Browsing Tag

tào đình

Hôn nhân, xanh xanh đỏ đỏ

Tôi không ngờ gặp lại Tiêu Khả trong lễ cưới một người bạn. nhưng chắc chắn khi tôi nhìn thấy anh ta, anh ta cũng nhìn thấy tôi.
“ Em vẫn khỏe chứ?” giọng nói của quen thuộc của Tiêu Khả vang lên bên tai.
Tôi cố nén nước mắt cứ chực trào ra.
Chiếc ghế bên cạnh phát ra tiếng động, tôi đoán anh ta đã đến ngồi bên tôi.
“Đã biết nấu ăn chưa?” giọng nói xem ra có vẻ khá thoải mái. “….”
Tròng mắt đã ứ nước, thậm chí tôi không dám quay nhìn anh ta.
“Sau này anh không còn nữa, nhất định phải học nấu ăn!” Tiêu Khả tiếp tục nói.
Tôi bực mình vì sự quan tâm không đúng lúc của anh ta, quay phắt lại. “Anh đã nói hết chưa! Không khéo người ta lại tưởng tôi và anh ly hôn vì tôi không biết nấu ăn!”
Hai chữ ly hôn tôi không muốn nhắc tới, nên nói ra một cách khó nhọc.

Tôi và Tiêu Khả quen nhau tám năm, qua lại với nhau năm năm, kết hôn nửa năm, anh là cây đại thụ hạnh phúc, tôi là con chim nhỏ vui tươi nhảy nhót trên cành. Khi mới kết hôn, nhiệm vụ của tôi là đón đợi ánh nắng hè ấm áp giữa ngày đông lạnh giá và gió đông mát mẻ giữa mùa hè nóng nực.

Còn nhớ những ngày trăng mật, dựa vào Tiêu Khả, tôi vừa gặm thịt xiên nướng, vừa cười hể hả, nói: “ Bây giờ em chưa muốn tìm việc làm, chỉ cần em muốn, chỉ cần nói ra cái tên ‘Chi Hạ’, là các công ty sẽ tranh nhau mời em, anh có tin không?”

Continue Reading

Tiểu Khả, kiếp sau anh sẽ lấy em

– Tào Đình –

1. Tôi ghét nhất là con gái giả bộ ngây thơ ngốc nghếch trước mặt tôi. Bọn họ càng tỏ ra ngây thơ khờ khạo tôi càng thấy buồn nôn.

Nhưng ngoại trừ Tiểu Khả.

Bởi vì không cần giả vờ, cô bé ngốc thật.

Lần đầu nhìn thấy Tiểu Khả là trong tiệc sinh nhật của đồng nghiệp Đinh Vĩ. Là gã trai độc thân 25 tuổi, cũng như mọi gã trai khác, tôi rất mẫn cảm với phái đẹp.

Cho nên khi cô bé miệng ngậm ống mút Coca mỉm cười với tôi, nụ cười ngọt lịm, tôi lập tức đỏ mặt.

Cô bé quả là một trang tuyệt sắc, khuôn mặt nhỏ, mắt to, cái nhìn thơ ngây, trong sáng. Tóc chấm vai, để mái bờm trước trán, cái cặp tóc to màu xanh hình con bướm, váy liền màu trắng, nhẹ nhàng như cánh bướm. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ ấn tượng mà cô bé gây ra cho tôi. Nói thế nào nhỉ, lúc đó đang là mùa hè, cảm giác như có một dòng nước chanh đá mát lạnh, dịu ngọt chảy vào cổ họng tôi và từ từ chảy xuống tận đáy lòng tôi, giống như gã thiếu niên ngốc nghềch lần đầu run động, tôi lập tức né tránh cái nhìn đó, giả bộ không biết, cố tình làm vài cử chỉ ngang tàng. Sau khi tự cho là đã khiến giai nhân xiêu lòng, quay mặt lại, giai nhân đã biến mất từ lúc nào.

Continue Reading

Hôn lễ tháng 3

– Tào Đình –

Khi bình minh hé rạng, hãy hôn người tình bên cạnh,
bởi vì nàng không hiểu những bộc bạch không lời.

Dẫu biết rằng nên tìm cho mình một lý do để ra đi, hoặc là nên trở dậy tự phục vụ một cốc cà phê với dáng điệu tự nhiên, ít nhất cũng không để lộ vẻ mặt tự nguyện và đắm đuối, nhưng tôi lại chẳng thể làm gì hết, ngoài việc lún sâu hơn nữa vào lớp nệm mềm mại của ghế sofa, ngây người bởi mùi thơm thoảng ra từ phòng tắm, nhìn chăm chăm lên chùm đèn trần hoa cúc, nơi có một con đom đóm bị ánh sáng thu hút, đang bay loạn xạ.

Con đom đóm đó bay liệng quanh chùm đèn, không nhanh không chậm, thỉnh thoảng lại va vào chao đèn. Tôi không biết mình đang nghĩ gì, chỉ ngây nguời nhìn con đom đóm và ngọn đèn.

Tôi buông mình trong sự thỏa mãn chán chường.

Ngọc Tây bước ra khỏi phòng tắm trong bộ đồ ngủ rộng thùng thình, nước từ mái tóc nhỏ từng giọt xuống nền. Tôi có thể nghe thấy âm thanh từ giọt nước rơi và mường tượng ra mùi hương siêu nhiên của nó. Ngọc Tây đứng như vậy trước mặt tôi, chân trần, mê hoặc lòng người, giống như yêu nữ trong rừng sâu. Tôi quên ngay con đom đóm, quên ngay chùm đèn, mắt hướng vào đôi chân trần của nàng.

Continue Reading