Browsing Tag

phỏng vấn

Người ta trẻ, người ta muốn gì.

Để viết được bài này tôi la cà ở quán cà phê, sân trường đại học, và khu thương mại có rạp xi – nê để làm quen những người trẻ. Với từng người tôi bắt đầu bằng cách chào hỏi và tự giới thiệu. Tôi là Lý Lan, em cho phép tôi hỏi vài câu để viết một bài cho báo. Trong tổng số 36 người tôi “bắt đại” trong đám đông ở những nơi ấy, có 11 người hỏi lại tôi có phải người dịch Harry Poter, và 1 người nói có đọc bài tôi viết trên báo. Điều này khiến tôi tin mình đã trò chuyện đúng đối tượng, những người không biết đến tôi và tôi cũng không biết họ.

Câu hỏi thứ nhất: Bạn bao nhiêu tuổi? Mười chín, mười bảy, hăm mươi, hăm sáu, mười lăm, hăm mốt, hai mươi, mười tám, hăm chín, ba mươi. Người ta ở độ tuổi mười mấy, hăm mấy, ba mươi thì người ta còn trẻ lắm. Phần lớn những người này xưng cháu/con với tôi. Nhưng người đọc bài này (tôi hy vọng) là những người đồng trang lứa với họ, nên tôi đổi tất cả từ em/cháu/con ở vị trí đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất trong phần trả lời dưới đây thành “tôi”.

Tôi muốn gì ư? Từ trước giờ tôi nhận được câu hỏi này thường kèm theo cái gì nhìn lom nhom đầy đe dọa. “Mày muốn gì?” hàm nghĩa “Mày dám muốn gì?”, “Mày tưởng mày là ai?”, “Mày dám thách thức hả”, “Mày ngông nghênh vừa thôi chứ”, “Mày có biết mày đang làm gì không?” hay “Mày coi chừng á (nếu mày dám muốn gì)”. Cũng có khi câu hỏi đầy bực dọc: “Con/cháu/em/anh muốn gì?” nghĩa là người ta không thể hiểu nổi một hành vi hay một thái độ một câu nói, một việc làm nào đó của tôi. Tôi cũng thỉnh thoảng tự hỏi tôi câu đó, không nhớ lần đầu tiên là lúc nào. Mười ba tuổi? Mười sáu tuổi? Hăm lăm tuổi? Điều tôi biết chắc là đã có lúc tôi tự hỏi mình muốn gì.

Continue Reading