Monthly Archives

January 2010

Hối hận bao giờ cũng là muộn màng

Suốt cuộc đời họ đã yêu nhau, nhưng cả hai đều nhút nhát và sợ hãi cho đến cuối đời để rồi họ vĩnh viễn không có nhau!

● Bạn đã và đang yêu? Nhưng liệu bạn đã thực sự trân trọng tình yêu mà mình đang có? Hãy cùng đón đọc những câu chuyện tình yêu cảm động nhất trên Bạn Trẻ Cuộc Sống vào đầu giờ sáng thứ 2 & Chủ Nhật hàng tuần để biết giữ gìn và chăm sóc hơn cho tình yêu của chính mình!

Năm học lớp 10

Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11

Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp

Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Hối hận bao giờ cũng là muộn màng, Bạn trẻ – Cuộc sống,

Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp

Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau

Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang

Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Nếu bạn giống một trong hai nhân vật chính ở câu chuyện trên, vậy tại sao không nói suy nghĩ của mình với người ấy trước khi mọi chuyện “quá trễ” dù bạn có nhận được “tình cảm từ người ấy hay không thì ít nhất bạn cũng sẽ không bao giờ phải hối hận. Và ít ra điều đó cũng mang đến cho bạn hy vọng dù chỉ chút xíu nhỏ nhoi.”

Dạ em, anh ở trên này…

Anh tức là chồng và trên này tức là trên net. Kiểm tra chồng bằng đường Internet vừa tiện lợi lại không bị quy là can thiệp thô bạo vào đời tư của chồng!

Một trong những cách kiểm soát chồng có văn hóa nhất hiện nay mà các bà vợ @ hay áp dụng là để ý đến tình trạng… online của anh ấy (đương nhiên phải giao hẹn với chồng nhất thiết không được để chế độ tàng hình – invisible!).

Chẳng riêng vợ đang áp dụng mà nhiều bạn bè khác của vợ cũng làm thế. Tưởng là ổn nhưng lắm lúc cũng giật thon thót. Đấy là hôm kia, lúc ăn trưa với lũ bạn đại học, cả bọn đang chí chóe trao đổi kinh nghiệm về chuyện chăn chồng trên yahoo messenger, đột nhiên Thủy đưa ra một câu hỏi nhức nhối: “Thế ngộ nhỡ chồng ăn cánh với một tên chiến hữu nào đấy trong cơ quan, cũng vờ vịt online đúng giờ đúng giấc nhưng thật ra hắn vi vu chỗ khác thì sao?”.

Mặt đứa nào đứa nấy ngẩn ra, miếng xà lách trộn trong miệng vợ tự dưng chát ngắt. Thủy ta bồi tiếp ngay bằng một chuyện mắt thấy tai nghe ở công ty của nó, về một chàng đi ăn trưa trên mức tình cảm với một em thực tập, nhưng vẫn để máy online và ủy quyền cho anh bạn đồng nghiệp tinh quái tiếp hộ vợ trên mạng.

Chat với vợ, anh nào lại chả ậm ừ qua chuyện “ừ ừ hử hử”, thế là xong! Ừ nhỉ, lâu nay vợ cứ ỷ y thế, cứ thấy anh “vàng” online là nàng yên tâm, chàng đang ngồi ngoan đấy làm việc. Thỉnh thoảng vợ cũng nhảy vào quấy rối dăm câu nhưng toàn câu dễ, ai mà chả mạo danh được:

– Chồng đang làm gì thế?
– Làm việc chứ làm gì. Bận tối mặt đây. Continue Reading

Đừng bao giờ quên

Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.

Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến. Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi, hoài nghi… Nhưng hãy hiểu, hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.

Đừng tự giới hạn mình. Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục. Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai. Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.

Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu, bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu. Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng – hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”, chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.

Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại, hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi. Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan, và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.

Có sức khỏe và hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao. Và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!

Chiếc lá cuối cùng

O. Henry | Nguyễn Cao Nguyên dịch

Tại một quận nhỏ nằm về hướng tây công trường Washington, đường sá chạy rối loạn, quanh co, tròng tréo nhau tạo thành nhiều khu nhỏ, thường được gọi là những “cái ổ”. Những “cái ổ” này cong lượn, hình thù thật kỳ dị. Một con đường cứ tự cắt mình ra một hoặc hai lần. Có chàng nghệ sĩ phát ngôn rằng đường sá như vậy cũng có cái… lợi của nó. Giả sử như có một tên đòi nợ đến thu tiền cọ tiền sơn các thân chủ họa sĩ ở đây, lòng vòng qua những con đường như vậy cuối cùng chỉ để tìm thấy chính… mình, với hai bàn tay không.

Vì vậy mà các nghệ sĩ tìm đến, lang thang trong cái làng cổ Greenwich để tìm thuê những căn nhà có những chiếc cổng xây theo kiểu kiểu Hà Lan từ thế kỷ thứ mười tám, cửa sổ quay về hướng bắc với giá thuê thật hạ Rồi họ mang vào những chiếc thùng bằng thiết, vài cái dĩa mòn lỉn kiếm được ở Đại Lộ Thứ Sáu và cứ như vậy cái làng cổ mặc nhiên trở thành một “thuộc địa” của đám nghệ sĩ.

Sue và Johnsy có một xưỡng vẽ ở lầu trên cùng của một căn nhà gạch ba từng thấp lè tè. Johnsy là tên gọi ở nhà của Joanna. Một người từ Main, một người từ California, họ gặp nhau tại quán cơm bình dân trên đường Số Tám, cùng yêu thích hội họa, cùng mê món rau díp trộn, tương đắc đến nỗi cột tay áo mướn chung với nhau một xưởng vẽ.

Đó là hồi tháng Năm. Vào tháng mười một thì trời phái một ông khách lạnh lùng mà các ngài bác sĩ thường gọi là Bệnh Viêm Phổi đến khủng bố khu “thuộc địa”, thò cái bàn tay lạnh ngắt, sờ chỗ này một chút, vỗ chỗ kia một phát. Khu vực phía đông bị ảnh hưởng nặng nề với khá nhiều người bệnh, nhưng bước chân của ông khách chậm dần khi bước vào cái mê cung chật hẹp rêu phong của khu “thuộc địa” Continue Reading

Cái nút áo

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: “Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M”. Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem. Continue Reading

Rèm cửa tuyết rơi

Khi mùa đông về, cảm giác ngồi sau một ô cửa sổ và ngắm tuyết rơi sẽ như thế nào nhỉ? Hihi, đừng vội bảo xứ sở nhiệt đới hổng có tuyết rơi nhé! Vẫn có đấy nhé!

Chuẩn bị:

– Giấy trắng, loại dày một chút.
– Len loại sợi nhỏ, màu trắng. (hoặc bạn có thể dùng chỉ nha khoa đã hết hạn sử dụng để làm nhé).
– Hồ dán.

Thực hiện:

– Cắt giấy trắng thành những vòng tròn nhỏ đều nhau. Bước này hơi vất vả một tí nhưng cố gắng lên nhé. Càng nhiều vòng tròn thì rèm cửa càng đẹp.

– Dán vòng tròn vào sợi dây len. Vòng tròn thứ hai dán chồng lên, để cho sợi len ở giữa. Cứ tiếp tục thực các “bông tuyết” nhỏ nhỏ trên sợi len. Độ dài sợi len tùy thuộc vào chiều dài khung cửa sổ nhà bạn. Làm nhiều sợi để treo, cột lên cửa sổ.

tuyet2 Continue Reading

Vườn thú đáng yêu

Nào là thỏ, gấu, gà con… và còn nhiều bé thú xinh xinh đáng yêu sẽ gia nhập vườn thú tự chế của bạn đó!

Chuẩn bị:

hinh1

– Lõi cuộn chỉ đã hết.
– Len thừa, nhiều màu.
– Vải dạ, vải nỉ vụn.
– Kim, chỉ, kéo, hồ dán.

Thực hiện:

– Quấn len vào lõi cuộn chỉ, đến khi đầy khít thì buộc chặt lại. Cắt vải vụn thành những mẫu thích hợp, để làm tai, chân, mắt, mũi. Phần đầu của lõi cuộn chỉ, cắt vải nỉ những vòng tròn vừa khít, dán cố định làm mặt của bé thú cưng. Thực hiện luôn cả mặt sau nhé.

hinh2

hinh3

Bé thỏ, bé gấu, bé gà con đã có mặt tại vườn thú.

Lương tâm ở đâu

(goiyeu.net) Năm con học lớp 3, cô giáo kể cho cả lớp nghe một câu chuyện về cậu bé tên là Bin. Cậu bé mồ côi bố từ nhỏ, sống cùng mẹ trong một ngôi nhà lụp xụp. Một lần, mẹ cậu bị bệnh nặng.

Để có tiền mua thuốc cho mẹ, cậu bé đã ăn cắp của một người bạn thân 10 đồng xu. Vụ việc không được phát giác nhưng mỗi lần nhìn thấy bạn, Bin lại thấy xẩu hổ và áy náy.

Cô giáo bảo với cả lớp rằng: Bin đang bị lương tâm dày vò.

Lương tâm là gì? Nó nằm ở đâu trong cơ thể con người? Con đem băn khoăn đó về nhà và sà vào bếp hỏi mẹ. Mẹ kéo con lại gần vuốt mái tóc mềm mại của con bảo:

– Lương tâm không nằm cố định một chỗ, con gái ạ!

Câu trả lời khó hiểu đó vẫn cứ đeo bám lấy con. Cho đến một ngày, khi con cùng mẹ đi chơi công viên, con đang mê mải nhìn những quả bóng bay đủ màu sắc thì mẹ gọi con. Con đưa mắt nhìn theo tay mẹ chỉ và thấy một bạn nhỏ như con đang đỡ một em bé bị ngã đứng lên rồi còn cho em bé quả bóng đang cầm trong tay mình. Mẹ bảo:

– Lương tâm lúc này đang nằm trên đôi tay của bạn nhỏ ấy đấy con ạ!

Lần khác, hai mẹ con đi dạo, con nhìn thấy một người đàn ông mặt đỏ gay giơ chân đá mạnh vào một cún con đang chơi gần đó. Đau quá, cún con nằm vật ra đất còn người đàn ông cứ thế bước đi. Mẹ chạy đến đỡ cún con lên xoa lên lưng nó. Còn con nhìn theo người đàn ông kia đầy tức giận. Đợi cún con hết đau, mẹ thả nó xuống đất. Cún con vẫy đuôi chạy đi. Mẹ nắm tay con:

– Lương tâm lúc này nằm ở đôi chân của người đàn ông cục cằn ấy con ạ!

Hồi còn học lớp 8, trong giờ thể dục, có một bạn đang chạy thì bị ngất xỉu phải đưa lên phòng y tế. Nhìn thấy cô y tá cắm kim tiêm vào bắp tay bạn, nhỏ Hoa trào nước mắt rồi quay mặt đi khóc thút thít. Về nhà, con kể cho mẹ nghe. Mẹ nhìn con trìu mến: Lúc ấy lương tâm của bạn nằm ở đôi mắt và tiếng khóc.

Một buổi sáng chủ nhật, ngồi buồn con chợt nghĩ ra trò nhắn tin để trêu nhỏ bạn: Tớ ngồi học trên lầu, bố mẹ tớ không biết nên đã khoá cửa ngoài mất rồi. Tớ phải ra ngoài bây giờ. Cậu đến “cứu” tớ nhé!

Nhỏ bạn con tưởng thật vội vã đạp xe đến nhưng khi thấy con xuất hiện trước cổng, ôm bụng cười ngặt nghẽo thì nhỏ bạn con tức tưởi:

– Cậu độc ác vừa thôi.

Và con đã nhìn thấy cánh tay nhỏ bị xây xát. Hỏi ra mới biết vì vội đến cứu con mà nhỏ bị người ta tông xe ngã xuống đường. Cũng may, nhỏ chỉ bị thương nhẹ. Nhỏ đã nhận lời xin lỗi của con nhưng suốt mấy ngày đó, mỗi lần nghĩ đến con lại thấy day dứt trong lòng.

Bài học làm người đầu tiên mẹ dạy giản dị là thế nhưng bây giờ con mới hiểu.

Lương tâm nằm ngay trong mỗi ý nghĩ, hành động…của mỗi người mẹ nhỉ? Nó giúp cho mỗi người chúng ta sống tốt hơn trong cuộc đời phải không mẹ?