Browsing Tag

quỷ

Tiểu Ngạ quỷ bên cầu Nại Hà

Trang Hạ dịch

Ai cũng nói hễ chết không còn vương vấn. Bao nhiêu chuyện đời vẫn kể đấy thôi. Không mất không hết. Không tử không sinh…

Tôi là một ngạ quỷ.

Tôi là một tiểu ngạ quỷ lắm chuyện ở dưới Âm ty, hầu hạ dưới quyền Ty chủ cõi Luân hồi.

Chúng tôi được coi là loài ti tiện nhất thấp bé nhất trong cõi đất trời, chỉ sống trong địa ngục tăm tối, đời đời kiếp kiếp.

Công việc của tôi là đi tuần bên cầu qua (sông Lú), một việc nhàn hạ, bởi ngoài những bóng hồn lẻ quỷ đói đôi khi đi qua, thì không có gì xảy ra, sẽ chẳng có gì xảy ra.

Tôi thường đờ đẫn ngồi bên cầu Nại Hà, đờ đẫn nhìn những hồn phách cô đơn, lẻ loi bay qua.

Ngày ngày, tháng tháng, năm năm, ngày nối ngày, năm lại năm.

Một ngày, Ty chủ cõi Luân hồi gọi tôi tới, nói tôi đã trung thành canh giữ, bởi tôi đã đi tuần cầu Nại Hà suốt 300 năm, chưa hề xảy ra sai sót. Bởi vậy nên cho tôi làm sứ giả đi câu hồn, cho tôi cơ hội lên chốn nhân gian.

Cõi người thật sự rất tươi đẹp, thứ gì cũng có, so với chốn địa ngục tối đen u ám này thật như một giấc mộng. Nhưng chỉ tiếc mỗi lần tôi đi lên cõi nhân gian đều là nửa đêm, mà đều là đi lấy hồn phách con người.

Continue Reading

Mặt nạ quỷ

[ Truyện kể rằng: trên đoạn đường ác quỷ vô tình rơi mất mặt nạ của mình. Cô bé tò mò soi đi soi lại.. sau ướm thử lên mặt. Kết quả là mặt nạ của quỷ dính chặt vào da thịt, cô bé không tài nào tháo gỡ được.
Thế là cô bé trở thành 1 con quỷ xấu xí. Cô bé hoảng loạn, chạy thật nhanh về làng kiếm mẹ. Mẹ không nhận ra cô bé… lại cùng người trong làng đuổi cô bé đi.
Cô bé tội nghiệp đau đớn tột cùng. Thế rồi, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô bé xuất hiện. Ra mặt giúp cô bé giải thích mọi chuyện… chỉ vì cậu tin đấy là cô bé. Cô bé có được niềm tin yêu… mặt nạ được gỡ bỏ một lần nữa quay về trong vòng tay yêu thương của cậu bé ]

“Thế nào ủh anh yêu, đã nghe truyện này chưa ý”
Quàng tay quàng qua vai anh, mái tóc thướt tha của cô lan tỏa 1 mùi hương đặc trưng; anh ngây ngất say trong vòng tay ấm áp của người yêu.

Dĩ nhiên anh đã nghe rồi… cái truyện này, em đã kể biết bao nhiêu lần cho anh nghe rồi mà.
“Ngày mai em sẽ đưa anh ra sân bay chứ ?” anh ngoảnh đầu nhìn cô… nhẹ nhàng nói bên tai.
“Không đâu… vì em sẽ khóc…” Vừa trả lời cô dùng dằn mím chặt lấy môi.
Nhìn khuôn mặt kiềm nén để không khóc ấy của cô… anh bật cười. Chỉ những điều nhỏ nhặt thế cũng đủ để anh cảm thấy yêu yêu. Anh và cô đã bàn tính đến chuyện đám cưới rồi mà.
Vì yêu cầu công việc… anh phải tạm rời xa cô, để ra nước ngoài 1 năm. Nếu có thể, chắc anh đã dắt cô theo mình. Thật đáng tiếc, bố mẹ cô không cho phép.
“Ở nước ngoài, anh cũng phải nhớ đến em cơ đấy !”
“Uhmm, trừ em ra anh chẳng nhớ ai cả đâu.”
“Thật à ?”
“Bảo đảm”
Anh ngắt nhẹ mũi, đặt lên môi cô nụ hôn dịu dàng. Những giọt nước mắt không nghe lời được nước cứ rơi… khuôn mặt hồng hào xinh xắn dưới ánh đèn… càng làm cô trông xinh đẹp hơn với đôi má ửng đỏ. Continue Reading