Browsing Tag

phụ nữ

Cuộc đời đó, ngắn hay dài đều là mình tự quyết

Đàn bà sinh ra, chân yếu tay mềm, vốn dĩ là để lùi lại phía sau đàn ông, trông coi góc bếp cửa nhà, nâng niu con trẻ, vuốt ve yêu thương. Đôi bàn tay ấy, đâu phải vung lên để đấu đá quyền lực, sóng gió cuộc đời – phải là đàn ông đương đầu thử sức, giữ vững cho hạnh phúc gia đình chứ. Vậy mà, chân yếu tay mềm giờ đây phải vươn ra ngoài góc bếp, để bảo vệ hạnh phúc cho mình ư? Có xót xa không?

Người ta bảo ghen tuông là thể hiện tình yêu sâu sắc. Chữ ghen cũng có muôn hình vạn trạng, với người khôn ngoan thì cái ghen sẽ làm cho cuôc sống trở nên thi vị hơn, còn người dại dột thì ghen tuông có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình, khiến họ mất đi nhiều điều quan trọng. Thật ra, ghen cũng giống như uống thuốc vậy, muốn kiểm soát được nó hiệu quả thì phải biết “đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng”, khi đó nó sẽ khiến tình yêu quá bình lặng hay đang nguội lạnh của bạn trở nên nồng ấm, nó đem lại niềm hãnh diện cho bạn khi biết rằng ai đó luôn sợ đánh mất mình. Không yêu thì sẽ chẳng có gì để mà ghen, nhưng không ghen thì cũng chưa chắc đã là không yêu. Quả thật, ghen tuông là một thứ “gia vị” của tình yêu, nêm nhiều thì mặn, không nêm thì nhạt, nhưng làm thế nào để biết mình sẽ nêm cho vừa thứ gia vị “nguy hiểm” dễ khiến con người trở nên mù quáng này? Có nhiều cách để ghen, để mà giữ chân nhau một cách tỉnh táo, dịu êm chứ không phải chỉ có ghen tuông cuồng điên thôi đâu. Nhưng đấy là ghen để nhắc nhở nhau trở về với yêu thương, còn một khi đã “đánh ghen” thì người ta chẳng dễ gì quay lại với nhau được nữa. Vì với phụ nữ, cuộc đời họ là những phù phiếm, một khi họ đã vứt bỏ sự phù phiếm ấy trước đám đông thì họ đã đủ đau và tuyệt vọng rồi. Continue Reading

Tha thứ thì dễ, tin tưởng lại mới khó

Bởi vì đàn ông biết rất rõ, đặc điểm của phụ nữ là dễ mềm lòng, nên đôi lúc cứ thế làm tổn thương, rồi lại buông lời xin lỗi. Nhưng đàn ông lại không biết rằng, đi kèm với mềm lòng là nhớ dai. Cái nhớ dai khiến những tổn thương trở nên chồng chất, rồi đến một ngày có bù đắp bao nhiêu cũng là không đủ. Và đi kèm với việc thương tổn chồng chất là niềm tin cũng dần vơi đi, cho đến khi chẳng còn gì nữa, thì phụ nữ sẽ bắt đầu khép kín trái tim của mình lại.

Phụ nữ không thích những thứ mập mờ, họ luôn thích rõ ràng, như việc buổi sáng nhất định trời phải sáng, mùa hè nhất định trời phải nắng, phụ nữ, luôn rõ ràng như vậy đấy. Cho nên, đàn ông đừng bao giờ khiến phụ nữ sinh nghi, bởi lẽ ông trời đã ưu ái tặng cho phụ nữ một món quà vô cùng quý giá đó là “cảm giác”. Continue Reading

Bời vì điều phụ nữ cần chỉ đơn giản như thế.

boi-vi-dieu-phu-nu-can-chi-don-gian-nhu-theSáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê. Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế tán chuyện:

Chàng già: “Mẹ, đang vui thì mày bỏ về.”

Chàng trẻ: “Vợ em nó ốm nghén nằm bẹp. Em phải về xem nó ăn uống thế nào.”

Chàng già: “Mày đúng là thằng núp váy vợ. Bảo nó mua phở về mà ăn. Mất mẹ nó một chân phỏm, vỡ cả trận.”

Chàng béo: “Mày đội nó lên đầu thế, rồi có ngày nó vặt hết cả râu lẫn tóc mày đi.”

Có cái gì đó quen quen trong cách những người đàn ông nói chuyện. Tôi chắc bạn đã từng nghe những cuộc đối thoại như thế cả trăm lần ở những bữa nhậu, ở quán bia hơi luôn chật cứng đàn ông sau giờ làm việc, ở bàn ăn trưa của dân văn phòng và cả ở phòng nước của những trường kỹ thuật.

Tôi nhớ lại bữa trưa đầy nước mắt của bạn tôi. Nàng ngồi ăn, mà nước mắt lã chã rơi xuống bát cháo còn đầy nhưng đã nguội. Người đàn bà trẻ xinh đẹp, giỏi giang và đoan trang mà tôi thầm ngưỡng mộ ấy đã luôn ngồi xuống để chồng mình đứng cao hơn, đã luôn bước lùi lại để chồng mình luôn nổi bật, đã vừa đánh răng vừa cọ toa lét buổi sáng, vừa lau bếp vừa cho hai đứa con mọn ăn mỗi buổi chiều về. Continue Reading

Bố bảo con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng – ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo dù ở ngoài XH, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó – trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Continue Reading

Đàn ông

1. Sắc

Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp

Đàn ông đến để chúng ta chọn lựa , không phải đến để chọn lựa chúng ta . Vì vậy, hãy trở nên xinh đẹp. Đàn bà xấu vốn dĩ không có quà.

Chẳng hạn như cái tâm hồn đẹp của một khuôn mặt đa diện lồi bất đối xứng, rỗ rá xì mụn không phải là thứ họ quan tâm, không phải là loại phụ nữ có thể chứng tỏ được đẳng cấp của họ khi đi ngoài phố. Bất kể đứa con gái nào cũng có thể trở nên xinh đẹp. Quan trọng là có đủ tiền và có đủ sự đầu tư khôn ngoan trước sự kì diệu của công nghệ make up, công nghệ dao kéo và công nghệ silicon.

Đừng lợi dụng đàn ông như một công cụ ATM, nếu không muốn họ xem đàn bà chỉ là 1 thứ sextoy đa năng . Đừng tưởng mình lợi dụng được đàn ông, thứ gì còn có thể mua được bằng tiền thì đều còn quá rẻ, mọi sự trao đổi thân xác đều là khập khiễng

2. Say

Đàn ông thường bảo rằng không quan trọng chuyện trinh tiết , anh không quan tâm, anh là người bao dung, anh sẽ tha thứ cho em, bla bla bla. Nhưng về mặt phân tâm cảm giác mình là thằng ăn thừa là mặc cảm tâm lý sẽ được ghi nhận trong tầng sâu của vô thức. Khi không được ý thức kiềm giữ, khi say, khi tức giận, khi tự ái, khi ghen, chúng ta hãy sẵn sàng để chấp nhận tổn thương vì thứ không gọi là lỗi lầm nhưng được xem như lỗi lầm đó

Continue Reading

Bất hạnh vì đố kỵ

Tô Hồng Trang

Tôi nghĩ tính đố kỵ nằm sẵn trong mỗi con người, không phân biệt giới tính, đàn ông hay đàn bà đều có cả, nhưng nhắc đến đố kỵ, người ta lại hay nghĩ đến phụ nữ nhiều hơn. Có lẽ vì phụ nữ có nhiều “vũ khí” để thực thi nó nhuần nhuyễn tới mức tước đoạt hạnh phúc của chính họ, biến họ thành những con người hèn kém, độc ác chỉ vì đố kỵ chăng?

Tôi đã chứng kiến nhiều cung bậc của đố kỵ. Trên các trang web đăng tải thông tin về một người nổi tiếng nào đó vừa đẹp, vừa tài năng lại vừa hạnh phúc, thì sẽ có ngay cả trăm cái comment rằng hạnh phúc đó là giả tạo, để xem tình cảm đó có bền không… Tôi không hiểu cô nghệ sĩ đó được hạnh phúc thì có tước đoạt đi của họ miếng cơm manh áo nào không mà họ phải đố kỵ đến thế. Rồi trên mạng xã hội, có những người phụ nữ tưởng chừng không hận thù gì, vẫn hỏi thăm nhau trong cuộc sống hàng ngày, vẫn chúc tụng bấm like liên miên trên Facebook của nhau, nhưng đến một ngày đẹp trời thì phát hiện ra tay này họ bấm like mình, tay kia họ ném đá không thương tiếc. Ở ngoài đời cũng vậy, khi gia đình tôi gặp sóng gió, rất nhiều người hỏi thăm, động viên, chia sẻ… cho đến một ngày, chứng kiến vợ chồng chúng tôi tay trong tay đến một cuộc vui thì ánh mắt họ thất thần tột độ, lảng tránh hỏi han và biệt tăm luôn. Thì ra, happy ending của chúng tôi không phải là kết cục được trông đợi trong kịch bản của những người đố kỵ đó.

Tôi tin rằng sự đố kỵ phải có sức hấp dẫn của nó mới khiến cho nhiều người dễ dàng biến mình thành kẻ hèn kém, tiểu nhân, biến những mối quan hệ đang yên lành trở thành thù hận, ganh ghét như vậy.

Continue Reading

Khi yêu đừng quay đầu lại

Trang Hạ

Có những tình yêu ta giành lấy được, nhưng không có người chồng, người cha giành giật mà có được. Bởi yêu có thể bắt đầu từ sự phải lòng ngay sau phút gặp ban đầu. Tình địch, có thể chiến thắng ngay lập tức. Còn hôn nhân là một hành trình lâu dài được xây dựng bởi rất nhiều công sức. Không có hạnh phúc ngay lập tức, chỉ có những kẻ mưu cầu hạnh phúc kiểu “ngay lập tức” đã phải thất bại và ra đi…

Hạnh phúc không có shortcut

Cô bạn tôi vào thời điểm chỉ còn vài tuần là kết hôn, bỗng dưng chia tay người yêu. Lý do là bởi một đồng nghiệp nữ trong cơ quan cậu “vị hôn phu” bám lấy anh chàng tốt số (?) dai dẳng, gọi điện giữa đêm, dọa chết… Anh ấy chưa có phản ứng gì thì cô bạn tôi đã ra tay trước. Cô ấy đòi chấm dứt tất cả, bởi khi người yêu để cho một kẻ thứ ba nào xen ngang đám cưới (mà anh lại không mạnh chân đá đít nó ra khỏi thế giới của hai người), thì chứng tỏ, anh này cũng có vấn đề! Cơn hờn dỗi của cô bạn tôi rốt cuộc đã thắng, cô ra đi khỏi mối tình bảy năm, lúc đã gần ba mươi tuổi và cuộc chia tay ấy kéo dài đến ngày hôm nay.

Về sau này, anh chàng tốt số (?) kia cũng đâu lấy đồng nghiệp nữ. Bởi ngay từ ban đầu, anh ấy đã không hề có chuyện yêu đương gì. Nhưng bát nước hất đi khó hớt lại, cô bạn tôi giờ bỗng nhiên thành kẻ giương cao lá cờ phụ nữ độc thân bởi yêu tự do và yêu bản thân, yêu tuổi ba mươi, yêu tuổi bốn mươi, cơn hờn dỗi người yêu xưa giờ thành cơn hờn dỗi đàn ông. Bạn tôi tự ái không quay lại, và anh kia, cũng tự ái nên lấy ngay vợ khác.

Cả hai đều thu xếp đời mình rất ổn. Trừ ngày tháng và hạnh phúc, đáng lẽ của cả hai người, giờ đã chia riêng theo những cách khác nhau.

Nhưng tôi không muốn nói tới họ, tôi muốn nói đến cái cô đồng nghiệp đã xắn tay áo nhảy vào đám cưới người khác. Tôi thương cô đến thắt cả tim. Vì cô cũng chỉ là một phụ nữ lụy tình và dại dột, biết rõ người đàn ông mình yêu đâu thuộc về mình, vậy mà sẵn sàng nhảy tới giành giật từ một cô gái khác.

Continue Reading

Bỏ chồng, đừng bỏ mình

Trang Hạ

Tôi thích lời chia sẻ của một chuyên gia tâm lý, rằng, phụ nữ phải bốn mươi mới biết tình yêu quý giá và hiếm hoi đến nhường nào. Bởi khi hai mươi, nàng nhiều tình nhân và yêu nhiều người nhưng lại là lúc nàng dễ bị tổn thương bởi tình yêu nhất. Tuổi ba mươi yên ổn và biết cách duy trì mối quan hệ lâu dài. Thế nhưng yêu lại ở tuổi bốn mươi, phụ nữ dường như rất khó để quay trở lại là một người phụ nữ tin tưởng vào tình yêu.

Không có tình yêu, hôn nhân biết đâu trở thành ràng buộc. Ở những nơi ràng buộc lỏng lẻo, có người phụ nữ đã gỡ sợi dây ấy ra khỏi đời mình.

Ly hôn không có nghĩa là bị thải ra khỏi hôn nhân. Chỉ là chúng ta cố gắng để xoay xở trong vô số ràng buộc, mà muốn đứng vững, ta buộc phải bứt vài nút thắt hoặc gỡ xuống vài mơ ước trong đời. Có người hy sinh cái tôi hoặc bỏ việc. Một số khác chia tay người bạn đời để được tự do cưới chính hạnh phúc của mình.

Liệu chúng ta có thể sống như một phụ nữ thông minh, cân nhắc kỹ bằng khối óc, trước khi để cho con tim rung động hay không?

1. Không lấy sai lầm của bản thân để tự trừng phạt mình

Rất nhiều người sau ly hôn đã đánh mất đi sự rung cảm với cái đẹp, với cả thế giới này.

Nhiều người chỉ nhớ những nỗi đau đớn từ cuộc hôn nhân cũ. Ánh mắt và lời nói xúc phạm của chồng hoặc người thân; Những giây phút chật vật khó khăn và cô đơn; Sự phản bội và thất vọng; Những mất mát lớn về tiền, nhan sắc, sức khỏe, tình cảm và con cái sau cuộc sống chung với người đàn ông từng được gọi là chồng… Những kỷ niệm ấy luôn quay trở lại dày vò người phụ nữ sau hôn nhân.

Continue Reading