Browsing Tag

tên

Chỉ còn gọi tên nhau

Dương Thị Sớm Mai

Chiếc máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân sơn Nhất dưới cái nắng gay gắt buổi trưa 12 giờ của Sài gòn giữa mùa hè. Hành lý không nhiều chỉ cái xách tay nhỏ và cái va ly đựng áo quần , thế mà cũng gần một giờ sau tôi mới thoát ra khỏi cổng sân bay. Nắng như đốt. Tôi nghẹn ngào gặp lại chị và hai em tôi, nước mắt ngọt ngào cứ thế mà tuôn. Tay bắt mặt mừng lời chào, lời hỏi không dứt. Tôi không kịp trả lời. Vài ba phu’t đầu tôi còn ráng gồng mình, vừa lau mồ hôi rã ra như tắm vừa cố cười cười nói nói, tới khi không còn chịu được cái nóng nung người của Sài Gòn đón chào tôi, tôi nhăn nhó với Thỏ Ngọc, con em út:

– Cho về nhà rồi nói chuyện đi út, tao nóng quá.

Chị vàem tôi cười thông cảm , kéo tôi leo lên chiếc xe đậu cách đó không xa lắm rồi bé út nhắc chú tài xế:

– Cho bà chị tui chút máy lạnh đi bác tài . Mới nóng cở nầy bả đã rên làm sao bả ở cả tháng được đây.

Xe dừng lại trước cửa , tôi lao nhanh ra khỏi xe , chạy bay vào nhà ngay không kịp để ý xem cảnh tượng xung quanh , nơi tuổi nhỏ tôi đã được sanh ra và lớn lên, thay đổi như thế nào , mặc dù trên đường từ sân bay về nhà tôi đã không cách nào nhận ra được những nơi đã đi qua . Tất cả không còn một nét gì của hai mươi năm xưa , ngay cả cái sân trước nhà tôi giờ cũng đã thuộc về nhà nước . Nhưng những đổi thay đó đã không níu chân tôi đứng chậm lại phút giây nào , tôi tự nhủ “bữa khác coi cũng được “. Tôi nhảy từng hai bậc thang lên lầu thật nhanh miệng kêu ơi ới ” Ba ơi , Ba đâu . Má , Má ơi ” . Tôi sà vào vòng tay Ba Má , sau gần hai mươi năm xa nhà , tôi buông người mặc cho nước mắt chan hòa , cổ tôi nghẹn cứng . Ba má tôi cũng thế , chẳng nói thành lời , dòng lệ nóng xuôi trào từ hai khóe da nhăn , nước mắt chứa chan tình phụ mẫu là tiếng nói thay lời hỏi han săn sóc mừng con trở về.

Continue Reading