Browsing Tag

máu

Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn

Gào

Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình…. Một lý do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước…. Một lý do có thật hoặc một lý do ảo nào đó….

Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này. Nó coi nó là một nghề, và nó ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.

Nhưng…lý do…của nó lại là…

Gia đình nó có “truyền thống” như vậy!

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn ko biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau khi sinh nó ra, mẹ nó ko còn sinh nở được nữa…. nêu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui…. Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi…. Nó lớn lên trong sự thiếu thốn… thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất….. Nhưng xui xẻo thay…. nó vẫn xinh đẹp…. Nó ko xấu xí…. Đàn bà có vốn tự có… để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn…. Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hoà lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành ko đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ… Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn!

Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều…

5 năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình…. Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống còn nó … có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn….?

Continue Reading

Cô gái bán máu

Ngày 24/8/1998, một đám tang vô cùng đặc biệt được tổ chức tại huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông Trung Quốc. Người chết là một cô gái mới 16 tuổi trên là Thẩm Xuân Linh. Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.

Không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô chỉ là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.

Tôi là con ruột của gia đình này

Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh góa chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.

Continue Reading

Một lời nói, một đọi máu

13 giờ ngày 25/11/2008, nữ nhà văn Vương Anh (bút danh Triệu Nhi), Trưởng phòng biên tập tạp chí “Hồng Nham” (Đá đỏ) đã nhảy từ căn phòng của gia đình ở tầng thứ 14 xuống đất tự tử sau khi đi dự cuộc họp mặt Văn bút Tứ Xuyên – Trùng Khánh lần Hai ở Thành Đô trở về, tự chấm dứt cuộc đời ở tuổi 38, bỏ lại cha mẹ già, người chồng hết lòng thương yêu và đứa con trai 11 tuổi.

Bên cạnh niềm thương tiếc một nhà văn trẻ đẹp, có tài, một số người bày tỏ trách chị hành động thiếu suy nghĩ… nhưng nhiều nhất vẫn là ý kiến lên án những người cầm bút, những đồng nghiệp của chị đã đùa cợt, trêu chọc quá mức gây tổn thương đến lòng tự trọng của cây bút nữ dịu dàng, hiền lành và có phần yếu đuối này khiến chị phải tự tìm lấy cái chết để gột rửa nỗi oan – theo chị hiểu – của mình.

Theo lời kể của Khấu Đức Giang, chồng Vương Anh thì ngày 21/11 anh tiễn chị ra ga đi Thành Đô để tham dự Diễn đàn Văn bút Tứ Xuyên – Trùng Khánh tổ chức ở Thành Đô, vé khứ hồi đã mua, lẽ ra phải đáp chuyến tàu 13 giờ 40’ ngày 24 trở về, nhưng 9 giờ 10’ sáng 24, anh nhận được tin nhắn của vợ: “Em trong sạch! Miệng người thật đáng sợ. Vòng vây thắt chặt!!!”. Continue Reading

Vì nó là bạn cháu

“Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này.” (John Mansur)

Cho dù đã được định trước, những khối bê tông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một làng nhỏ. Một, hai đứa trẻ bị chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương, trong đó có một bé gái khoảng tám tuổi.

Dân làng yêu cầu thị trấn lân cận liên lạc với lực lượng quân đội Mỹ để giúp đỡ về mặt y tế. Cuối cùng, một bác sĩ và một y tá mang dụng cụ đến. Họ nói rằng bé gái bị thương rất nặng, nếu không được xử lý kịp thời nó sẽ chết vì bị sốc và mất máu.

Phải truyền máu ngay. Nhưng cuộc thử máu nhanh cho thấy không có ai trong hai người Mỹ có nhóm máu đó, nhưng phần lớn những đứa trẻ mồ côi bị thương lại có. Continue Reading