Browsing Tag

ngực

Rãnh ngực và tiệc đêm

Giữa trí tuệ sâu sắc và rãnh ngực sâu của một nhan sắc đẹp đẽ, nhiều người chọn rãnh ngực chứ không chọn trí tuệ thông minh

Đôi khi tôi nghĩ, phụ nữ chúng ta là nạn nhân của khát vọng giảm cân ngay từ khi chúng ta còn thơ bé, được người lớn đặt vào tay chúng ta con búp bê Barbie chân dài một cách phi lý, eo thon như một quái thai (nếu búp bê Barbie biến thành người xương thịt). Chúng ta mặc nhiên coi búp bê Barbie là xinh đẹp. Vì thế, tất nhiên chúng ta trở nên thô hơn, kém mỹ miều hơn. Đời không phải một tiệc đêm bất tận, nên đừng chờ đàn ông mời ta tiệc tùng miễn phí chỉ nhờ nhan sắc và giảm béo

Thói thường, đàn ông thường phát điên bởi khoảng hẹp giữa hai bầu vú người đẹp, nửa khoe nửa bẽn lẽn trong chiếc đầm tiệc tối. Nên phụ nữ thường rất mâu thuẫn, vừa muốn giảm cân để có cái vòng eo thon và cặp đùi gầy – nàng tin rằng eo thon gợi tình, chân dài gợi cảm – vừa muốn giữ nguyên bầu ngực đầy đặn của một phụ nữ tràn đầy sức sống, có được một size áo lót của người phụ nữ có lẽ phải béo hơn nàng tới 10kg.

Không phải bỗng dưng, phụ nữ thèm muốn điên cuồng phát huy cái sức hấp dẫn chết người của giới tính nữ tới thế. Ai mà chẳng biết, phụ nữ sinh ra chỉ cần đẹp, nàng đã đỡ khốn đốn vất vả, và đỡ gian nan lập thân gấp đôi phụ nữ xấu. Có người nói, đàn bà chỉ cần đẹp đã được coi là thành đạt. Nên giữa trí tuệ sâu sắc và rãnh ngực sâu của một nhan sắc đẹp đẽ, nhiều người chọn rãnh ngực chứ không chọn trí tuệ thông minh. Người phụ nữ thông minh thì sẽ trả lời uyển chuyển hơn: Tôi chọn nhan sắc chứ không chọn trí tuệ, bởi tôi chọn thứ tôi thiếu. Nhưng tựu trung, vẫn là chọn cái Đẹp, dù họ là ai!

Continue Reading

Khi bạn tuột một cúc áo ngực…

Trang Hạ

Người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực, hở quần lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân.

Trong những trang phục của mình, tôi tốn nhiều nhất là tiền dành để mua đồ lót. Tất nhiên, về số lượng thì phụ nữ luôn phải tốn tiền gấp đôi đàn ông để đảm bảo nội y của mình tạm đủ dùng. Song về giá tiền, thì nội y luôn là thứ đắt tiền hơn quần áo đang mặc ngoài nó. Đó là sự lựa chọn của tôi từ gần hai mươi năm nay, từ ngày tôi chưa có người yêu, cho tới ngày tôi làm mẹ của ba con.

Còn một lý do riêng tư khác nữa, là bởi khi béo lên hoặc gầy đi chỉ 1kg thôi, quần áo vẫn còn giữ nguyên size, thì vòng ngực tôi đã thay đổi. Và size áo lót sẽ phải điều chỉnh ngay lập tức, không phải để tôi đẹp hơn, mà để tôi thấy dễ chịu hơn.

Nhưng bài viết này tôi không định quảng cáo đồ lót hoặc khoe số đo cơ thể mình, tôi chỉ muốn nói về việc xử lý khủng hoảng.

Đôi khi, phụ nữ nghĩ rằng, khủng hoảng của phụ nữ là phát phì, cơ thể trở nên phì nộn, hoặc bị mất trinh (với người nàng không được hứa hẹn cầu hôn) v.v… đại loại là những nguy cơ nhìn thấy được.

Còn bản thân tôi lại nghĩ, ngay cả khi phụ nữ thành đạt và xinh đẹp, mọi phụ nữ đều đối diện các nguy cơ của cuộc sống y như nhau. Mà đôi khi, một phụ nữ hoàn hảo sẽ dễ bị sụp đổ hơn, nhanh chóng bị đánh gục hơn.

Continue Reading

Tình một đêm

Tôi thi đỗ vào trường múa trung ương khi mới 15 tuổi. Tôi bỏ lớp học múa ở địa phương để lên thủ đô. Đều là dân nghệ sĩ nên bố mẹ tôi rất vui vẻ đóng đồ chuẩn bị cho tôi lên thành phố một mình để học tập. Bố mẹ đi lưu diễn thường xuyên nên tôi đã quen với việc tự chăm sóc bản thân mình từ nhỏ.

Thế mà khi lên thành phố nỗi cô đơn vẫn khiến tôi muốn phát điên lên. Bạn bè cùng trường so với tôi quá ngốc ngếch, suy nghĩ của tôi trưởng thành hơn bạn cùng lứa đến 4-5 tuổi. Tôi không thích cái kiểu nhí nhảnh rất teen của bạn bè. Ngoài giờ luyện tập bắt buộc, họ kéo nhau đi mua sắm áo quần và phụ trang, rồi làm fan hâm mộ anh này anh kia. Tôi không giống họ, tôi thực tế hơn. Tôi hầu như ở trên phòng tập suốt, tranh thủ trong lúc mọi người tụ tập uống càphê, sinh tố, ngồi tán phét vô bổ thì tôi tập luyện một mình. Tối về đọc truyện, tôi yêu văn học. Tôi nghĩ văn học là khởi nguồn của tất cả những môn nghệ thuật khác.

Tôi biết mình đẹp, bọn con trai vẫn thường nhìn hút mắt vào ngực và cặp đùi của tôi. Tôi tự hào và mặc kệ bọn chúng nhìn ngắm. Giống như khi tôi múa, tôi luôn cố gắng phô diễn tất cả sự quyết rũ của mình.

***

Khi bạn muốn đạt được một thành công nào đó bạn cần phải bỏ công bỏ sức. Trường múa cũng vậy. Sau khi thầy giáo hướng dẫn những động tác cơ bản, chúng tôi phải tự tập rồi thầy sẽ quan sát và hướng dẫn nâng cao hơn tuỳ theo khả năng của mỗi người, nhiều khi một động tác phải tập căng cơ đến hơn một trăm lần thầy mới gật đầu. Tôi thuộc trong số ít những cô gái tự ý thức được đường đi của mình, không muốn đi theo số đông, tôi không thích múa tập thể, tôi muốn múa đơn hoặc múa cặp, như thế mọi sự tập trung của khán giả sẽ đều nhằm vào mình. Tôi không muốn vẻ đẹp và khả năng của mình bị loãng vào những bạn múa khác. Tôi luôn muốn mình toả sáng trên sân khấu và trong lòng khán giả.

Continue Reading