Browsing Tag

sóc

Em và những điều tôi yêu

Tôi yêu cuộc điện thoại lúc nửa đêm khi tôi đang say giấc. Em nói giọng run run: “Em thấy sợ…”. Thì ra em gặp ác mộng, mơ đâm phải ôtô làm ôtô rụng cả bánh! An ủi em xong, tôi chẳng tài nào quay lại giấc ngủ của mình, thấy thương tài xế ôtô quá!

Em khiến tôi yêu ngay từ ngày đầu gặp gỡ… đôi mắt đen tinh nghịch với khuôn miệng rộng… mỗi khi nói chuyện có ý đồ gì đen tối, em lại nheo một mắt lại nhìn tôi rồi ngoác miệng cười gian xảo… lúc đó tôi chỉ biết bật cười và nói: “Em đen tối lắm, đừng hòng qua mắt anh!”. Đúng rồi, đáng yêu như vậy, làm sao “qua mắt” tôi được… Không hiểu em có biết tôi yêu nụ cười và ánh mắt ấy của em lắm không nhỉ?

Tôi yêu những tin nhắn em gửi cho tôi, nhất là những dòng tin em soạn bằng tiếng Anh tùm lum lỗi chính tả và ngữ pháp. Mỗi lúc như vậy, tôi lại được dịp bắt bẻ và lên lớp cho em rằng chỗ này sai ngữ pháp rồi, chỗ kia sai chính tả đó… Em đáp: “Viết được thế là tốt lắm rồi, em mất cả tiếng mới nghĩ ra đấy!” Thế mới biết em yêu tôi nhiều biết bao…

Tôi yêu mỗi lúc em kéo tôi lại gần, ôm tôi thật chặt, dụi dụi đầu vào ngực tôi hít hà như thể đứa trẻ con được người ta cho chiếc bánh gatô kem, tiếc không ăn mà cứ hít lấy hít để như sợ chiếc bánh hóa hơi bay mất. Mỗi lúc như vậy, tôi thấy em nhỏ bé biết bao. Lại tự thấy mình thật vững chãi và trưởng thành…

Continue Reading

Lỗi tại ai bây giờ

Hoàng Chính

1. “Chú có bao giờ… ngã chưa?” Cô bé hỏi, nụ cười hóm hỉnh vắt ngang môi.

“Ngã… cái gì?”

Tôi ngơ ngác mất vài giây, toan hỏi cho ra lẽ thì cô đã bật cười thành tiếng. Giọng cười trẻ thơ làm rung khẽ đôi vai mỏng manh như cánh vạc trong lời hát một bản nhạc tình. “Ngã; thì… ngã ấy mà.”

“Ngã?”

“Vâng… chú làm bộ ngớ ngẩn.”

“Từ lúc tập đi cho đến lúc biết chạy ai mà chẳng có lần ngã.”

“Không phải vậy. Cháu muốn nói ngã là… ngã; Ơ khó nói quá! Cháu muốn nói ngã là… là… sa ngã kìa.”

“Ô!” Tôi vỗ nhẹ vào trán, bối rối nhìn xuống mặt bàn, nhăn nhó. “Sao hôm nay mình chậm hiểu thế này!”

Mầu trắng của chất men trên mặt bàn đá nhợt nhạt như mầu ly cà phê bỏ sữa quá tay. Cái mầu trắng ấy nhếch mép cười với tôi, ngạo mạn. Hai chiếc ly đã vơi cà phê trơ trọi trên mặt bàn. Hai chiếc ly ấy cũng hùa theo. Cả những ngón tay cô bé gài vào nhau chặt chẽ trước mặt cũng lăng xăng như muốn phát biểu điều gì.

Tôi gỡ vội những bối rối thoảng qua trên mặt, ngước nhìn cô bé với nụ cười mềm, “Ngã thì sao, mà không ngã thì sao?”

“Cháu đang đặt câu hỏi mà!”

Continue Reading