Monthly Archives

September 2009

Những Điều Con Trai Nên Biết

Dịch bởi simplyme

_Kéo dài cuộc điện thoại cho dù cô ấy không lên tiếng

_Đừng để cô ấy nói lời cuối cùng

_Nói rằng bạn yêu cô ấy gấp nhiều lần so với tình yêu mà cô ấy dành cho bạn.

_Thuyết phục rằng cô ấy là cô gái tuyệt vời nhất

_Gọi lúc 12 giờ đêm vào sinh nhật cô ấy, và nói rằng bạn yêu cô ấy.

_Gọi cho cô ấy trước khi bạn ngủ và sau khi thức dậy

_Đối xử với cô ấy như cô ấy là tất cả đối với bạn

_Trêu đùa cô ấy, và để cô ấy đùa lại Continue Reading

Ngọn nến không cháy

nhung-ngon-nen-khong-chay

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.

Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: ” Tại sao nến của con lại không cháy?”. Bé gái đã đáp rằng: ” Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”. Continue Reading

Ước mơ sẽ gửi về đâu?

uoc-mo-se-gui-ve-dau

Đỗ Thanh Hà

Bắt đầu từ mùa thu 2009, không ít người dân Việt sẽ ngậm ngùi trong suy tưởng tiếc nhớ về ánh lửa lung linh của những chiếc đèn trời trong không gian khoáng đạt của trời đêm! Kể từ ngày 15/9/2009, Lệnh cấm sản xuất, nhập khẩu, tàng trữ, vận chuyển, buôn bán, đốt và thả đèn trời trong phạm vi cả nước của Thủ tướng Chính phủ . sẽ có hiệu lực thi hành. Và như vậy, chúng ta sẽ nói lời chia tay với một nét văn hoá truyền thống đã gắn bó lâu đời với người dân trong các dịp Lễ, Tết, hội hè.

Đèn trời còn được người Đông Á gọi là Thiên đăng. Phong tục đốt đèn trời bắt nguồn từ ước vọng của con người mong cho cuộc sống trường tồn, từ khát khao muốn được giao hoà với thiên nhiên trời đất của người xưa. Người thả đèn trời sẽ gửi theo ánh lửa những lời chúc an lành, lời cầu may cho người thân và gia đình của họ. Trẻ nhỏ thả đèn trời cho những ước mơ học hành khám phá, thanh niên thả đèn trời với lời nguyện tình yêu lứa đôi tươi đẹp và sự nghiệp đạt thành, người già thả đèn trời với sự chiêm nghiệm về đời sống rộng lớn bao la. Tất cả đều gửi đi ước vọng tự do, an hoà qua ánh lửa lung linh, kỳ diệu của đèn trời. Theo quan niệm của mọi người, đèn trời càng lên cao, càng bay xa thì những mong muốn của họ càng có nhiều cơ hội thành sự thật. Đèn trời trở thành biểu tượng thiêng liêng làm cầu nối giữa con người với thế giới tâm linh cao cả. Mỗi độ thu về, trong lễ Vu lan Rằm tháng bảy hay Rằm tháng tám, người dân thả đèn trời trong đêm trăng sáng nhất với mong ước các vị Thánh thần sẽ soi rõ cho những ước vọng họ đã gửi theo. Continue Reading

7 ngày chia tay.

7-ngay-chia-tay

– Chúng ta không hợp nhau nữa.

Chia tay đi!

Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh. Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày dài… dài lắm trong em, anh có biết?

Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. “Chia tay đi!” vậy là hết? Là kết thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa, em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng ta phải là em. Continue Reading

Nếu Bỗng Dưng Ta Chán Nhau

neu-bong-dung-ta-chan-nhau

“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) – đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.

Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh. Continue Reading

Người ta lớn để làm gì?

nguoi-ta-lon-de-lam-gi

Nhớ lúc bé, rồi khi còn đi học, lúc nào cũng mong được chóng lớn, lớn để làm những việc mình thích, để thực hiện những ước mơ của mình, để mọi người tôn trọng ý kiến của mình, được tự chứng tỏ mình,… và còn hàng tỉ lý do khác cho ước mơ được mau lớn…

19 tuổi, tuổi chưa là người lớn hoàn toàn, nhưng cũng chẳng là trẻ con nữa. Bước những bước chân đầu tiên vào đời, cái tuổi tự mình làm chủ cuộc sống, cũng có thể gọi một phần nào đó là “lớn”, đã biết tự sắp xếp, tự chịu trách nhiệm cuộc sống cho mình, mới thấy “lớn” không như những mong ước ngày bé.

Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình.

“Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng. Continue Reading

Anh là người duy nhất em yêu!

Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quoặc, thích ngủ đứng….

Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ… Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy… ắt hẳn là tìm 1 góc để… đứng ngủ…..

Thật buồn cười… tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy…

Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy …. dựa vào cửa toilet để ngủ….

Một vài lần tôi góp ý… Cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu… nói: “xấu hổ thế!”…. Nhìn đáng yêu tợn…. đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy… thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy…

Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó… dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do…

Bởi vì… Continue Reading

Câu chuyện của muốn và cần

Nhìn chung, có một sự khác nhau rõ rệt giữa hai khái niệm cần và muốn. Tôi muốn có một chiếc Dylan, thật sự muốn như thế, nhưng tôi chỉ cần một chiếc Super Dream đàng hoàng để làm phương tiện đi lại, phục vụ công việc mà thôi. Đó, muốn được hiểu là những khao khát để phục vụ cho niềm vui, cái tôi muốn thể hiện, khao khát được chứng tỏ. Muốn dựa vào cảm tính của con người, và con người chúng ta muốn là vô hạn. Còn cần khác muốn thế nào? Cần là khi điều đó thực sự cần thiết cho chúng ta trong cuộc sống. Cần đảm bảo các yêu cầu: chỉ cần có được, tiết kiệm được, tính hữu dụng cao, đảm bảo trong một quá trình. Cần không mang tính thời trang mà mang tính chiến lược, phụ thuộc nhiều vào lý trí của con người.

Và tôi chỉ cần như thế…

WANTS (cái mình muốn) NEEDS (cái mình cần)

Gia đình:

Ai cũng muốn cho mình có được một gia đình hạnh phúc, với ba mẹ, anh chị em, ông bà… Với những bữa cơm đầm ấm, đầy tiếng cười. Tối cuối tuần có thể cùng nhau ăn nhà hàng. Một gia đình với những mối bất hòa luôn được giải quyết triệt để và hài hòa. Continue Reading