Browsing Tag

rượu

Say

Cô xoay xoay điện thoại trong tay, cái nhìn vô hồn xoáy vào món đồ điện tử trước mặt, bề mặt kim loại lạnh, lạnh tựa hồn cô lúc này vậy. Cú điện thoại cho anh, cô vừa mới cúp xong.

Mười phút sau, anh xuất hiện. Đúng giờ như anh vẫn luôn thế, gương mặt anh thâm trầm và khó dò, tia nhìn của anh mệt mỏi. Phải, tất cả chúng ta đều mệt mỏi, hoặc sẽ mệt mỏi. Tất cả đã quá bàng hoàng. Anh em, họ là anh em ruột!!! Cô cười khẩy một tiếng, chua chát quá. Một sai lầm của cha anh, một đứa con rơi của cha anh, đã yêu anh. Trên thế gian này còn gì gọi là công bình nữa, hả?

Co cầm lấy cốc rượu, uống một hơi cạn sạch. Cảm giác xé cổ họng này thật tuyệt. Nếu co sớm biết rượu giải sầu tốt đến thế, cô đã uống sớm hơn rồi, chẳng cần đợi đến bây giờ mới thử.

“Sao em lại đến chỗ này?” – Giọng anh nghiêm nghị, có chút bất mãn.

“Một công dân trẻ năng động muốn giải sầu ở quán bar là chuyện không đúng hay sao?” Cô cười nhạt, hất đầu về phía cái ghế bên cạnh, ra hiệu cho anh ngồi xuống, điệu bộ bình thản như những kẻ quen đi bar lắm rồi. Anh biết đây là lần đầu tiên cô đến đây, đừng hỏi tại sao, chỉ đơn giản là biết, thế thôi.

“Anh có muốn nói gì với em không?” Cô cười, nụ cười đã tích lại toàn bộ nước mắt của cô, nụ cười có khả năng xâu xé tâm can kẻ đối diện. “Xin lỗi em? Xin lỗi thay cha anh? À không, cũng là cha em chứ! Rằng chúng ta sẽ không còn là gì của nhau từ đây,…”

Continue Reading

Anh cứ để em ngủ yên nhá

Lách cách lách cách

_ ” Em à ! Anh yêu em thật lòng đấy.Anh sẽ yêu em suốt đời,anh sẽ chăm lo cho em,em hãy tin anh nhé “.

Chuyến bay lúc lờ mờ sáng cất cánh.

12h trưa tại sân bay Tân sơn nhất.

_ A lô ! Anh, em về đến Sài Gòn rồi, em đang ở sân bay, anh ra đón em và mẹ nhé !
_ Em về đến nơi rồi à, nhưng mà bây giờ anh đang bận, hay em với mẹ tự tìm chỗ nào nghỉ trọ trước đi, rồi anh sẽ đến sau.

Phương dặn tôi như vậy và tôi dạ rất nhẹ rồi tự mình xách va li cùng mẹ đi taxi vào thành phố tìm nhà trọ trong lúc đợi Phương đến đón chúng tôi.

Vừa rời khỏi chốn tồi tệ để về quê hương, sao tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, từ nay tôi được sống trên quê mình, có người lo lắng và chăm sóc cho tôi, chắc chắn tôi sẽ sống tốt hơn.

Đang vào mùa mưa nên trời sài gòn mưa tầm tã suốt cả ngày.Tôi với mẹ tìm được một nhà trọ rẻ tiền ở tạm, tôi cũng muốn kiếm chỗ nào khá hơn để mẹ thoải mái nhưng đằng nào cũng chị ở tạm, rồi chúng tôi sẽ về sống với Phương – người tôi yêu mà.

Continue Reading