Monthly Archives

August 2009

Lòng tự trọng của bạn

Có thể hiểu lòng tự trọng là những quan điểm, suy nghĩ của bạn về chính bản thân mình dựa trên thái độ của bạn đối với:

– Giá trị bản thân.
– Công việc bạn đang làm.
– Những thành tựu bạn đạt được.
– Suy nghĩ của bạn về người khác.
– Lý tưởng sống.
– Vị trí của bạn.
– Những điều bạn có thể đạt được trong tương lai.
– Điểm mạnh và điểm yếu của bạn.
– Địa vị xã hội và mối quan hệ của bạn với mọi người.
– Sự tự lập hay khả năng đứng vững trên đôi chân của mình.

Thế nào là lòng tự trọng thấp?

Lòng tự trọng thấp xuất phát từ việc bạn thiếu thái độ tích cực về một trong những điều trên đối với chính mình. Chẳng hạn: bạn không đánh giá cao công việc mà bạn đang làm hay bạn cảm thấy sống không có mục đích và lí tưởng.

Thế nào là lòng tự trọng cao?

Tự trọng cao thì ngược lại, Đó là một nhân tố tất yếu trong cuộc sống của bạn. Một khi biết tôn trọng bản thân, bạn sẽ cảm thấy tự tin, hạnh phúc và vững tin vào chính mình. Không những thế, đó còn là động lực mạnh mẽ cho bạn tiến bước và gặt hái thành công. Chính vì thế lòng tự trọng là một nhân tố quan trọng và là nền tảng định hình thái độ lạc quan của bạn về cuộc sống. Continue Reading

Quà tặng Valentine

qua-tang-valentine

Sử sách viết rằng cuộc chiến tranh của Sơn Tinh và Thủy Tinh để giành giật công chúa đã kết thúc bằng thắng lợi của Sơn Tinh. Nhưng không ai chịu tiết lộ một sự thật: Sau này hai vợ chồng họ ly dị nhau. Lý do là cả hai chàng muốn làm rể đều mang quà thực chất dâng cho bố vợ chứ không phải cho cô gái.

Là một chàng trai nhanh trí, có ngoại hình khá và học lực trung bình, tôi không cho phép mình mắc sai lầm đó. Tôi tự hiểu phải nhớ tặng quà cô gái kháu khỉnh của tôi, nhất là trong dịp Valentine.

Ôi Valentine. Đó là ngày của tình yêu. Trong một năm, có bao nhiêu ngày xăng tăng giá, có bao nhiêu ngày phòng chống cúm gà, chưa kể những ngày nước yếu và ngày điện cúp, nhưng chỉ có 24 giờ Valentine. Thật là quý quá, thật, thật đúng cơ hội vàng, bỏ qua là chết !

Nhưng tặng quà gì ? Lần thứ nhất, với cô bạn gái thứ nhất, tôi dâng lên nàng một lọ nước hoa. Do chưa bao giờ dùng thứ ấy, tôi vào cửa hàng và kiếm một chai thật to. Tôi không biết tiếng Anh, chỉ thấy những chữ bên ngoài được mạ bạc rất hoành tráng. Đến khi nàng mở hộp, mới phát hiện ra loại ấy chỉ dùng xịt phòng. Continue Reading

Vì nó là bạn cháu

“Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này.” (John Mansur)

Cho dù đã được định trước, những khối bê tông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một làng nhỏ. Một, hai đứa trẻ bị chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương, trong đó có một bé gái khoảng tám tuổi.

Dân làng yêu cầu thị trấn lân cận liên lạc với lực lượng quân đội Mỹ để giúp đỡ về mặt y tế. Cuối cùng, một bác sĩ và một y tá mang dụng cụ đến. Họ nói rằng bé gái bị thương rất nặng, nếu không được xử lý kịp thời nó sẽ chết vì bị sốc và mất máu.

Phải truyền máu ngay. Nhưng cuộc thử máu nhanh cho thấy không có ai trong hai người Mỹ có nhóm máu đó, nhưng phần lớn những đứa trẻ mồ côi bị thương lại có. Continue Reading

Quảng đi gánh lo mà sống

quang-di-ganh-lo-ma-song

Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả:

– Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?

– Điều đó còn phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ.

– Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ thì tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gửi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn.

Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. “Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên.”

Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Còn bây giờ: Giải trí và thư giãn!

– Lượm lặt –

Bí mật của sự lặng im

bi-mat-cua-su-lang-im

Sự  im lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy nghẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới. Nhưng khoảng lặng đủ dài đó là bao lâu?

Đôi khi sự im lặng không có nghĩa là không có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.

Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ. Continue Reading

Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người.

dau-sao-cung-dung-so-hai-con-nguoi

Em mười bảy tuổi, ngoan hiền và trong sáng. Đi học rồi về nhà. Không dùng điện thoại di động. Nhưng bỗng dưng em phải trải qua một tuần ác mộng: cửa sổ offline ở YM đầy ắp những lời cợt nhả, bạn cùng lớp xầm xì bàn tán, điện thoại nhà reo liên tục lúc mười một giờ rưỡi đêm những giọng đàn ông xin gặp em. Khóc nức nở, em không biết chuyện gì xảy ra với mình. Ba mẹ em tức điên, định đổi số điện thoại… Nhờ sự giúp đỡ của ông anh họ, cả nhà phát hiện ai đó đã đưa tên, nick và cả số điện thoại của em lên một diễn đàn với lời mời gọi ỡm ờ.

Không dễ khẳng định nhưng em lờ mờ đoán ra, có thể đó là một người xưa đã từng là bạn.

Rồi tất cả trôi qua, nhưng em đã khác. Em không cười nữa, em thu mình lại, sợ gặp gỡ, sợ kết bạn, sợ tổn thương. Em khắc lên bàn học của mình một câu khiến tôi giật mình khi đọc được: “Tôi sợ hãi con người!”. Continue Reading

Thử yêu thêm lần nữa

thu-yeu-them-lan-nua

Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.

Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.

Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. “Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!”. Continue Reading

Một nụ hôn, một cái ôm

Tôi vừa trở về từ viện dưỡng lão, nơi mẹ tôi đang ở. Những người ở đây hầu hết đều mắc chứng Alzheimer’s – một dạng của bệnh đãng trí. Cứ mỗi lần đến thăm mẹ, tôi luôn cảm nhận được cái đẹp tâm hồn của họ. Hôm qua, tôi gặp một cụ bà tên Betty …

Bà Betty giành hầu hết thời gian của mình cho trò chơi ghép hình. Buổi tối, mỗi cụ tự chọn một góc phòng để chơi ghép hình. Khi bà Betty không chơi ghép hình, bà thường hỏi nhân viên trực, những người ở gần bà, hay bất cứ người nào mà bà thấy một vài thứ để ăn, uống. Nhiều lần, bà đòi ăn ngay sau khi vừa rời khỏi phòng ăn. Tôi nghĩ có vài lý do khiến bà Betty cứ ăn mãi. Có lẽ bà thường ăn nhanh (chia thành nhiều lần ăn) và thói quen xấu đó kéo dài đến bây giờ, hoặc cũng có thể lúc ở nhà, bà ta thường ăn trong khi chơi ghép hình. Nhưng dù vì lý do gì đi nữa, bà Betty cũng bị coi là người đòi ăn liên tục ngoại trừ giờ bà ngủ. Những lúc bị bà hỏi, tôi cố dẫn bà ấy lại những nhân viên phục vụ, vì họ biết bà đã ăn hay chưa. Continue Reading