Browsing Tag

ngoại tình

Vợ

Tôi nghĩ rằng mỗi người đàn ông trước khi lấy vợ hãy vạch áo của mẹ mình lên. Nhìn vào mảng bụng năm tháng đó và suy nghĩ mình có nên kết hôn hay không? Mình có nên sống chung với một cặp đùi căng nứt dưa bở, một cái bụng nhăn nheo chằng chịt như địa đồ tàu. Có hay không? Nhưng cần thiết hơn hết là mỗi người đàn ông nên có một khoảng thời gian tĩnh lặng nhất định.

Tôi không khuyên anh vào chùa bởi cuộc sống hôn nhân vô cùng phức tạp chứ không hề nhẹ nhõm, an nhàn như sư cô hay chú tiểu đâu.

Thứ nhất, hãy bước vào bếp, bởi nó là vị trí đầu tiên cô dâu của anh sẽ thể hiện trách nhiệm của một người vợ. Anh có thể tính toán nổi mẹ mình đã dành bao nhiêu thời gian cuộc đời để quanh quẩn trong cái góc toàn cá thịt, rau củ, dầu mỡ ấy không? Continue Reading

Đàn bà sống bằng quá khứ, đàn ông sống bằng tương lai

Đàn ông rất ít người sống với những kỷ niệm xưa như đàn bà, trừ khi là một quãng đời có những dấu ấn cực kỳ sâu đậm. Đàn ông quay về với người cũ, chẳng phải lúc nào cũng do tình nghĩa, mà đa phần là do bản chất muốn kiếm tìm một sự mới lạ, chứ mối tình xưa ấy có khi đã chết quách trong lòng từ lâu. Đàn bà đi ngang góc phố cũ, thoáng mùi hương xưa cũng rung động, thấy quá khứ ùa về…

Đàn bà có những thói quen kỳ lạ: nếu cô ấy có đôi giày màu tím, cô ấy sẽ đi tìm mua chiếc túi màu tím, thắt lưng màu tím, khăn quàng cổ màu tím. Nếu cô ấy có bộ chén bằng sứ trắng, cô ấy sẽ mua cho được bộ đĩa, tô, thố, chén nước chấm bằng sứ trắng cho đủ bộ. Những ấn tượng đầu tiên vô tình trở thành tiêu chuẩn cho những duyên phận đến sau. Nếu lấy được nhau thì 20 năm sau, dù con cái đùm đề, dù tiền tiền bạc bạc thì anh vẫn phải như xưa, nếu không được như ban đầu thì cô ấy lại cho là anh đã thay lòng đổi dạ! Continue Reading

Để chị cài lại khuy áo ngực cho em

Tôi hay sang chơi nhà anh chị hàng xóm của mình, bởi anh chị rất vui vẻ, nhân hậu. Anh chị đã cao tuổi nhưng vẫn ríu rít như đôi chim câu. Có hôm tôi sang chơi thấy anh đang ngồi sửa lại chiếc áo khoác cho chị, tôi ngạc nhiên nói: “Anh khéo tay thế!”. Anh cười hiền. Chị nói: “Anh ấy nấu cơm ngon lắm đấy!”.

Cứ nhìn đôi vợ chồng cao tuổi này, tôi thấy họ thật may mắn. Họ được sống bên nhau hơn 50 năm rồi, thương yêu chăm sóc nhau tận tình chu đáo. Họ có những đứa con hiếu nghĩa, thành đạt. Con trai của anh chị mua nhà gần cha mẹ để tiện chăm sóc. Chị có người cháu gọi chị là bác cũng rất tận tâm, hàng tháng chu cấp tiền và sữa ăn kiêng cho chị vì chị bị bệnh tiểu đường. Chị kể cho tôi nghe vì sao gia đình, họ hàng lại quấn quít với anh chị như vậy. Càng tiếp xúc với anh chị, nhất là với chị, tôi càng quí mến bởi sự quan tâm và gần gũi của chị đối với mọi người sống quanh chị.

Có lần chị sang chơi nhà tôi, hai chị em ngồi rủ rỉ nói chuyện. Tôi hỏi chị, sống với nhau hơn 50 năm chắc anh chị phải có bí quyết nào đó mới giữ được nhau, anh của chị thời trai trẻ chắc là đẹp trai, nhiều cô thích đấy. Chị cười và nói với tôi: “Em nói đúng lắm! Khá nhiều cô theo anh ấy. Nhưng chị bỏ qua, bỏ qua hết…”. Tôi lại hỏi: “Thế chị không ghen à!”. Chị cười: “Ai mà chẳng ghen nhưng ghen thế nào để khỏi xấu mặt chồng và làm cho họ tỉnh ra là cả một quá trình nghĩ suy khó khăn lắm em ạ”. Continue Reading

Vợ ngoại tình

Sau khi rửa ráy qua quýt và thay bộ đồ mặc trong nhà, C đeo tạp dề và vào bếp làm bữa tối, không quên những món ăn mà chồng ưa thích nhất. Trong khi đứng bếp, C đã nhanh tay xoá bằng hết các tin nhắn trên máy điện thoại, cùng các cuộc gọi đi, gọi đến.

Buổi tối, C vẫn chiều chồng như mọi ngày và sau đó là cả hai chìm vào giấc ngủ.

Họ ngủ rất say, bàn tay của C không tìm kiếm bàn tay của chồng để nắm chặt, cũng không xoay người để ôm lấy chồng một cách vô thức như ngày họ mới lấy nhau.

Đó là người ngủ và tình yêu cũng ngủ.

Sáng ra, C đưa con đến trường rồi đi làm. Máy điện thoại của C rung lên. “Em đây! Dạ! Em cũng rất nhớ anh!”, C thưa điện thoại dịu dàng đến mức những người đi đường cũng phải ngoái lại liếc nhìn chị.

Người đàn ông vừa gọi cho C là bồ của chị. Hầu như trưa nào họ cũng đi ăn với nhau và sau đó thì đến nhà nghỉ. Continue Reading

Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau

Năm 13 tuổi, đang học trên lớp Tiểu Cương phải xin phép cô giáo về sớm vì bị đau bụng. Vừa đẩy cửa, Tiểu Cương đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu hồng. Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót đâu nhỉ. Lần ấy, chuyện tình vụng trộm của bố đã bị bại lộ. Tiểu Cương vừa khóc vừa chạy xuống dưới nhà, gọi điện thoại ngay cho mẹ đang đi công tác. Chưa đầy một tháng sau, bố mẹ Tiểu Cương ly dị.

Mẹ đổ bệnh nặng sau khi chia tay với bố. Từ đó trở đi, tinh thần mẹ lúc nào cũng hoảng loạn. Tiểu Cương cứ tự trách mình rằng nếu mình không nói ra chuyện đó thì có khi bố mẹ vẫn đang sống tốt với nhau. Tiểu Cương cũng sẽ không trở thành đứa trẻ sống trong gia đình đơn thân. Mẹ cũng sẽ không bị tai nạn bất ngờ. Vì thế giờ đây bao nhiêu gánh nặng đều đổ dồn lên đầu Tiểu Cương

Bố đưa tiền nuôi dưỡng Tiểu Cương, mẹ không lấy cho dù mẹ rất nghèo. Mẹ nói: “Nếu nhận tiền của bố thì con không phải con trai của mẹ.”

Sau này, bố ra làm kinh doanh buôn bán và trở thành người giàu có có tiếng khắp thành phố. Nhưng mẹ vẫn kiên quyết không chịu nhận tiền của bố: “Tiểu Cương à, con người ta phải có chí khí, chí khí là nhân cách sống quan trọng nhất của con người.” Thế rồi, mỗi lần bố bước chân xuống từ chiếc xe Mercedes- Benz sang trọng đưa tiền cho Tiểu Cương, nhưng lần nào Tiểu Cương cũng từ chối. Hồi đó, Tiểu Cương chưa đầy 17 tuổi.

Sau khi mẹ mất, bố có đến tìm Tiểu Cương. Vì Tiểu Cương là con trai duy nhất của ông. “Về với bố đi con,” Bố Tiểu Cương nói, “Con là con trai bố”. Tiểu Cương lạnh lùng nhìn bố, đáp: “Không, tôi không phải con ông.”

Continue Reading

Đôi giầy nam trước cửa phòng ngủ

Sau chuyến công tác dài ngày trở về, tôi đến thẳng cơ quan báo cáo công việc rồi xin nghỉ buổi chiều. Về đến cửa nhà, tôi vui thấy cửa ngoài khóa, cửa trong khép hờ, thế là vợ có nhà. Tôi nhẹ nhàng dắt xe vào và định làm cho vợ ngạc nhiên.

Loanh quanh tầng một không thấy vợ đâu, tôi tiếp tục đi nhẹ nhàng lên tầng hai. Bất chợt đập thẳng vào mắt tôi là một đôi giầy nam sáng bóng trước cửa phòng ngủ. Tôi vô cùng sửng sốt, trái tim như chết lặng.

Tôi nhanh chóng tiến lại gần, định đạp tung cánh cửa nhưng không hiểu sao chính giây phút ấy tôi lại lặng lẽ quay đi, rời khỏi ngôi nhà, trong lòng cảm thấy vô cùng ức chế.

Thay vì đi uống rượu giải sầu, tôi quyết định ra ngoại thành câu cá để tìm sự tĩnh lặng. Lặng lẽ một mình, giờ tôi mới hiểu tại sao nhiều người đi câu cá mà cần câu không có lưỡi câu. Tôi dần hồi tưởng về quá trình hai vợ chồng lấy nhau xem có điều gì của mình với vợ khuất tất lắm không.

Vợ tôi là giáo viên, không xinh nhưng ưa nhìn, tính tình hơi nóng nảy nhưng tốt bụng, thỉnh thoảng hay gây sự với tôi toàn những việc lặt vặt trong nhà. Cuộc sống hai vợ chồng công chức, sống dựa bằng đồng lương săn siu vừa đủ không đến nỗi nào. Hơn sáu năm chung sống, hằng ngày sau buổi chiều tan tầm, vợ về đón con và nhanh chóng cơm nước, dạy con học. Tôi không làm được nhiều giúp vợ con vì công việc bận rộn và hay phải đi công tác xa. Mỗi khi cả nhà sum họp ăn cơm, tôi hay nhận giúp cô ấy bằng cách ngồi đơm cơm. Không có điểm gì khiến tôi không hài lòng với cô ấy.

Continue Reading

Vợ này! Vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?

Sân bay chiều cuối đông vắng người 1 ngày ảm đạm . Phong kéo chiếc vali đi thẳng ra cửa chính .. tay còn lại đang bật điện thoại lên và thực hiện 2 cuộc gọi .. tất nhiên là cho mẹ .. sau đó .. là cho người con gái nó mong gặp lại nhất .. Vũ .

Đó chính là người phụ nữ 2 sau mẹ nó . Và là người đầu tiên ..

” Cho Vũ cái này này ” – cậu bé Phong dấu cái gì đó trong cái bàn tay bé xíu đang nắm chặt lại ở đằng sau rồi vừa sụt sịt cái mũi thò mò nói với bé Vũ

” Cái gì vậy ” – Vũ tròn xoe đôi mắt ngây ngô nhìn Phong chờ đợi

” Thì phải xòe tay ra , cả 2 tay mới đủ ” – Phong lấy 1 tay quệt qua mũi nói

” Không phải là con ếch chứ ” – Vũ chớp mắt , mặt hơi sợ sệt nhìn Phong

” Sao lại là con ếch , Vũ sợ ếch mà ” – Phong nói to khẳng định lại chắc chắn không phải là con ếch , nó tròn xoe mắt nhìn Vũ

” Vậy cho Vũ đi ” – Vũ hào hứng xòe đôi bàn tay

Phong không nói gì cả , đặt vào tay Vũ 1 quả cà chua đỏ trót , rồi lại quệt mũi 1 cái lau vào áo ( s )

” Cà chua à , Vũ đâu biết ăn ” – Vũ nhìn quả cà chua ngơ ngác

” Ai bảo Vũ đây là quả cà chua , đây là trái tim của Phong ” – Phong nói 1 cách rất là ngô nghê nhưng lại vô tư kì lạ

” Vậy trái tim Phong là quả cà chua à ? ” – Vũ nhìn Phong tò mò

Continue Reading

Chồng ơi là chồng

Thị ôm mặt khóc sau khi thấy gã tít mắt ngồi đằng trước con xe quen thuộc vốn hay đưa đón thị. Giờ gã đang là tài xế cho một ả đàn bà. Hẳn gã sung sướng vui vẻ lắm nên khi phóng vụt ngang qua mặt thị gã không hề hay biết.

Trông khuôn mặt tươi rói khác hẳn vẻ ngày thường, thị biết chắc gã đang “âm mưu” lắm, lại còn cái điệu bộ thi thoảng ngoái đầu ra sau cười cười nói nói với ả đàn bà đó, thị biết ngay một mối quan hệ không bình thường. Lúc gã xượt qua thị, thị vừa giơ tay lên toan vẫy gã nhưng rồi tà váy hồng hồng đằng sau phấp phới hiện ra khiến miệng thị cứng lại, trái tim thị tưởng như có ai đó dùng tay bóp nghẹt, thị xịu dần xuống, tay chỉ trỏ, miệng ú ớ nói không nên lời.

Thị ngồi bệt xuống đất, hai tay giơ lên trời rồi lại đập xuống hai cẳng chân mình, thị bắt đầu gào toáng lên: “Ôi chồng ơi là chồng, chồng ơi… thế này thì tôi chỉ có nước chết thôi…”. Người đi đường thấy thị quần áo cũng trang nghiêm, chỉnh tề hệt như dân công chức nhưng lại trong bộ dạng “ăn vạ” có hơi hướng của người có vấn đề về tâm thần thì đổ dồn vào nhìn thị như nhìn vật thể lạ từ hành tinh khác xuống. Có người đang lao đi trên phố với tốc độ chóng mặt cũng phanh két xe lại ngó vào xem có chuyện gì. Thị đấy, người đàn bà kiêu hãnh, luôn hất mặt, giọng ngang tàng khi nói với chồng. Ấy vậy mà giờ thị ngồi đó, mắt ướt nhoẹt, mặt lấm lem vì bàn tay đen đúa do chống xuống đường thi thoảng phải đưa lên quệt nước mắt. Thị đã mất hết cả hình tượng, mất hết cả niềm kiêu hãnh chỉ vì nhìn thấy gã tình tứ với một cô ả không phải là thị. Thị sốc.

Continue Reading