Monthly Archives

October 2009

Thêm một lần cô đơn

them-mot-lan-co-don

Hẹn mãi rồi tôi cũng được gặp em, hôm ấy là một tối mùa đông. Em gọi điện em nói em về muộn một chút đợi em ở trước ngõ. Tôi đợi, nhắn tin cho em tôi đang đứng trước ngõ, em nhắn tin lại em ra ngay.

30 phút hồi hộp, cuối cùng em đến, tôi không ngờ em lại xinh thế, đẹp giản dị, dịu dàng, tôi không ngờ giọng nói của em còn hay hơn trên điện thoại nữa, tôi không ngờ em lại đi bộ ra để tôi đèo em.

Căng thẳng, lo lắng xen lẫn niềm vui, tôi cố gắng hỏi, trò chuyện với em để không khí nhẹ hơn. Tôi và em trò chuyện rất vui vẻ trong một góc nhỏ ở quán cafe khá đẹp, mọi chuyện suôn sẻ ngoài mong đợi, có vẻ mình rất hợp nhau. Em mặc chiếc áo len mầu đỏ, tôi rất thích mầu đỏ, có cảm giác thật ấm áp, em cười rất duyên, nụ cười xinh xắn khiến tim tôi đập loạn xạ. Nhưng tôi vẫn cố giữ cư xử bình tĩnh, thoải mái.

Rời khỏi quán cafe, tôi đưa em về nhà… em không cho tôi đưa em về đến cửa nhà, em nhất định không cho mà bắt tôi dừng ở đầu ngõ. Đành vậy, tôi cũng không muốn ép em. Continue Reading

Hãy bắt đầu từ lời nói

hay-bat-dau-tu-loi-noi

Hãy bắt đầu từ lời nói

Con gái thích nghe những lời nhẹ nhàng và ngọt ngào, bạn hãy biết tận dụng. Một dòng tin nhắn: “Hôm nay em thế nào? Có mệt lắm không?, “hôm nay em thích ăn gì nào, để anh vào bếp nấu cho em nhé!” cũng đủ sức xua đi những mệt mỏi của một ngày. Nàng nào đọc những dòng tin nhắn đó mà chẳng mỉm cười: “Anh ấy quan tâm đến mình mà”.

Những lúc nàng mệt mỏi, ỉu xìu, hãy ôm và hôn nàng từ đằng sau, thì thầm vào tai: “Hôm nay em mệt à? Chia cho anh một ít mệt mỏi của em với”. Nàng sẽ phì cười và thấy bạn đáng yêu hơn.

Buổi tối ngại gì mà bạn không nhắn tin chúc nàng ngủ ngon và đừng tiết kiệm câu nói “anh yêu em” đấy nhé! Đừng chỉ dừng lại ở lời nói, cần phải hành động. Continue Reading

“Yêu xa”…Khoảng cách cho một tình yêu

Khanh là một cô gái có ý chí mạnh mẽ. Cô luôn nuôi giữ những ước mơ và dũng cảm biến những mơ ước ấy thành hiện thực. Quyết định đi du học của Khanh không quá bất ngờ, cô đã nói cho Nguyên biết về hoài bão và ước muốn của mình từ khi hai người quen nhau hai năm về trước. Nhưng khi ngày này đến, Nguyên vẫn không khỏi cảm giác buồn và hụt hẫng. Một chút ích kỷ trong anh chỉ muốn giữ mãi Khanh bên cạnh mình, nhưng anh không thể làm thế khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của Khanh vào cái ngày mà cô biết mình đã nhận được học bổng của một trường đại học bên Úc.

– Anh chỉ cho em tự do 5 năm thôi đấy. Sau 5 năm, hãy quay về với anh nhé..- Nguyên cầm tay Khanh khi chỉ còn nửa giờ nữa, chuyến bay sẽ cất cánh.

– Em chỉ sợ anh không chờ nổi ngần ấy thời gian thôi, gã đào hoa ạ!- Khanh cười kháu khỉnh và nhéo má anh chàng to cao, khuôn mặt chữ điền với nụ cười làm say mê các cô gái đang đứng trước mặt mình.

– Anh không thích em nói cái kiểu ấy đâu! – Nguyên gạt tay Khanh ra và nói – Em biết mà.. Anh chỉ yêu mỗi em thôi. Continue Reading

Chỉ là yêu anh thôi

chi-la-yeu-anh-thoi

Mình thích cậu, dù lớn hơn một tuổi vẫn bị gọi là “thằng bạn”. Vì chơi chung nhau từ thuở còn cởi trần tắm mưa, cậu biết mình có một vết sẹo dài trên vai phải, xấu ơi là xấu. Mình hiểu cậu sợ nhất là bóng tối – điều mà thằng con trai “bản lĩnh cá tính“ như cậu không muốn cho ai biết. Mình – con gái không mơ mộng gặp hoàng tử đẹp trai hào hoa như cổ tích, chỉ thầm mong sau này chồng mình sẽ là một người như cậu.

“Tình yêu nơi đâu nơi đâu
băng qua đêm thâu
có khi chỉ cách nhau một cầu…”

Cậu nói thích bài hát này của Võ Thiện Thanh, với giọng Rock khàn của Anh Khoa. Mình thì chỉ thích ngồi nhìn và nghe cậu lẩm nhẩm những ca từ ấy với vẻ mặt ngông nghênh đầy say mê. Chị mình bảo cậu trông cứ gàn dở thế nào ấy, nhưng mình thấy cậu có nét gì đó cực kỳ quyến rũ.
Cậu thích nhỏ con gái mới dọn về căn villa đầu phố – cô nàng có mái tóc dài đen mượt như suối như mây. Cậu nhờ mình mua hộ cái kẹp tóc màu vàng chanh, mà mình thì biết tỏng nhỏ rất ưa màu ấy. Lúc cậu tặng quà, mình đứng trên cửa sổ nhìn trộm và cười sặc sụa. Ôi! cậu ngố như tên Donkihote trước cối xay gió ấy. Continue Reading

Anh ôm em khi ngủ nhé

anh-om-em-khi-ngu-nhe

Em luôn mong mình được an toàn, không phải chỉ về mặt thể xác, mà tâm hồn. Em không muốn thấy mình cô độc, lo lắng và bị tổn thương…

Anh ôm em ngủ nhé. Đã có một khoảng thời gian dài em ước mong có một vòng tay, đủ tin cậy và gần gũi để em yên tâm ngủ vùi trong đó, đủ kiệm lời để đừng khuấy động những suy nghĩ của em, để đừng hỏi “Em đang nghĩ gì?”. Trong một vòng tay như thế, điều duy nhất em có thể càm thấy là mình đang bình tâm trở lại…

Em luôn cần có một vòng tay như thế…
Dĩ nhiên, sẽ tuyệt vời nếu đó là vòng tay của người em yêu.
Nhưng người em yêu không dễ kiếm.

Có những người đàn ông yêu em, họ chỉ tìm cách ngủ với em thôi, không ai quan tâm đến cảm xúc của em cả
Có lẽ, họ không đủ nhạy cảm để yêu em.
Anh biết, phải không, mấy hôm nay em không yên ổn. Em lo lắng và bất an. Nỗi lo lắng của khi nghe chuông điện thọai, lo khi ngày đi làm đến gần. Em đã chỉ muốn nói với anh, anh qua đây, anh ôm em ngủ nhé. Nhưng em biết em không nên làm điều đó, dù nếu có gắng, có khi anh cũng làm được. Nhưng anh và em giống nhau, sợ phiền lụy. Em không nói em không muốn phiền anh. Nhưng em biết việc mình nên làm. Continue Reading

Một câu chuyện hoang đường

mot-cau-chuyen-hoang-duong

Cô lặng lẽ bước đi trên con đường vắng. Ánh đèn cao áp ko lấy gì làm sáng lắm hắt xuống tạo nên một khung cảnh mờ ảo liêu trai. Nếu là lúc bình thường có lẽ cô sẽ rụt cổ co người cố gắng giấu mình trong lớp áo khoác vải bên ngoài và chạy thật nhanh. Nhưng giờ đây, tự nhiên cô thấy mình như chẳng có sức để chạy, và cũng chẳng thấy sợ hãi gì cả. Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết bước và bước về phía trước.

Đi hết con đường mòn, công viên hiện ra trước mắt cô. Không một bóng người. Phải rồi, cũng đã hơn mười một giờ đêm, làm gì còn ai ngoài công viên giờ này… trừ cô. Nhưng có thật là hơn mười một giờ rồi ko nhỉ? Cô ko rõ tại sao mình có thể nắm chắc được thời gian khi chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc ko nằm vắt sang cổ tay cô lúc này. Nhưng cô tin chắc bây giờ đã qua mười một giờ một chút, và tại sao cô chắc mẩm được như thế thì bản thân cô cũng ko thể giải thích được. Continue Reading

Hợp đồng sống chung

Anh và em quen nhau một thời gian đã lâu. Một ngày kia, em nói với anh rằng:

-Chúng ta về sống chung với nhau đi anh đi.

Anh tròn mắt nhìn em như nhìn một hiện tượng lạ của xã hội loài người, vốn dĩ em không phải là người có tư tưởng hiện đại như vậy. Sau 2 phút sửng sốt, anh từ tốn trả lời em:

-Em thực sự muốn như vậy chứ?

-Vâng, em muốn được sống cuộc sống của một gia đình, được chăm sóc một ai đó, được làm đàn bà đúng nghĩa.

Nhìn ánh mắt của em, anh hiểu rằng em đang nói rất thật…

Hai ngày sau,

-Em thực sự vẫn muốn chúng ta sống chung với nhau chứ?

-Đúng vậy, không ràng buộc nhau về hôn thú, luật pháp. Anh có khoảng trời riêng của anh, em tự do trong khoảng trời riêng của em. Không ai xâm phạm vào cõi riêng của người kia. Tôn trọng lẫn nhau được đặt lên hàng đầu. Continue Reading

Vợ chồng và những định luật kinh điển

cùng khám phá những ‘định luật’ nghe chừng có vẻ ngược đời nhưng hết sức thú vị trong cuộc sống gia đình nha các nàng…

Trong nhà, người thường xuyên nấu ăn chắc chắn là vợ, nhưng người nấu ăn ngon chắc chắn là chồng.

Về sự chung thủy: Vợ càng yêu chồng thì chồng càng chung thủy; chồng càng yêu vợ thì vợ càng không chung thủy.

Về tiêu tiền: Vợ thường tiêu tiền vào việc làm đẹp (thẩm mỹ viện, giày dép, quần áo…); chồng thường tiêu tiền vào các thứ dễ gây nghiện (thuốc lá, rượu bia, cờ bạc và cả… gái).

Về đi chợ: Vợ thường không biết phải mua gì ngon khi đến chợ; chồng đi chợ thấy gì mua đấy.

Về sự trưởng thành: Chồng càng được vợ yêu càng trưởng thành, vợ càng được chồng nuông chiều càng trẻ con.

Về lời nói: Giữa hai vợ chồng ai là người nói nhiều hơn thì lời nói của người đó càng không có trọng lượng. Continue Reading