Browsing Tag

ngay-cua-me-ban-co-nho-nhung-lan-minh-da-vo-tam-de-me-phai-buon-khong

Ngày của Mẹ, bạn có nhớ những lần mình đã vô tâm để mẹ phải buồn không?

Có những hành động nhỏ nhặt thường ngày chúng ta không để ý gì mấy, nhưng sự thật, nó làm mẹ buồn nhiều lắm đấy.

Hôm nay là Mother Day – Ngày của Mẹ. Hẳn là Facebook sẽ nhắc chúng ta, báo chí sẽ nhắc chúng ta… và hôm đó, chúng ta sẽ ghé đâu đó mua 1 cành hồng, về tặng mẹ, nói vài câu thật tình cảm, rồi nghĩ như vậy là đủ để cảm ơn mẹ rồi. Có phải thế không?

Sự thật, việc nhớ ra được 1 ngày kỷ niệm nào đó về Mẹ chẳng nói lên được gì nhiều. Bởi trong cuộc sống hằng ngày, dù muốn hay không, chúng ta đôi khi vẫn sống vô tâm kinh khủng và hiếm khi nhận ra, mình có nhiều hành động làm mẹ buồn, mẹ tủi. Nên thay vì chỉ nhớ 1 ngày kỷ niệm nào đó về Mẹ, thì hãy bỏ chút công sức xem lại chính mình, xem mình đã từng làm gì sai lầm với mẹ chưa? Kể cả những thứ nhỏ nhất?

Sau đây là những hành động bạn làm mỗi ngày mà bạn vô tâm không hề để ý rằng, nó khiến mẹ buồn rất nhiều! Nhân ngày của Mẹ, hãy đọc, và sửa sai nhanh chóng nhé. Nó đơn giản lắm, không có gì to lớn cả đâu.

Continue Reading

con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the

Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế.

Sáng chủ nhật!

Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, Mẹ cười bảo :

-“Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con?”

Con Gái cười bảo Mẹ:

-“Thời nào rồi mà còn kín cổng cao tường nữa mẹ à”

Mẹ không nói gì, Mẹ vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Con Gái vào theo, mở tủ lạnh lôi ra đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:

“Ơ ! không sợ trôi mất son à”

Con Gái cười:

– “ Thỏi son người ta tặng bên Thái ý , trôi thế nào được “lão bà” ơi.”

Mẹ giật mình:

-“ Thế à?”

Con Gái hôn chụt lên má mẹ một cái:

-“Con mà mẹ. À! Mà thôi con đi đây.”

Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con gái biết trưng diện. Con Gái có phước, được bác xì nhiều tiền mỗi tháng, tháng nào cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo mĩ phẩm thời trang đủ kiểu, thỉnh thoảng chợt nhớ ra, Con Gái lại mua cho Mẹ khi thì một bộ quần áo, lúc lại vài mảnh vải để Mẹ may bộ đồ, quần áo thì Mẹ chẳng mặc mấy, vì Mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy khi Con Gái mua vừa người Mẹ, còn vải thì Mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ để may cho rẻ. Continue Reading

Mẹ ơi, trước khi mắng vợ con, xin Mẹ nghĩ lại 5 điều này

me-oi-truoc-khi-mang-vo-con-xin-me-nghi-lai-5-dieu-nay

– Mẹ ơi, chẳng có ai trên đời hoàn hảo.
Vợ con cũng vậy mà con cũng thế. Con trai mẹ còn nhiều điểm thiếu sót, nhiều tật xấu cần sửa đổi. Con chưa từng nghĩ mình hơn vợ ở điểm gì để có thể ra oai hay lên mặt dạy dỗ cô ấy. Đôi khi con còn tự thấy mình may mắn vì cô ấy đồng ý ở bên con, yêu thương con suốt ngần ấy năm. Chịu đựng con ko dễ đâu mẹ ạ, có những khía cạnh của con mẹ chưa từng nhìn thấy nhưng cô ấy đã phải trải qua. Chúng con giữ gìn được tình yêu này chẳng dễ dàng gì.

– Mẹ ơi, cô ấy cũng cần có khoảng trời riêng.
Cô ấy có công việc, có đồng nghiệp, có bạn bè, có cả những mối lo riêng ko phải ai cũng có thể chạm tới. Con tôn trọng quyền riêng tư của cô ấy bởi với con, hôn nhân không có nghĩa trói buộc nhau giữa những sứ mệnh và trách nhiệm. Con và vợ con đều cần có không gian để hít thở thoải mái, để tận hưởng cảm giác độc lập, không bị ai chi phối. Cuộc sống này thực ra rất vội, không tranh thủ tận hưởng có khi muộn lúc nào cũng chẳng hay. Continue Reading

Không chịu buông tay

khong-chiu-buong-tayHuynh Carol

Trong cuộc sống, có nhiều lúc chúng ta mệt mỏi, tuyệt vọng đến mức muốn buông xuôi tất cả. Nhưng có những người dù biết trước có thể dù cố gắng bao nhiêu đi nữa vẫn thất bại nhưng họ vẫn không buông tay! Ít nhất họ đã hoàn thành điều mà họ đã cố gắng để thực hiện!

Bạn đã đọc câu chuyện rất hay về tình mẫu tử chưa? Có một cậu bé xuống sông bơi, cậu không biết rằng phía xa xa ngoài kia có một con cá sấu đang lượn lờ ở đó! Mẹ cậu bé nhìn từ cửa sổ và thấy tất cả…Bà lao nhanh ra khỏi nhà, nhanh hơn cả cậu khi tụt xuống sông, vừa chạy vừa hét gọi coi quay lại bờ! Khi phát hiện ra con cá sấu đang nhìn mình cậu bé hoảng hốt lao vào bờ nhưng đã quá muộn! Con cá đã ngoạm được chân cậu bé. Bà mẹ đã dùng hết sức mình để kéo con lên nhưng sức mạnh của con cá sấu lại lớn hơn nhiều! Cứ như thế, con cá sấu ngoạm chặt chân của cậu và bà mẹ vẫn không chịu buông tay! Nghe tiếng kêu cứu một người hàng xóm đã chạy đến, ông dùng chiếc gậy xua đuổi con cá sấu và cuối cùng nó phải nhả chân cậu ra! Vết thương trên chân của cậu thật kinh khủng và ai cũng nói rằng cậu bé sẽ không bao giờ quên được vết thương này! Có một phóng viên đến và muốn chụp vết thương trên chân của cậu, anh ta nói đó là điều cậu sẽ nhớ suốt đời! Cậu bé kéo ống tay áo lên và trên tay của cậu hằn nhiều vết xước rất sâu. Cậu chỉ vào vết xước sâu nhất và nói: Đây mới là vết thương em không bao giờ quên được, vì đó là vết thương do móng tay của mẹ em để lại khi giành giật em với con cá sấu! Mẹ đã không buông tay!

Continue Reading

Ai cho ta hạnh phúc

Bài viết thành viên cộng tác.

Ngày hôm nay thật tình cờ, tôi được đọc, được nghe, được thấy rât nhiều điều về Bố và Mẹ. Sáng nay tôi đọc được những câu thơ rất hay, rất cảm động về Bố Mẹ. Hay hơn cả những vần thơ mà tôi đã viết.

Chiều, một người bạn nhỏ tuổi của tôi gọi điện kể rằng vừa bị Bố mắng, em kể cả lý do vì sao mình bị mắng, em rất giận và buồn. Qua cách em kể tôi nhận ra những lời Bố mẹ mắng đụng đến lòng tự ái, tự tôn của cậu con trai từ trước đến giờ vẫn được cưng chiều như em. Tôi thấy trong câu chuyện em cũng có phần sai nên định góp ý nhưng biết rằng lúc đó em đang ấm ức, đang cần ai đó để chia sẻ, cần ai đó đứng về phía mình nên tôi không nói nữa mà chỉ lắng nghe và động viên em thôi. Tôi chỉ thấy lạ là từ khi chơi với em đến giờ đây là lần đầu tiên tôi nghe em kể về chuyện bị Bố Mẹ mắng, thấy em vừa tội lại vừa buồn cười. Tôi thấy lạ vì tại sao mới bị mắng một lần mà em đã giận đến như vậy.

Vì với tôi, với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không chỉ mắng mà còn đánh tôi rất nhiều. Dường như từ khi biết ghi nhớ thì tôi nhớ rằng mình lớn lên trong những trận đòn, ngày nào cũng như ngày nào, nó gần như gắn liền với tuổi thơ tôi. Thật ra cho đến sau này tôi cũng không thể hiểu được tại sao ngày đó mình lại bị Bố đánh nhiều như vậy, mặc dù tôi luôn cố gắng để làm tốt mọi việc.

Ngày đó tôi cũng tức lắm, cũng giận Bố lắm. Tôi hay so sánh mình với bạn bè, bạn bè tôi được Bố Mẹ cưng chiều , tôi thì không được chiều bao giờ. Ngày đó tôi cũng không giám mong được chiều mà chỉ mong ngày nào mình không bị đánh đòn là tôi vui rồi. Nhưng tôi cũng nhớ trong tiềm thức của minh, từ nhỏ đến lớn dù bố đánh tôi bao nhiêu tôi cũng chưa bao giờ ghét bố.

Continue Reading

Bố bảo con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng – ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo dù ở ngoài XH, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó – trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Continue Reading

Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau

Năm 13 tuổi, đang học trên lớp Tiểu Cương phải xin phép cô giáo về sớm vì bị đau bụng. Vừa đẩy cửa, Tiểu Cương đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu hồng. Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót đâu nhỉ. Lần ấy, chuyện tình vụng trộm của bố đã bị bại lộ. Tiểu Cương vừa khóc vừa chạy xuống dưới nhà, gọi điện thoại ngay cho mẹ đang đi công tác. Chưa đầy một tháng sau, bố mẹ Tiểu Cương ly dị.

Mẹ đổ bệnh nặng sau khi chia tay với bố. Từ đó trở đi, tinh thần mẹ lúc nào cũng hoảng loạn. Tiểu Cương cứ tự trách mình rằng nếu mình không nói ra chuyện đó thì có khi bố mẹ vẫn đang sống tốt với nhau. Tiểu Cương cũng sẽ không trở thành đứa trẻ sống trong gia đình đơn thân. Mẹ cũng sẽ không bị tai nạn bất ngờ. Vì thế giờ đây bao nhiêu gánh nặng đều đổ dồn lên đầu Tiểu Cương

Bố đưa tiền nuôi dưỡng Tiểu Cương, mẹ không lấy cho dù mẹ rất nghèo. Mẹ nói: “Nếu nhận tiền của bố thì con không phải con trai của mẹ.”

Sau này, bố ra làm kinh doanh buôn bán và trở thành người giàu có có tiếng khắp thành phố. Nhưng mẹ vẫn kiên quyết không chịu nhận tiền của bố: “Tiểu Cương à, con người ta phải có chí khí, chí khí là nhân cách sống quan trọng nhất của con người.” Thế rồi, mỗi lần bố bước chân xuống từ chiếc xe Mercedes- Benz sang trọng đưa tiền cho Tiểu Cương, nhưng lần nào Tiểu Cương cũng từ chối. Hồi đó, Tiểu Cương chưa đầy 17 tuổi.

Sau khi mẹ mất, bố có đến tìm Tiểu Cương. Vì Tiểu Cương là con trai duy nhất của ông. “Về với bố đi con,” Bố Tiểu Cương nói, “Con là con trai bố”. Tiểu Cương lạnh lùng nhìn bố, đáp: “Không, tôi không phải con ông.”

Continue Reading

Nhật ký làm mẹ

Mẹ cứ ngỡ mình là người tốt phước trong đám bạn bè, không ai thành công trong việc nuôi dạy con mình như mẹ, nhưng mẹ đã nhầm. Làm mẹ mà mẹ đã lo lắng không biết bao nhiêu lần cho con vì cách đối xử với những người có tình cảm với con

Sau khi chia tay mối tình đầu, mẹ chưa bao giờ thấy con nghiêm túc trong những lần quen biết, tìm hiểu đối với những người bạn khác phái tiếp theo.

Có lúc con cùng đi chơi với những người đàn ông đã có gia đình, thậm chí nhiều tuổi hơn mẹ mà dường như con không hề thấy sự chênh lệch. Rồi mẹ lại thấy con hẹn hò với một vài người bạn, nhìn thoáng qua ai cũng biết là ít tuổi hơn con rất nhiều.

Mẹ đã luôn dành cho con quyền tự do cao nhất để lựa chọn, để tự quyết định cuộc đời mình. Từ việc chọn ngành, trường đại học, rồi tốt nghiệp ra trường đi làm, con đã chứng minh cho mẹ thấy mẹ đã không sai khi để cho con tự lập và quyền tự lựa chọn, tự quyết định cũng như tự chịu trách nhiệm về đời mình.

Con đã đủ lớn để biết

Con đã tự tìm được một công việc tốt với nhiều cơ hội thăng tiến. Mẹ cũng luôn hãnh diện với bạn bè là đã biết thích nghi tốt với sự phát triển của xã hội trong cách nuôi dạy con cái.

Nhưng dường như mẹ đã để cho con lạm dụng cái quyền tự do của mình, để rồi lúc này, mẹ hoàn toàn không hiểu được con. Và điều mẹ tưởng như không quan trọng đó là vấn đề tình cảm của con bây giờ lại là điều mẹ lo lắng nhất.

Continue Reading