Browsing Tag

kiss

Nụ hôn ngược nắng

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần…

Có những con người suốt đời đi tìm những điều lớn lao để thỏa mãn khát khao chinh phục…

Có những người chỉ muốn tìm được cho mình một chỗ dựa cho hiện tại và mãi về sau…

Có những người chỉ muốn giữ được những thứ dù bé nhỏ, tầm thường với người đời, nhưng với mình lại là thứ không dễ gì đánh đổi…

Có những người, suốt đời chỉ đi tìm một nụ hôn…

Mạc Ly

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần.

Mối tình đầu của cô bắt đầu từ những năm phổ thông với một cậu bạn cùng lớp. Người ta thường bảo, tình học trò là mối tình đẹp nhất. Có lẽ vậy. Thưở mới yêu, Ly thấy mình thật hạnh phúc và may mắn. Cô gái 17 tuổi lần đầu tiên biết đến mùi vị của tình yêu, biết xốn xang khi bất chợt gặp ánh mắt của ai đó, biết chăm chút hơn cho bản thân, biết quan tâm và lo lắng nhiều hơn cho ai đó…

Tình yêu của những ngày đó thật trong sáng và vô tư, chẳng lo nghĩ gì nhiều đến tương lai đang miệt mài ở trước. Là những ngày cùng nhau đến trường dù mưa hay nắng, rồi trốn bạn bè để hẹn hò riêng với nhau, những cái xiết tay thật nhẹ và những cái ôm ngượng ngùng của thời vụng dại…

Continue Reading

Một cái hôn

Vile Brâyhol

Số hành khách đi toa hạng nhất không nhiều. Pie Giôli chọn một buồng toa không có ai. Anh ta hy vọng sẽ ngồi một mình suốt quãng đường. Nhưng khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, cửa buồng toa bật mở và một cô gái tóc vàng xinh đẹp bước vào, tay xách chiếc vali da. Cô gái cố nâng cao chiếc vali đưa lên giá hành lý ở phía trên, nhưng rõ rang cô không đủ sức. Pie đỡ chiếc vali đặt lên đó và không phải là không thích thú khi được giúp cô gái.

– Rất cảm ơn ông! – Cô gái mỉm cười và trong một khoảnh khắc, ánh mắt họ gặp nhau. Cái nhìn của cô gái khiến Pie có cảm giác cô sẵn lòng tiếp nhận đôi chút tán tỉnh. Nhưng nếu quả đúng là như vậy thì cô đã không gặp may.

Sau một ngày khá vất vả, Pie mệt rũ và chỉ mơ ước có một điều được ngủ vài tiếng đồng hồ, để khi tàu tới Liông, anh lấy lại được phong độ khoẻ khoắn. Pie hy vọng Viêcginia sẽ đón anh ở sân ga. Hai người không gặp nhau đã năm năm, và trong thời gian dài đằng đẵng ấy, anh rất nhớ nàng. Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và lấy trong xắc tay ra một cuốn sách. Pie thầm nhận xét rằng cô có cặp đùi tuyệt đẹp và hiển nhiên cô cũng rõ như thế. Sau đó, anh ngồi gọn vào một góc, tắt ngọn đèn ở mé ấy, rồi ngủ thiếp đi. Khi thức giấc, anh thấy cô gái tóc vàng đang lục lọi lung tung trong cái xắc tay của cô.

– Thôi chết rồi, – Cô kêu lên, – tôi mất ví tiền rồi! Biết làm sao bây giờ? Tôi chẳng còn xu nào, mà ôti lại cần hai trăm phơrăng để mua vé máy bay! Cô gái ngẩng lên nhìn vào mắt Pie.

– Ông có thể cho tôi vay hai trăm phơrăng được không?

Cô hỏi thẳng, cứ như cô đang nói về mấy que diêm vậy. Pie hiện không có nhiều tiền. Và số tiền nằm trong túi anh, anh đã phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới kiếm ra được trong suốt năm năm vừa rồi.

Continue Reading