Browsing Tag

sợ

Chồng ơi là chồng

Thị ôm mặt khóc sau khi thấy gã tít mắt ngồi đằng trước con xe quen thuộc vốn hay đưa đón thị. Giờ gã đang là tài xế cho một ả đàn bà. Hẳn gã sung sướng vui vẻ lắm nên khi phóng vụt ngang qua mặt thị gã không hề hay biết.

Trông khuôn mặt tươi rói khác hẳn vẻ ngày thường, thị biết chắc gã đang “âm mưu” lắm, lại còn cái điệu bộ thi thoảng ngoái đầu ra sau cười cười nói nói với ả đàn bà đó, thị biết ngay một mối quan hệ không bình thường. Lúc gã xượt qua thị, thị vừa giơ tay lên toan vẫy gã nhưng rồi tà váy hồng hồng đằng sau phấp phới hiện ra khiến miệng thị cứng lại, trái tim thị tưởng như có ai đó dùng tay bóp nghẹt, thị xịu dần xuống, tay chỉ trỏ, miệng ú ớ nói không nên lời.

Thị ngồi bệt xuống đất, hai tay giơ lên trời rồi lại đập xuống hai cẳng chân mình, thị bắt đầu gào toáng lên: “Ôi chồng ơi là chồng, chồng ơi… thế này thì tôi chỉ có nước chết thôi…”. Người đi đường thấy thị quần áo cũng trang nghiêm, chỉnh tề hệt như dân công chức nhưng lại trong bộ dạng “ăn vạ” có hơi hướng của người có vấn đề về tâm thần thì đổ dồn vào nhìn thị như nhìn vật thể lạ từ hành tinh khác xuống. Có người đang lao đi trên phố với tốc độ chóng mặt cũng phanh két xe lại ngó vào xem có chuyện gì. Thị đấy, người đàn bà kiêu hãnh, luôn hất mặt, giọng ngang tàng khi nói với chồng. Ấy vậy mà giờ thị ngồi đó, mắt ướt nhoẹt, mặt lấm lem vì bàn tay đen đúa do chống xuống đường thi thoảng phải đưa lên quệt nước mắt. Thị đã mất hết cả hình tượng, mất hết cả niềm kiêu hãnh chỉ vì nhìn thấy gã tình tứ với một cô ả không phải là thị. Thị sốc.

Continue Reading

Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người.

dau-sao-cung-dung-so-hai-con-nguoi

Em mười bảy tuổi, ngoan hiền và trong sáng. Đi học rồi về nhà. Không dùng điện thoại di động. Nhưng bỗng dưng em phải trải qua một tuần ác mộng: cửa sổ offline ở YM đầy ắp những lời cợt nhả, bạn cùng lớp xầm xì bàn tán, điện thoại nhà reo liên tục lúc mười một giờ rưỡi đêm những giọng đàn ông xin gặp em. Khóc nức nở, em không biết chuyện gì xảy ra với mình. Ba mẹ em tức điên, định đổi số điện thoại… Nhờ sự giúp đỡ của ông anh họ, cả nhà phát hiện ai đó đã đưa tên, nick và cả số điện thoại của em lên một diễn đàn với lời mời gọi ỡm ờ.

Không dễ khẳng định nhưng em lờ mờ đoán ra, có thể đó là một người xưa đã từng là bạn.

Rồi tất cả trôi qua, nhưng em đã khác. Em không cười nữa, em thu mình lại, sợ gặp gỡ, sợ kết bạn, sợ tổn thương. Em khắc lên bàn học của mình một câu khiến tôi giật mình khi đọc được: “Tôi sợ hãi con người!”. Continue Reading