Browsing Tag

life

Nhặt từng niềm vui nhỏ

Le Le

Đã bao giờ bạn ngẩn ngơ, thẫn thờ tự hỏi ý nghĩa của cuộc sống là gì? Làm sao để cuộc sống có ý nghĩa hơn? Hình như tôi đọc ở đâu đó là hạnh phúc là góp nhặt từng niềm vui nhỏ bé.

Sáng nay trời Hà nội mưa dầm rả rích dù đang mùa đông. Một chị chở con ra bến xe buýt của trường để đi học. Cậu bé kêu thất thanh: “tất của con bị ướt rồi”. Chị bảo là mẹ sẽ quay về lấy tất mới ngay rồi vội vàng lao đi. Mươi phút sau chị phóng xe quay lại, xe buýt đã bắt đầu chạy. Chú lái xe phanh kít giúp chị chuyển tất cho con. Chị vừa cười tươi vừa phân bua với mọi người xung quanh: “mưa làm tất của cháu bị ướt quá, ướt quá”. Tôi nhớ mãi khuôn mặt rạng rỡ và ánh mắt ngời hạnh phúc của chị.

Hai ông bà già dắt một cô gái đi ăn sáng. Nghe đâu cô gái đó đang thất tình và vừa tự tử bất thành. Cô mệt mỏi, chán chường, đang ăn như vô cảm. Cả bố và mẹ chăm chăm nhìn cô âu yếm. Khi hai người ép được cô ăn thêm ít nữa họ phấn khởi ra mặt. Cô gái tội nghiệp thấy mình chỉ cố gắng thêm chút xíu mà có thể làm cả bố mẹ hài lòng thì có vẻ nhẹ nhõm hơn.

Nếu để ý bạn sẽ thấy có nhiều người luôn vun xới, tích tụ từng niềm vui nhỏ và một số người khác thì ngược lại. Tôi đi làm sáng nay bị kẹt xe khủng khiếp. Ô tô dàn hàng ngang chắn hết các làn đường. Xe máy chỉ còn cách lách vào các khe trống. Một anh chàng bảnh chọe ngồi chễm chệ trên ô tô, nét mặt bực bội, ra sức bóp còi inh ỏi. Khổ thân anh chàng mưa không đến mặt mà còn nhăn nhó khổ sở. Tiếng còi ồn ào chẳng những không thể thổi bay được xe cộ bên cạnh đi mà còn làm anh chàng giận dữ hơn. Có lẽ nhiều tiền mà lòng không thanh thản thì cũng khó mà vui vẻ được.

Continue Reading

Duyên nợ

Zoe

Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận…

– Này, tôi bị đau đấy!

Tôi giật mình quay lại. Người vừa cất giọng nói là một thanh niên có mái tóc dài, hơi rối. Anh ta nheo mắt nhìn tôi chăm chăm, nhưng không có vẻ gì là khó chịu. Kể ra điều đó cũng hơi lạ, vì “hình như” tôi vừa vô tình giẫm phải chân anh ta. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng khó hiểu, và không hề có dấu hiệu muốn quay đi. Điều đó khiến một đứa nhút nhát như tôi bối rối. Cuối cùng tôi lí nhí:

– Xin lỗi. Tôi không cố ý.

Và tôi quay lưng, bước đi thật nhanh. Chính tôi cũng không hiểu hành động của mình mang ý nghĩa gì.

Trốn chạy?

Hắn lắc mạnh đầu, mong cho cảm giác mình vừa có chỉ là tình cờ. Từ bao giờ hắn có thói quen chằm chằm nhìn vào người khác thế nhỉ? Rõ ràng hành động này không thường xuyên, vì từ trước tới giờ hắn luôn biết kiểm soát cảm xúc của mình. Vậy điều gì ở cô bé đó làm hắn bối rối? Đôi mắt trong và lặng? Gò má ửng hồng? Hay là mái tóc xoăn dài đổ xuống bờ vai một cách tự nhiên? Chính bản thân hắn cũng không biết. Hắn chỉ có cảm giác trống trống một cách kì lạ nơi vòm ngực, như thể không khí đã bị hút sạch khỏi cơ thể hắn.

Continue Reading

Yêu trọn một đời

Năm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một giọng nói rất trầm, thành tích học tập tốt, thường đứng nhất trong lớp. Tuy lúc ấy, vấn đề yêu sớm đã không còn là chuyện gì to tát, nữ sinh theo đuổi nam sinh cũng không còn là tin tức nóng hổi, cô càng không phải là dạng con gái hướng nội, nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tỏ tình với anh, chỉ nghĩ rằng, nếu được mãi mãi đứng xa xa dõi theo anh là đã tốt lắm rồi.

Khi ấy cô thường xuyên gặp anh trên đường, chào hỏi một tiếng cũng vui sướng cả ngày trời, tan học rồi cũng không về nhà mà đến sân vận động chạy chầm chậm từng vòng từng vòng… chỉ để nhìn anh đá bóng. Cô còn học cả cách xếp sao may mắn, mỗi ngày viết một câu cô muốn nói với anh lên một mảnh giấy, gấp thành một ngôi sao may mắn nho nhỏ, vui sướng đặt vào trong một chiếc lọ to. Cô thường nhìn anh và nghĩ, một chàng trai như anh, chắc sẽ thích một cô gái dịu dàng ân cần chăng, đó là cô gái có mái tóc dài đen nhánh, một đôi mắt long lanh, lúc vui vẻ sẽ mím môi cười nhẹ nhàng. Tóc của cô rất đen nhưng lại chỉ ngắn đến vành tai, cô có một đôi mắt to nhưng mỗi khi cười sẽ híp lại thành một đường chỉ. Cô vẫn soi mình vào gương thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó cô trở thành mẫu người con gái ấy, có khi nào anh sẽ thích cô? Nhưng nghĩ thì nghĩ thế thôi, mỗi tháng cô vẫn chạy ra tiệm cắt tóc để xén gọn mái tóc vừa hơi hơi dài ra của mình lên đến mang tai, vẫn cười ha ha thật to mỗi khi gặp chuyện vui, đến nỗi đôi mắt to híp lại thành một đường nhỏ.

Continue Reading

Cám ơn những đã xuất hiện trong đời tôi

Bạn bè, công việc, cuộc sống, tình cảm,…mọi thứ chẳng đơn giản và dễ dàng chút nào nhưng nếu tự bản thân biết làm mình vui vẻ, biến phức tạp thành giản đơn thì chắc hẳn ta sẽ tìm được hạnh phúc ở ngay xung quanh mình!

Một chút nhớ, một chút thương thêm tẹo hờn giận vu vơ…tất cả đủ để hình thành một thứ tình cảm rất lạ, khó định hình, khó gọi tên vì nó chưa rõ ràng! Quá khứ đã qua ta chẳng thế quay trở lại, tương lai chưa đến làm sao mà tính trước, chỉ có hiện tại là đáng cho ta quan tâm! Làm những gì mình cho là phải, là nên, được vậy đã rất tốt rồi… Không bon chen, giành giật những thứ không thuộc về mình vì có giành được nó cũng không phải của mình, và đôi khi lại làm chính mình đau…

Cảm ơn thật nhiều những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình, dù có người cho mình nỗi đau, thương tổn hay niềm vui và hạnh phúc, có người cho mình cảm giác được quan tâm, chia sẻ, có người lại giúp mình hiểu được thế nào là cô đơn và bị bỏ rơi, quên lãng… Cảm ơn những người đến rồi lại đi như gió, cảm ơn những người xuất hiện và ở lỳ trong trái tim mình, cảm ơn những người chiếm một góc tâm hồn mình, những người khiến mình quan tâm và không thể rời mắt…

Cảm ơn thật nhiều những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình

Continue Reading