cực nhạy và rất chính xác đấy.

Chỉ có điều tớ không hiểu sao cậu không chịu bày tỏ lòng mình với tớ nhỉ? Cậu phải liều chứ. Cậu sẽ không thất bại đâu, vì tớ…vì tớ sẽ bật đèn xanh mà. Continue Reading

Lời hứa từ trái tim

Năm 1989, một trận động đất 8,2 độ Richter gần như san bằng Armenia, làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút. Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn, rồi chạy ào đến trường, nơi con trai ông đang học.

Ở đó, ông nhìn thấy 1 đống đổ nát – ngôi trường đã sập hoàn toàn. Ngay lúc đó, người đàn ông nhớ đến lời hứa ông luôn nói với con mình: “Dù thế nào, bố cũng luôn bảo vệ con!”. Và ông bật khóc khi nhìn đóng gạch vụn đã từng là trường học. Rồi ông bắt đầu cố định hướng xem lớp của con mình nằm ở vị trí nào. Góc bên phải phía sau của trường học! Ông lao đến và bắt đầu bới đống gạch đá.

Nhiều vị phụ huynh thấy người đàn ông làm như vậy, họ vừa khóc vừa kéo ông ra, kêu lên: “Quá muộn rồi!”,”Anh không làm được gì đâu”, “Về nhà đi” hoặc “Chúng ta phải chờ cứu hộ đến thôi”… Nhưng để đáp lại những lời đó, người đàn ông chỉ nói đúng 1 câu: “Giúp tôi một tay!”. Và ông vẫn tiếp tục bới đống gạch, cẩn thận quẳng từng viên gạch, từng mảnh tường ra ngoài.

Đội cứu hộ đến và họ cũng cố lôi ông ra khỏi đống đổ nát.

– Chúng tôi sẽ lo việc này, ông về nhà đi!

Nhưng người cha vẫn dọn dẹp từng viên gạch và chỉ đáp:
– Giúp tôi một tay đi!

Cảnh sát cũng có mặt. Họ cũng khuyên can người đàn ông:
– Anh đang trong trạng thái không ổn định. Anh có thể gây nguy hiểm cho mình và cho người khác, đề nghị anh về nhà!

Nhưng họ cũng chỉ nghe được một câu:
– Giúp tôi một tay đi!
Một người rồi nhiều người vào “giúp một tay”

Họ đào bới đống gạch suốt 8 tiếng… 12 tiếng… 24 tiếng… 36 tiếng… Và đến tiếng thứ 38, khi kéo một tảng bê-tông ra, dường như họ thấy tiếng trẻ con.
– Armand? – Người đàn ông gọi to, giọng nghẹn lại và ông nghe thấy tiếng trả lời:
– Bố phải không? Con ở đây này! Con đang bảo các bạn đừng lo, vì bố sẽ đến cứu con, và tất cả các bạn nữa! Bố đã hứa bố sẽ luôn bảo vệ con mà…

14 học sinh trong số 38 em ở lớp của Armand được cứu sống hôm đó, vì khi ngôi trường sập xuống, một tảng bê-tông to đã chèn vào tạo thành cái “hang” nhỏ và các em bị kẹt. Armand đã bảo các bạn đừng khóc, bởi vì “bố tớ sẽ đến cứu chúng ta!”. Các em nhỏ hoảng sợ, đói khát, nhưng đã được cứu sống, bởi vì có một người cha đã hứa.

Ánh mắt ấm áp – Bảo Thy


Ánh mắt ấm áp nay như đã quen thuộc quá
Bao đêm trôi qua nghĩ suy vẫn chưa nhận ra
Thật lòng trái tim khẽ run trước anh rồi

Giấu che đi bao nỗi niềm riêng,mắt em cố níu giọt sương long lanh nhẹ rơi.
Những lúc thấy nhớ anh em vẫn hay bật khóc
Cảm thấy quá khó để luôn ở bên cạnh anh
Buông tay nhẹ mong nương theo cơn gió
Chợt thấy côn đơn lấp đầy
Khoản khắc ngọt ngào mãi mãi trôi xa…từ đây.

Mới hôm nào còn vô tư
Mới hôm nào còn thổn thức dẫu chỉ là một ánh mắt khẽ lướt qua nhẹ thôi
Vì có khi lòng chợt bâng khuâng cớ sao trái tim nghẹn ngào
Nhưng tình yêu đang tan theo bóng chiều phai.

Những lỗi lầm ngày hôm qua em chẵng mong sẽ được bôi xóa
Với em định nghĩa tình yêu đâu chỉ có những điều hay và trái tim vẫn được sưởi ấm mãi những giấc mơ mỗi đêm
Và bên em mãi còn những yêu thương….

Love’s Concerto – Khúc Tình Ca Thánh Thiện Nhất

Thế giới xung quanh bạn đang thay đổi hàng ngày, hàng giờ… thậm chí từng phút từng giây. Cuộc sống hiện đại cuốn bạn vào dòng chảy tất bật của chuyện mưu sinh và sinh tồn. Điều đó khiến cho bộ não hoạt động nhiền hơn. Kết quả chúng ta đang thông minh hơn và hệ quả chung của sự ai cũng thông minh là: sự ngờ vực lẫn nhau, nếu cùng chung sống sẽ chỉ là đang giả dối với nhau mà sống. Giả dối mọi thứ với nhau: tất cả… trong đó có cả tình yêu.

Tôi còn nhớ 1 câu nói: Tình yêu thật sự chỉ có 1, mọi thứ giống nó, na ná, trông như y hệt… thì lại rất nhiều. Làm sao phân biệt. Chỉ có thời gian, Đáng chán thay, Cuộc sống hôm nay như tôi đã nói là sự tất bật, vội vã. Tất cả mọi người đều muốn cuộc sống diễn ra thật nhau theo ý mình. Cho nên tình yêu ngày nay cũng vậy, đến vội vàng và chóng tàn.

Tôi muốn sống chậm để nhìn mọi người đang hối hả, nhìn họ và cảm thương họ. Đôi khi họ lại nhìn mình như 1 kẻ lạc loài và thầm thương hại lại mình. Ai là kẻ đáng thương? Tìm 1 tình yêu thật sự ở đâu trong dòng chảy bận rội hôm nay?

Trong phim? – Không tôi không có thời gian xem phim tình cảm nhiều tập.

Đọc Truyện? – Không, truyện tình cảm quanh đi quảnh lại không cần đọc hết cuốn sách đã hiểu rồi.

Tình yêu đầy ra trong sách trên phim, đủ các loại tình. Âm nhạc cũng không ngoại lệ. Từ những bản tình cả bất hủ đến loại nhạc trẻ rên rĩ lời lẽ vài xu vài cắt đề cập không dưới 1001 thể loại tình yêu. Continue Reading

Trong yêu thương, không có khái niệm thay thế

Trong Toán học, chúng ta vẫn thường thay số để giải các phương trình, hệ phương trình… Khi một nhân viên nghỉ việc, người quản lý chỉ việc chọn một người khác có năng lực để thay thế là được, dù có thể hiệu quả công việc của người thay thế không cao bằng người cũ. Một chi tiết máy gặp sự cố hư hỏng, ta cũng có thể ngay lập tức thay bằng chi tiết khác tương đương. Những chuyện thay thế như vậy trong cuộc sống vốn rất nhiều và chúng giúp cho xã hội tiếp tục vận động trong tiến trình phát triển. Song, trong tình cảm nói chung, cụ thể là chuyện tình yêu, thì khái niệm thay thế lại là cái gì đó gần như cấm kỵ mà trong mọi hoàn cảnh ta đều không nên áp dụng dù với lý do nào.

Chuyện hợp tan trong tình yêu từ ngàn vạn năm xưa đến muôn triệu năm sau vẫn thế – không thể cưỡng cầu. Nếu có một lúc nào đó phải nói tiếng chia tay thì dẫu vui, dẫu buồn ta vẫn phải thừa nhận rằng đó là một phần tất yếu của cuộc sống và ta chẳng thể làm gì hơn là chấp nhận sự thật ấy để rồi cố gắng đi tiếp quãng đường đời còn lại của mình. Cố gắng níu kéo, cầm giữ một tình yêu, trong một chừng mực nào đó, cũng tốt thôi, miễn là cái cách mà người ta dùng để giữ nhau không “nhuốm màu… tà đạo” – không bạo lực hay phải vận dụng kỳ mưu. Nếu không thể giữ được nhau, một sự “giải thoát” cho cả hai là điều cần thiết để cả hai bên đối tác có thể thảnh thơi kiếm tìm hạnh phúc mới cho riêng mình. Continue Reading

Người lớn, con nít và điện thoại

Hồng Ân

Anh và em quen nhau qua một diễn đàn. Anh là “người lớn”, em là “con nít”. “Người lớn” lúc nào cũng xưng là ta, vui thì gọi “con nít” là nhóc, buồn thì kêu là mi, xem “con nít” như đứa em gái nhỏ.

Và rồi một hôm “người lớn” lúng túng hẹn em đi uống cà phê, dặn đi dặn lại là đi một mình thôi. “Người lớn” nhìn trời nhìn đất, gãi đầu gãi tai rồi lấy hết can đảm nhìn thật sâu vào mắt em và nói: “Nhóc, ta thương… em! Nếu hai năm nữa vẫn thương em như thế này, ta sẽ nói là ta yêu em. Và nếu mười năm nữa tiếp tục thương em như thế này, ta sẽ cưới em”.

Thẳng đuột. Ngang phè. Chẳng lãng mạn gì hết. “Con nít” phì cười mà cảm động vô cùng. Tình yêu của “người lớn” và “con nít” bắt đầu như thế đó.

Tình yêu là hồi em mới mua chiếc điện thoại đầu tiên của Hãng S., chức năng thì đơn giản và chỉ lưu được 20 tin nhắn. Vì không thể lưu được nhiều tin nên mỗi lúc phải xóa một tin nào đó, em đều đọc đi đọc lại gần như thuộc lòng rồi mới ấn phím xóa.

Tình yêu là khi hai đứa nghe lời đồng bọn rủ rê, mua điện thoại S.Couple. Hai chiếc điện thoại giống nhau y hệt, chỉ khác mỗi số cuối. Tha hồ nhắn, gọi nhau cả ngày. Gần tết thì “con nít” tung tăng đi mua sắm, hớ hênh sao đó bị mất điện thoại. Tiếc xót xa đến mấy ngày. Điện thoại vô tri nhưng tin nhắn có hồn. Số điện thoại mất có thể xin lại được, còn những tin nhắn ấy chắc chẳng bao giờ… Continue Reading