Browsing Tag

sài gòn

Một cái hôn ở Sài Gòn

mot-cai-hon-o-sai-gon

Một lần đi ra đảo xa với người bạn, anh bảo: “Tối nay ra đồi cát không? Coi người ta hôn nhau?”. Nói rồi anh với cả đám con gái cười ngất. Ở hòn đảo ấy, đồi cát là một mũi trắng thẳng băng trên đỉnh đồi cao, cát trắng mướt như da con gái. Đó là chỗ đôi yêu nhau hẹn hò, như tất cả cái tuổi trăng tròn đang trôi trên bầu trời đêm rằm.

Và mỗi lần như thế, lại nghĩ đến những cô gái Sài Gòn, cúi đầu nép vào ngực chàng trai của mình, ngại ngùng quay đi để người xung quanh khỏi thấy mỗi khi muốn ép đôi môi vào cậu trai. Một cái hôn đánh dấu một tình yêu, một sự nồng nàn, chút say sưa, ở cái thành phố đầy lý trí này, thật là khó khăn như phải có công phu kinh nghiệm dữ lắm mới làm nổi.

Ở công viên, cậu trai chỉ biết kê xe máy lên vỉa hè, ngồi với bạn gái, thỉnh thoảng nhìn ra xung quanh thấy thiên hạ… ai cũng đang bận đi đường mới dám hôn thật nhanh một cái. Viễn cảnh yêu đương nhất của thế giới chỉ còn tồn tại bằng cách đi hết một vòng công viên, đếm xem có mấy chục cặp đôi đang kê xe, ngồi ôm cùng hoàn cảnh chật vật giống nhau. Continue Reading

Ngày mới luôn bắt đầu bằng bình minh

Trần Hoàng Ngọc Bích

Lời mở đầu: Câu chuyện dành tặng cho những ai đã từng tổn thương vì tình yêu. Cho dù tình yêu ấy có đẹp hay buồn đến dường nào thì nó vẫn là những gì đã qua. Ta vẫn phải sống và không ngừng hi vọng vào những gì tốt đẹp ở ngày mai. Chỉ khi ta trân trọng quá khứ, yêu thương hiện tại thì hạnh phúc sẽ đến ở tương lai.

* * *

Người ta nói khi thất tình thì nên đi xa để khuây khoả và cũng để trái tim được tĩnh lặng sau tất cả những gì đã qua. Bạn bè và gia đình động viên cô nên đi đâu đó. Nhưng không, làm thế là trốn tránh. Dù có đi xa đến đâu thì những gì đã xảy ra vẫn ở vẹn trong tim như cuộn phim dù muốn xóa cũng chẳng thể xóa được. Khoảng thời gian đầu, khó khăn biết dường nào khi cô chống chọi với nỗi nhớ, niềm đau và cơn ác mộng giữa đêm. Nhưng rồi cô cũng quen dần, sống và chấp nhận những gì đã qua khiến tim cô chai sạn dần trước cuộc đời lúc nào không hay.

Cô tốt nghiệp với tấm bằng loại Khá và kiếm được công việc khá nhàn nhã ở công ty gần nhà. Mỗi buổi trưa cô đều chạy xe về nhà để ăn cơm cùng mẹ, dần dần nó trở thành thói quen giữa cô và mẹ. Mẹ không còn thủi lủi ăn cơm nguội mỗi bữa trưa nữa, cô cũng không còn ăn cơm hàng cháo chợ như trước. Thứ này ra đi thì thứ khác lại đến, mọi thứ vẫn tuân theo quy luật nhất định nào đó của cuộc sống. Bản thân mỗi con người chúng ta chỉ việc học cách thích ứng với những bất ngờ mà cuộc đời mang đến. Cô nghiệm ra điều đó, trong cô vẫn còn hi vọng về một điều gì đó bền vững mãi mãi.

Continue Reading

Sài Gòn vẫn không … kẹt xe

hoangmy505

Nó đậu xe bên vệ đường, chờ đèn đỏ, bâng quơ nhìn dòng người qua lại. Hôm nay Sài Gòn không kẹt xe, quả là chuyện lạ hiếm hoi khi nó đã lượn qua mười mấy con phố. Khói bụi mù mịt, nó phơi cái mặt của mình ra giữa trời nắng, lì lợm với thời tiết. Một vài người chạy qua liếc nhìn nó. Đèn đã bật xanh.

Nó mở cổng nhà một cách nhẹ nhàng. Mẹ nó đang lui cui trong bếp nấu nướng. Mùi cá kho xộc vào mũi, thơm lừng. Nó đậu xe, rón rén lên lầu như một con mèo rình chuột. Thả người xuống cái niệm, nó nhắm mắt, thở dài.

Nó vừa gặp anh và Ngọc Lan khi đậu xe chờ đèn đỏ. Ở hai làn đường đối diện nên nó nhìn rõ từng ánh mắt, nụ cười và từng cái nhếch môi của họ. Có lẽ họ đang nói chuyện gì đó rất vui.

Đã lâu rồi nó cố tình không gặp anh nhưng hôm nay chỉ một sự vô tình lại khiến con tim nó thổn thức. Nó còn nhớ rõ cái ngày anh nhờ nó mua giùm một chiếc cặp để tặng cho người yêu. Nó dạo hết các shop và siêu thị, tìm thấy một chiếc cặp rất đẹp. Nhờ người ta gói kỹ càng rồi mang đến cho anh. Nó đưa cái cặp ấy và bảo nó không biết người yêu anh thích màu gì, nên nó chọn theo sở thích của nó. Anh mỉm cười, cám ơn và gửi tiền lại cho nó. Nó cầm lấy xấp tiền, hờ hững quay lưng.

Kể từ hôm đó nó không muốn gặp anh nữa. Nó ghét phải thú nhận tình cảm của mình, anh đơn giản chỉ là một kẻ đào hoa và thích chinh phục. Cứ mỗi lần nhìn thấy anh chở những cô gái khác ngang qua là tim nó nghẹn lại, môi đắng ngắt.

Continue Reading

Người tình

Đỏng Đảnh

Nàng áp mặt vào khuôn ngực vạm vỡ của người đàn ông, nói khẽ khàng qua hơi thở. Anh thở dài, đưa bàn tay hơi ram ráp vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh, khẽ nâng cằm nàng lên và đặt lên đôi mắt như đang van lơn của nàng một nụ hôn. Nàng thất vọng, buông lơi vòng tay để anh rời khỏi chiếc giường ấm. Anh mặc quần áo vội vàng như sợ hãi ai đó thấy mình làm một việc xấu xa, quay lưng bước đi vội vã như chạy trốn, nàng nhào ra khỏi giường gọi anh nhưng không kịp, anh đã chạm vào chốt cửa.

Cánh cửa tung, anh biến mất trong ánh sáng chói lòa, ở bên ngoài hiện ra hình ảnh một người đàn ông trung niên nhợt nhạt và say mèm, miệng ông ta lầm bầm những gì không rõ. Nàng thấy một ngôi nhà ngói ba gian cũ kỹ, một khoảng sân rêu mốc, gã đàn ông nhào đến sào phơi quần áo, ném những chiếc áo tung khắp sân và gào thét:
– Rặt một lũ vịt giời vô tích sự!

Nơi góc nhà, 4 mẹ con ôm chặt lấy nhau run rẩy, cố nén lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Từng mảnh ký ức tuổi thơ ùa về, rất thực, nàng bịt chặt tai mà đám âm thanh hỗn độn kia vẫn tràn vào, nước mắt bỏng rát nơi gò má.

Nàng choàng tỉnh giữa cơn mê, gối và một mảng tóc ướt sũng. Nàng vào nhà tắm, xả nước, chiếc váy mỏng thấm nước dính bệt vào cơ thể, từng thớ thịt co lại vì lạnh, nhịp tim hỗn loạn của nàng đều dần. Nàng ngửa mặt lên đón lấy dòng nước lạnh buốt cố làm nguội đi cái đầu đang nóng hầm hập.

Tắm xong, thả mình xuống giường, nàng cố tìm lại giấc ngủ nhưng không thể, nhấc điện thoại lên xem, đã gần ba giờ sáng. Nàng ngồi dậy, quờ quạng tìm bao thuốc và bật lửa, làn khói mỏng lan tỏa trong không gian chật hẹp. Nàng bật khóc, lũ ký ức chết tiệt lại ùa về như những thước phim quay chậm.

Continue Reading