Browsing Tag

nhớ

Đau tự nhiên sẽ buông

Đâu phải thế, đúng không? Tôi biết nhiều người dù đau, dù mỏi mệt, dù đã chằng chịt những vết xướt trong tim, mà việc buông tay một mối tình vẫn là điều chưa thể! Cuối cùng, điều người ta luyến tiế…c, đâu phải là người kia, mà là những tháng ngày ấp ôm nuôi dưỡng tình cảm ấy, những tháng ngày mà kí ức ở đó đã qua một lần và sẽ không bao giờ trở lại. Điều khiến chúng ta còn khắc khoải, là tình cảm, chứ không phải là người ta cảm …

Người ta vẫn cứ mãi vỗ về nhau: “Quên người đó đi” … mà sao không một lần bảo với nhau: “Quên tình cảm đó đi”. Trong khi quên một tình cảm không phải dễ chịu hơn nhiều so với việc quên một người đã từng quá đỗi quan trọng hay sao. Này, nếu chưa ai nói câu đó với em, thì tôi sẽ là người đầu tiên em nhé.

Em ơi, quên tình cảm đó đi… Em không nhận ra những ảo ảnh ấy đã ẩn náu quá lâu trong lòng, làm bàn tay em không còn ấm áp, đôi mắt em không còn reo vui, nụ cười em không còn rực rỡ nữa hay sao? Quên đi em nhé. Nắng tháng ba hanh hao ngoài kia, đã đủ khiến tâm trí con người muốn nổ tung ra rồi… Đừng dày vò mình thêm nữa, có ích chi đâu ! Em không thương yêu bản thân mình, thì ai sẽ thương yêu nó?

Em biết không, mưa tháng ba không đủ làm ướt mắt mi. Không đủ gợi lên những miền nhớ thương hoang hoải. Vậy mà, chỉ một chút mưa đầu mùa tháng ba thôi, cũng đủ làm bao người nghe lòng mình chùng lại giữa cái nếp thường nhật hối hả bon chen, tìm về chút tĩnh lặng an yên cũ kĩ, tìm về những tháng ngày lạc mất nhau…

Continue Reading

Viết tiếp một chuyện cũ …

Hôm đó, ở siêu thị Quân gặp lại cậu bạn cũ thời cấp Ba. Hồi đó hai đứa không thân nhau lắm, thậm chí Quân phải mất một lúc để nhớ tên, nhưng bạn cũ gặp lại cũng tay bắt mặt mừng, rồi ngồi uống cà phê ôn lại chuyện xưa, điểm lại những gương mặt mà bây giờ không còn nhớ rõ đường nét ra sao nữa. Quân không còn nhớ cậu ta ngồi ở vị trí nào trong lớp, hay đã làm điều gì hay ho, học giỏi môn gì hay tệ môn gì. Nhưng một điều Quân nhớ rất rõ : cậu ta là bạn thân của Trâm Anh, và theo như cậu ta kể thì đế giờ vẫn còn giữ liên lạc với bạn ấy, nếu không muốn nói là thường xuyên. Đó là điều duy nhất Quân quan tâm ở cậu ta. Quân xin số điện thoại của Trâm Anh.

Suốt một buổi chiều, hết cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, suy nghĩ xem có nên gọi hay không. Cuối cùng thu hết can đảm, Quân nhấc máy.

– Alô, Trâm Anh nghe.

Một cảm xúc kì lạ trào lên. Quân không biết phải nói gì khi nghe lại giọng nói quá đỗi thân thuộc mà đã quá lâu cậu không được nghe lại.

– Alô, xin hỏi ai đấy ạ? – Trâm Anh có vẻ sốt ruột và một chút đề phòng.

– Mình đây. Quân.

– Quân? Xin lỗi, bạn nói rõ hơn được không?

– Bạn cùng lớp thời cấp Ba đây.

Trâm Anh à lên một tiếng. Tiềng à khiến Quân lấy lại tự tin về vị trí của mình trong trí nhớ của cô bạn.

Continue Reading

Em và những điều tôi yêu

Tôi yêu cuộc điện thoại lúc nửa đêm khi tôi đang say giấc. Em nói giọng run run: “Em thấy sợ…”. Thì ra em gặp ác mộng, mơ đâm phải ôtô làm ôtô rụng cả bánh! An ủi em xong, tôi chẳng tài nào quay lại giấc ngủ của mình, thấy thương tài xế ôtô quá!

Em khiến tôi yêu ngay từ ngày đầu gặp gỡ… đôi mắt đen tinh nghịch với khuôn miệng rộng… mỗi khi nói chuyện có ý đồ gì đen tối, em lại nheo một mắt lại nhìn tôi rồi ngoác miệng cười gian xảo… lúc đó tôi chỉ biết bật cười và nói: “Em đen tối lắm, đừng hòng qua mắt anh!”. Đúng rồi, đáng yêu như vậy, làm sao “qua mắt” tôi được… Không hiểu em có biết tôi yêu nụ cười và ánh mắt ấy của em lắm không nhỉ?

Tôi yêu những tin nhắn em gửi cho tôi, nhất là những dòng tin em soạn bằng tiếng Anh tùm lum lỗi chính tả và ngữ pháp. Mỗi lúc như vậy, tôi lại được dịp bắt bẻ và lên lớp cho em rằng chỗ này sai ngữ pháp rồi, chỗ kia sai chính tả đó… Em đáp: “Viết được thế là tốt lắm rồi, em mất cả tiếng mới nghĩ ra đấy!” Thế mới biết em yêu tôi nhiều biết bao…

Tôi yêu mỗi lúc em kéo tôi lại gần, ôm tôi thật chặt, dụi dụi đầu vào ngực tôi hít hà như thể đứa trẻ con được người ta cho chiếc bánh gatô kem, tiếc không ăn mà cứ hít lấy hít để như sợ chiếc bánh hóa hơi bay mất. Mỗi lúc như vậy, tôi thấy em nhỏ bé biết bao. Lại tự thấy mình thật vững chãi và trưởng thành…

Continue Reading

Để anh cõng em lên nhà nhé

Cô là nhân viên văn phòng, anh làm nghề bốc vác trong thành phố.

Sau ngày tốt nghiệp phổ thông, hai người rẽ theo những quỹ tích khác biệt nhau của tuổi trẻ. Nhưng họ vẫn còn giữ mối tình đầu của nhau. Nhưng chỉ giữ mà thôi.

Ban ngày, cô đi làm, ngồi quán cafe thời thượng với đồng nghiệp; chiều tan sở, cô ăn que kem rẻ tiền anh mua; buổi trưa, cô ăn cơm trong nhà hàng đắt tiền, buổi tối, cô đi ăn với anh trong những quán mì vằn thắn tồi tàn.

Cô nghĩ, cuộc sống của mình sao quá lệch pha. Cứ yêu kiểu này mãi, từ ngày đầu tiên tới ngày hôm nay, dường như rồi sẽ báo trước đến một kết cục nào đó.

Mỗi lần đón người yêu, anh thường tiễn cô tới tận cửa thang máy đi lên căn hộ của cô trong chung cư mới, chúc cô buổi tối an lành, rồi vội vàng đi. Hôm đó cô làm nũng, nói: “Anh cõng em đi!”

Anh nhìn thang máy, nó vẫn chạy tốt. Nhưng anh không hỏi lý do, cõng cô, từ tầng một, đi theo cầu thang bộ lên tầng. Cô hỏi anh có mệt không, anh đáp: “Có, mệt hơn vác bao tải hàng!”

Cô hơi cảm động vì anh nói thật.

Continue Reading

Đàn ông mà

Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.

– Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”.

– Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”.

-“Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?”

Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời.

Thật đáng tiếc.

-“Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.

-“Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết.

-“Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?”

Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.

-“Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng.

Continue Reading

Yêu – thật sự yêu

Tình yêu là kiên nhẫn, tình yêu là tử tế. Tình yêu không ghen tị, tình yêu không khoe khoang, tình yêu là không tự mãn. Tình yêu là không thô bạo, tình yêu là không tự tư tự lợi, tình yêu không dễ bị nổi giận, tình yêu là không ghi nhớ về những sai lầm. Tình yêu không cổ vũ cái xấu mà hoan hỉ trước sự thật. Tình yêu là luôn luôn bảo vệ, luôn luôn tin tưởng, luôn luôn hi vọng và luôn luôn bền gan bền chí. Tình yêu không bao giờ thất bại.

Trước mặt người mình yêu tim bạn đập rộn rã, nhưng trước mặt người bạn mến, bạn cảm thấy vui vẻ.

Trước mặt người bạn yêu mùa đông giống như là một mùa xuân; nhưng trước mặt người bạn mến, mùa đông chỉ là một mùa đông đẹp. Nếu bạn nhìn vào người bạn yêu, bạn trở nên e thẹn; nhưng nếu bạn nhìn vào người bạn mến, bạn tươi cười vui vẻ. Trước mặt người bạn yêu, bạn không thể thổ lộ những điều bạn dự định trong đầu; nhưng trước mặt người bạn mến, bạn nói chuyện một cách vô tư.

Trước mặt người bạn yêu, bạn có khuynh hướng trở nên nhút nhát, nhưng trước mặt người bạn mến , bạn rất tự tin. Người bạn yêu xuất hiện trong tâm trí bạn từng hai phut một. Ban không thể nhìn thẳng vào mặt của người mình yêu, nhưng bạn có thể luôn luôn cười đùa với người bạn mến .Khi người bạn yêu đang khóc bạn khóc theo, nhưng khi người bạn mến đang khóc bạn cố gắng an ủi họ.

Continue Reading