Browsing Tag

ôm

Nếu như em có người yêu

Mai Mai

Nếu như em có người yêu, em muốn ít nhất một lần được cùng anh ngắm mặt trời mọc lúc bình minh để chúng ta thấy rằng mình cùng nhìn về một hướng và nơi đó là ngày mới, là tương lai tươi sáng của mình phải không anh, tiếc là…

Nếu như em có người yêu, em sẽ dỗi một chút và nói với anh là: “anh cứ xem em như em bé hoài à” khi anh nhắn tin hay gọi điện nói với em rằng: “Em ăn sáng chưa, hãy ngoan nghe lời anh ăn uống đầy đủ vào nhé”. Anh biết không em nói vậy nhưng em vui lắm đó, tiếc là…

Nếu như em có người yêu, em muốn đang lúc em đang bận bịu (hoặc giả bộ bận bịu…) nhưng lại nhận được tin nhắn hay điện thoại của anh mà không thể trả lời để được anh giận dỗi và trách em sao không trả lời anh. Em làm như vậy là vì em muốn có cảm giác được anh quan tâm và lo lắng cho em, không biết có đúng vậy không anh nhỉ, tiếc là…

Nếu như em có người yêu, em sẽ cùng anh dạo bước trên bờ cát mịn màng, nghe tiếng sóng thì thầm những lời yêu thương cùng bờ cát của biển quê em giống như những lời thương yêu ta dành cho nhau. Khi đó, anh nhớ là hãy nắm tay em thật chặt anh nhé bởi em sợ sóng gió vô tình khiến ta lạc mất nhau, tiếc là…

Continue Reading

Đám cưới II

Nguyễn Phong Việt

Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!

Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người
Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta…

Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ
– Đừng yêu ai khác nữa được không?

Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt
Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?

Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu
Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp
Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống
mang chuỗi ngày dài thứ tha…

Continue Reading

Ghét lắm đấy! Nhưng em vẫn giữ chặt anh

Ôm sẽ thật ấm áp, càu nhàu sẽ rất bực mình, ở gần thì ghét, ở xa em lại rất nhớ. Đi siêu thị mua đồ, chàng sẽ xách nhiều hơn em một hai cái túi lớn, nhưng vẫn còn thừa ra một bàn tay để dắt em đi.

Khi ôm em chàng chê người em quá nóng hay quá lạnh nhưng không bao giờ đẩy em ra…

Đi dạo phố em sẽ thêm một người cằn nhằn, nhắc em đừng mua linh tinh.

Là người dù cãi cọ với em dù có lỗi với em nhưng vẫn trơ trơ mặt dầy tới cầm tay em, mắng em là con yêu tinh, chỉ khoái làm khổ người khác.

Rồi sau nhiều năm, qua nhiều kỷ niệm ngày yêu nhau đầu tiên, chàng đã quên đi tất cả, quên ngày Valentine, chàng cũng quên trên đời còn có Lễ giáng sinh…

Chỉ vì muốn xem trận bóng trực tiếp, chàng sẽ vứt em sang một bên lạnh lẽo, thậm chí còn sai em đi mua bia và đồ nhắm cho bạn của chàng.

Chàng sẽ không còn mua tặng em hoa nhưng sẽ là người thường mua tặng em túi ni lông đựng rác, trái cây, hay những gì chàng biết là em thích ăn…

Chàng sẽ chả bao giờ đưa em đi cà phê hay xem phim như lúc mới quen. Đi lòng vòng ngoài phố lại càng không. Nhưng chàng sẽ ở nhà em, không thèm nhìn em, chúi đầu vào máy tính mà chơi game, rồi thỉnh thoảng mỏi quá chàng sẽ hạch sách em phải đấm lưng cho chàng … Continue Reading

Anh ôm em khi ngủ nhé

anh-om-em-khi-ngu-nhe

Em luôn mong mình được an toàn, không phải chỉ về mặt thể xác, mà tâm hồn. Em không muốn thấy mình cô độc, lo lắng và bị tổn thương…

Anh ôm em ngủ nhé. Đã có một khoảng thời gian dài em ước mong có một vòng tay, đủ tin cậy và gần gũi để em yên tâm ngủ vùi trong đó, đủ kiệm lời để đừng khuấy động những suy nghĩ của em, để đừng hỏi “Em đang nghĩ gì?”. Trong một vòng tay như thế, điều duy nhất em có thể càm thấy là mình đang bình tâm trở lại…

Em luôn cần có một vòng tay như thế…
Dĩ nhiên, sẽ tuyệt vời nếu đó là vòng tay của người em yêu.
Nhưng người em yêu không dễ kiếm.

Có những người đàn ông yêu em, họ chỉ tìm cách ngủ với em thôi, không ai quan tâm đến cảm xúc của em cả
Có lẽ, họ không đủ nhạy cảm để yêu em.
Anh biết, phải không, mấy hôm nay em không yên ổn. Em lo lắng và bất an. Nỗi lo lắng của khi nghe chuông điện thọai, lo khi ngày đi làm đến gần. Em đã chỉ muốn nói với anh, anh qua đây, anh ôm em ngủ nhé. Nhưng em biết em không nên làm điều đó, dù nếu có gắng, có khi anh cũng làm được. Nhưng anh và em giống nhau, sợ phiền lụy. Em không nói em không muốn phiền anh. Nhưng em biết việc mình nên làm. Continue Reading

Bạn sẽ ôm khi

ban-se-om-khi

Một cô gái nhắn tin cho một người bạn rằng: “Khi bị stress, người ta thường làm gì?” Câu trả lời là: “Khi bị stress, người ta thường cần một cái ôm thật chặt”.

Bạn thích đựơc ôm. Khi ôm và đựơc ôm, bạn cảm giác rất ấm áp. Khi xem phim, những cái ôm ghì và xiết chặt tay thường làm bạn cảm động hơn những nụ hôn.Bạn thích cảm giác tựa vào ai đó, bình yên và hạnh phúc với một tấm lưng vững chãi và một vòng tay ấm áp. Với con gái, những va chạm vật lý không chỉ là bằng chứng nhận cho một mối quan hệ thân thiết. Những cái ôm, cầm tay còn giúp họ khoẻ mạnh hơn về mặt tinh thần. Da con người có hơn 500 ngàn thụ quan cho áp lực và tiếp xúc, nhưng độ nhạy thì khác biệt ở hai giới. Từ khi sinh ra, các cô gái đã sở hữu những thụ quan xúc giác nhạy cảm hơn ít nhất 10 lần so với phe kia. Đìêu này khiến những va chạm bên ngoài ảnh hưởng mạnh và lâu dài hơn với họ.

Cũng không phải ngẫu nhiên khi có lần bạn nói cái gối ôm có ý nghĩa rất lớn với bạn. Khi ngủ xa nhà, đìêu đầu tiên bạn nhớ là gối ôm. Cái gối ôm là hình ảnh thân thương và gần gũi nhất về gia đình. Đó là cái gối bạn đã ôm mỗi tối suốt hơn 10 năm. Cái gối ôm cũ, mềm oặt, không còn căng phồng, nhưng tạo cho bạn cảm giác rất yên bình và ấm áp . Khi ôm ngừơi yêu, bạn cũng thấy yên bình và ấm áp. Và bạn gọi ngừơi yêu là Gối ôm. Continue Reading

Một nụ hôn, một cái ôm

Tôi vừa trở về từ viện dưỡng lão, nơi mẹ tôi đang ở. Những người ở đây hầu hết đều mắc chứng Alzheimer’s – một dạng của bệnh đãng trí. Cứ mỗi lần đến thăm mẹ, tôi luôn cảm nhận được cái đẹp tâm hồn của họ. Hôm qua, tôi gặp một cụ bà tên Betty …

Bà Betty giành hầu hết thời gian của mình cho trò chơi ghép hình. Buổi tối, mỗi cụ tự chọn một góc phòng để chơi ghép hình. Khi bà Betty không chơi ghép hình, bà thường hỏi nhân viên trực, những người ở gần bà, hay bất cứ người nào mà bà thấy một vài thứ để ăn, uống. Nhiều lần, bà đòi ăn ngay sau khi vừa rời khỏi phòng ăn. Tôi nghĩ có vài lý do khiến bà Betty cứ ăn mãi. Có lẽ bà thường ăn nhanh (chia thành nhiều lần ăn) và thói quen xấu đó kéo dài đến bây giờ, hoặc cũng có thể lúc ở nhà, bà ta thường ăn trong khi chơi ghép hình. Nhưng dù vì lý do gì đi nữa, bà Betty cũng bị coi là người đòi ăn liên tục ngoại trừ giờ bà ngủ. Những lúc bị bà hỏi, tôi cố dẫn bà ấy lại những nhân viên phục vụ, vì họ biết bà đã ăn hay chưa. Continue Reading