Browsing Tag

quá khứ

Bạn sẽ làm gì khi đã đi qua hết một đoạn tình?

Trong cuộc đời, nhất định bạn sẽ có một vài cuộc gặp gỡ sai lầm, nhưng có những người ra đi, họ để lại cho người ở lại sự tôn trọng, tiếc nuối, còn có những người, chỉ là cảm giác coi thường, muốn lãng quên. Thế gian, mọi cuộc gặp gỡ đều là thiên duyên, hội ngộ – chia ly đều là điều bình thường. Có phận thì ắt bên nhau, vô phận thì chỉ có thể tự trách mình. Thế nhưng, điều khác biệt duy nhất giữa việc hợp tan trong đời, chỉ nằm ở tấm chân tình của người ở lại và ra đi. Bước đi thế nào để những người không còn yêu nhau vẫn giữ được chữ tình chữ nghĩa, ấy là cái tâm của những người yêu nhau.

Yêu nhau không khó, đến được ắt sẽ đi được, tình yêu vốn không phải là thứ vĩnh cửu, bất biến, nhưng một khi đã cầm lên được tình cảm, tuổi xuân của một người, phải học cách để đặt xuống trong sự đàng hoàng và tử tế. Đó là bản lĩnh của một tình yêu chân chính. Không phải ai cũng biết cách yêu và cách rời bỏ một người để ít gây tổn thương nhất cho người mình từng gắn bó. Tình yêu, điều đến tận cuối cùng không phải chỉ có việc nắm chặt tay nhau bước vào lễ đường thôi đâu, mà còn là việc buông tay nhau trong trọn vẹn ân tình, để người này khi nhắc đến người kia bằng hai tiếng “người cũ” không quá khổ đau, hận thù, để một ngày nhìn thấy nhau trên đường, sẽ không vội vã ngoảnh mặt, quay lưng, bước thật nhanh như hai người dưng lạc lối. Continue Reading

Đàn bà sống bằng quá khứ, đàn ông sống bằng tương lai

Đàn ông rất ít người sống với những kỷ niệm xưa như đàn bà, trừ khi là một quãng đời có những dấu ấn cực kỳ sâu đậm. Đàn ông quay về với người cũ, chẳng phải lúc nào cũng do tình nghĩa, mà đa phần là do bản chất muốn kiếm tìm một sự mới lạ, chứ mối tình xưa ấy có khi đã chết quách trong lòng từ lâu. Đàn bà đi ngang góc phố cũ, thoáng mùi hương xưa cũng rung động, thấy quá khứ ùa về…

Đàn bà có những thói quen kỳ lạ: nếu cô ấy có đôi giày màu tím, cô ấy sẽ đi tìm mua chiếc túi màu tím, thắt lưng màu tím, khăn quàng cổ màu tím. Nếu cô ấy có bộ chén bằng sứ trắng, cô ấy sẽ mua cho được bộ đĩa, tô, thố, chén nước chấm bằng sứ trắng cho đủ bộ. Những ấn tượng đầu tiên vô tình trở thành tiêu chuẩn cho những duyên phận đến sau. Nếu lấy được nhau thì 20 năm sau, dù con cái đùm đề, dù tiền tiền bạc bạc thì anh vẫn phải như xưa, nếu không được như ban đầu thì cô ấy lại cho là anh đã thay lòng đổi dạ! Continue Reading

Viết cho tình yêu đã qua

Em ước gì tình yêu có thể trở về đơn giản như lúc ban đầu, chúng ta yêu nhau không phải vì gia cảnh, không phải vì phù hợp, không phải vì môn dăng họ đối, mà là vì em thích giọng nói của anh, anh thích nụ cười của em, chúng ta yêu nhau chỉ vì trong lòng chúng ta, hai trái tim đập rộn ràng.

Em ước gì tình yêu có thể ngây ngô như lúc ban đầu. Hai ta ngại ngùng lần đầu cầm tay nhau, bàn tay còn mướt mồ hôi, trong giọng nói còn run lên sự hồi hộp. Anh rửa xe thật kỹ, hỏi bạn mình hôm nay nên mặc đồ gì đi gặp em. Còn em, vẫn ngẩn ngơ trước gương suy nghĩ mình nên cột tóc như thế nào để gặp anh…

Em ước gì bây giờ được trải qua thứ tình yêu ấy lần nữa. Lần đầu anh hôn lên tóc em nói lời tạm biệt, lần đầu anh hôn lên má em lưu luyến nhớ nhung, lần đầu em cầm bông hồng đỏ, kéo nhẹ làn váy dài bước về phía anh, trước mặt bao người…Ước gì em được trải qua thứ tình yêu thật lòng thật dạ ấy lần nữa, khi em lo lắng anh muốn dắt em về nhà, anh chỉ cười và khẳng định, anh thích em thì mẹ anh cũng sẽ thích em… Continue Reading

Gói tình yêu và cất vào áo ngực

Nhiều khi, người ta cứ cố sống cố chết để giữ được trái tim một người, người ta không ngại thay đổi bản thân, làm những chuyện điên rồ để được thương yêu bởi một người nào đó.

Nhưng người ta đâu biết, rất nhiều lúc trong cuộc đời này, ta nên gói lại những ân tình đã qua rồi cất chúng vào chốn rất sâu nơi ngực áo.

Đó là khi thương yêu gửi trao chỉ có thể đổi lại sự hờ hững của người ấy. Những tin nhắn gửi đi không nhận được câu trả lời, những quan tâm trao đi không người đón nhận.

Đó là khi bàn tay người ấy nằm trong tay ta nhưng những thứ còn lại chừng như vô hình, ta không thể chạm vào, không thể cảm thấy. Tưởng đâu ta và người ấy đã không còn nói chung ngôn ngữ, chừng như đã xa nhau, xa lắm rồi. Continue Reading

Anh à, hay là em yêu anh nhé

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để em khỏi phải lèm bèm tự kỉ một mình vào mỗi tối nữa, mà thay vào đó – là nói chuyện cùng anh, đi chơi cùng anh, hoặc là online cùng anh cũng được..

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để những lần đi xem phim không phải là em cùng lũ bạn độc thân, hoặc là em-độc-thân cùng lũ-bạn-tay-trong-tay-cùng-người-yêu nữa – mà thay vào đó, là em và anh, đi bên nhau trong cái nhìn ghen tức của hàng-đống-người-độc-thân khác.

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để em không phải bịt kín mít mỗi khi đi đường xa nữa, mà thay vào đó – là được nấp dưới lưng anh, dựa vào đôi vai rắn chắc của anh và cho tay vào túi áo anh để không lo bị nắng cháy da. Em thích như thế lắm..

Anh à! Hay là em yêu anh nhé?!

Để em không phải để chuông đồng hồ báo thức nữa, mà thay vào đó – là mỗi sớm điện thoại reo inh ỏi, là được nghe giọng anh đầu tiên trong ngày, và chỉ để được anh nhắc ăn sáng, nhắc đi học cẩn thận, nhắc phải ngoan ngoãn và nhắc rằng, “trưa nay đừng quên hẹn với anh đấy!”.

Continue Reading

Quá khứ chỉ là quá khứ

Hãy tin vào trái tim, dù biển rộng cháy bùng

Và sống vì tình yêu, dẫu sao trời quay bước

Có những điều trái ngược, nhưng chúng đem đến cho ta yêu thương. Hãy chấp nhận và vượt qua. Cứ chìm ngập trong kỷ niệm thì sao dứt ra được. Quá khứ không phải để khóc, để gục ngã, không dành cho những con người yếu đuối luôn mang ra để hối hận và day dứt. Quá khứ là để nhớ, để trong tim, chôn chặt đáy lòng, để khi cần thì hồi ức kỷ niệm một thời rồi sau đó lại quay về đối diện với thực tại. Khi nhớ rồi cất giữ vào kho ký ức, giữ chứ không xóa, bởi kỷ niệm và yêu thương luôn là những mảnh ghép.

Năm năm về trước, cô và anh yêu nhau say đắm, tưởng chừng không thể chia cắt được mối tình bền vững ấy. Niềm hạnh phúc tưởng chừng được như ý khi anh và cô nguyện sống bên nhau, nhưng vào đúng ngày định mệnh ấy, ngày cô và anh tổ chức đám cưới thì một tai nạn đã cướp anh đi vĩnh viễn.

Cô không thể chịu đựng được nỗi đau, nỗi mất mát quá lớn. Cô nhất quyết rời xa quê hương, rời xa nơi cô có biết bao kỷ niệm với anh để đi du học ở một nơi xa xôi, nơi cách quê hương cả nửa vòng trái đất… và cả một đại dương rộng lớn…

Hôm nay cô đã trở về. Nơi chốn cũ, con đường xưa, quán cà phê thân thuộc… đã in dấu chân kỷ niệm của cô và anh. Lòng cô thấy cồn cào, nao nao. Cảm giác mất mát vẫn còn nguyên vẹn. Sau từng ấy năm trở về, tình cảm ùa về như con sóng làm tim cô nhức nhối, đau nhói. Không bao giờ cô có thể quên được người đàn ông mà mình yêu thương.

Continue Reading