Browsing Tag

phan hồn nhiên

Nơi mặt trời đến

Phan Hồn Nhiên

“Anh sẽ không nhớ em lâu đâu!” – Khi nói câu cuối cùng, Ninh mỉm cười. Nụ cười tỏa sáng thông minh mà sau ba năm quen nhau, nó vẫn khiến tôi choáng váng say mê pha lẫn căm ghét cay đắng. Tôi đưa cho cô hộp da đựng cây violin quý, nói khẽ: “Không có em, mọi việc với anh sẽ khó khăn”. Ninh khoác dây đeo lên vai, bước vào phòng cách ly sáng trắng, không ngoái đầu nhìn lại.

Tôi rời khu vực ga tiễn, thoát ra khỏi đám đông chia tay đang cười hoặc khóc, thấm đẫm mùi nước hoa. Trời nắng chói chang. Quầng mặt trời lơ lửng như một khinh khí cầu nóng bức, nhẹ nhõm mà nguy hiểm. Một chiếc taxi phóng vụt qua tôi, chẳng buồn dừng lại đón khách. Đột nhiên, tôi phát hiện cuộc đi bộ đưa mình đến một điểm khá xa sân bay trung tâm, trên con đường cao tốc thênh thang, dài bất tận. Tiếng rầm rì mê hoặc của chiếc Boeing 777 xâm chiếm không gian. Tôi ngước lên cao. Sải cánh rộng của sự chuyển động khổng lồ, trong khoảnh khắc, che khuất vầng mặt trời kỳ dị. Chiếc may bay mang Ninh ra đi. Có trạm chờ xe bus. Trừ một cô gái đội mũ ngược ngồi ngay cạnh tấm poster quảng cáo đỏ thắm, trạm xe hoàn toàn vắng vẻ. Cô gái lạ ngủ gật chỉ choàng tỉnh khi xe bus trờ tới, người bán vé đập tay vào cửa tạo nên âm thanh thô bạo. Tôi bước lên xe, đưa mắt nhìn hàng ghế trống trải. Người soát vé đang trao đổi điều gì với cô khách bỗng nói to :

– Nếu không có tiền mua vé, đề nghị cô xuống ở trạm dừng kế tiếp.

– Tôi chỉ để quên tiền thôi. Hãy cho tôi đi nhờ. Xe thừa quá nhiều chỗ! – Giải thích, nhưng giọng cô gái vang lên bướng bỉnh.

– Tôi không thích các lý do ngớ ngẩn – Người soát vé cau có, rồi gào lên nhắc tài xế dừng lại để tống khứ một kẻ đi nhờ vô tích sự.

Continue Reading

Mặt trời trên đồi

Phan Hồn Nhiên

I’ll follow the sun

Thứ bảy. Điện thoại từ văn phòng hỏi tôi đến làm việc đột xuất được không. Tôi nhận lời trong tích tắc. Một ngày đầy ắp công việc đặt vào tôi cảm giác an toàn. Dắt xe ra cổng, trận gió ập đến mang theo hơi ẩm giá buốt của một sáng sớm cuối thu. Khoảng trời mênh mông trên cao chuếnh choáng tựa làn nước biển bất ổn. Cất xe vào nhà, tôi khoác chiếc túi lớn trên vai, ra trạm đón xe bus. Trên xe, tôi là hành khách đầu tiên. Anh soát vé ngồi vắt vẻo trên thanh vịn kim loại, nở nụ cười thân thuộc :

– Hôm nay mà cô vẫn đi làm sao, Thư?

– Cũng như anh thôi. – Tôi đáp thờ ơ.

– Cô có thuộc loại người nghiện công việc không? – Xé đưa tôi chiếc vé, anh ta tiếp tục tò mò – Hôm qua tôi đọc bài báo nói về một số người trẻ làm việc như điên đến nỗi không thể dừng lại. Buồn cười thật…

– Không hẳn thế đâu, vài người trong họ có lý do khác! – Tôi cắt ngang, khó chịu. Phải chăng cả thế giới đang thăm dò vấn đề giấu kín của riêng tôi? Tuy nhiên, trước vẻ mặt người soát vé sững sờ, tôi tự hỏi mình từ lúc nào mình biến thành kẻ thô bạo.

Continue Reading

Cánh xanh trong suốt

Phan Hồn Nhiên

1. Cánh cửa thang máy vừa đóng kín một lần nữa mở rộng. Bước vào là một cô gái trong chiếc váy dài màu tối thẫm. Nhìn từ phía sau, mái đầu vươn cao đặt trên đôi vai thẳng của cô ta trông tựa bức tượng điêu khắc hoàn chỉnh. Vinh thở nhẹ nhõm. Đứng một mình trong buồng thang máy trắng lóa luôn khiến anh căng thẳng. Cô gái trẻ cũng lên tầng 18. Có một lúc, Vinh thoáng nghĩ cô ta đang quan sát hình ảnh anh phản chiếu trên cánh cửa kim loại. Giọng tiếng Anh thông báo số tầng họ đến âm oang, tô đậm dự cảm lạ lùng. Vinh bước dọc hành lang trải thảm vào khu vực triển lãm. Cô gái đi trước anh một quãng, dải khăn mềm in vệt hoa xanh khoác trên khuỷu tay bay nhẹ, thoáng gợi hình ảnh nào từng in trong ký ức xa xăm. Vinh bước nhanh hơn. Người xa lạ rẽ vào khúc quanh đột ngột, biến mất.

Gian triển lãm hiện ra phía cuối hành lang. Bộ tranh nhóm họa sĩ trẻ nổi tiếng đặt trên giá gỗ, quây từng khu vực riêng biệt. Mỗi bức tranh đắt giá được chiếu sáng bằng ngọn đèn vàng âm. Độ sáng của những ngọn đèn khiến hình thù các nhân vật, phong cảnh trong tranh dường như chìm vào một thế giới yên tĩnh và bí mật, xa cách không khí trưởng giả nơi đây. Hầu hết đám đông có mặt buổi khai mạc thuộc giới sang trọng. Những phụ nữ mảnh khảnh không thể đoán tuổi. Những người đàn ông hờ hững mặc trang phục danh tiếng. Giống như đoàn quân không mệt mỏi, họ dịch chuyển liên tục, xem tranh bằng những con mắt lượng giá lạnh lùng. Cơn thủy triều của vô số giọng nói thì thầm, tiếng cốc thủy tinh chạm nhau, và bản nhạc của Kern từ cây cello vô cảm trong góc đại sảnh từng chặp dâng lên, nhấn chìm mọi thứ vào làn nước dịu dàng đến mức khó chịu.

Continue Reading

Bay về phương Bắc

Phan Hồn Nhiên

Ký ức vẫn lưu giữ trong Dũng dư vị êm đẹp khoảng thời gian hai năm trước, ngày họ mới quen. Các buổi trò chuyện gấp gáp đầy ắp chi tiết hài hước. Hoặc đôi khi, một cuộc hẹn hò đột xuất gây cảm động. Dũng 32 tuổi, chuyên viên thiết kế bộ nhớ flash MCU cho hệ thống điện tử dùng trong xe hơi.

Việc cung cấp những hệ thống giải pháp kỹ thuật đòi hỏi đầu óc sáng suốt, và khả năng lãng quên mau chóng những gì thuộc về ngày hôm qua. Di chuyển và sống qua nhiều nơi chốn, anh học được khả năng phòng vệ, tự ngăn cách trước những kẻ xa lạ làm phiền nhiễu, dễ dàng thích ứng nhiều loại hoàn cảnh. Càng về sau, anh càng vững tin vào một thế giới có thể kiểm soát. Ở một lẽ nào đó, Dũng biết anh an toàn. Hầu hết các điểm mấu chốt trong cuộc sống đời anh dường như đã lập trình sẵn, một cách hoàn hảo.

Anh gặp San trong bữa tiệc buffet xã giao. Ngồi khuất trong góc phòng, gần các nhạc công, cô gái trẻ giữ ly coktail xanh lơ bằng những ngón tay mảnh khảnh hiếm thấy. Cô ta ăn liên tục ba con tôm tẩm bột và những bánh ngọt bé bằng đồng xu. Khi San ngước nhìn, đôi mắt to màu xám tro đang chuyển sang màu sắc kỳ dị của thứ rượu pha. Bằng trực cảm sáng rõ, Dũng biết đây chính là người anh cần. Anh bắt chuyện với cô ta. San miễn cưỡng trả lời, tung ra một nắm thông tin mù mờ.

Continue Reading