Browsing Tag

khóc

Nước mắt đàn ông

nuoc-mat-dan-ongNước mắt đàn ông đôi khi không liên quan mấy đến đạo đức, bởi nó là một bản năng cần thiết để tồn tại, để cân bằng của con người.

Trong hàng vạn thứ chất lỏng hiện hữu trên trái đất, có thể cho rằng dã man nhất là dầu lửa, vì nó loài người sẵn sàng đổ máu chiến tranh nhau quy mô cực lớn bằng bom đạn siêu hiện đại.

Lại có nhiều nhà “đạo đức” thì cho rằng cái chất lỏng đùng đục trắng trong cơ thể đàn ông cũng dã man không kém, không ít anh giở đủ trò lường gạt phụ nữ, dối trên lừa dưới chỉ để tìm chỗ “đổ” nó đi. “Mưu cao kế sâu” cuối cùng cũng chỉ đánh đổi bằng việc rùng mình vài giây, co giật tích tắc là xong. Tan vỡ một mối tình với một Sở Khanh, đàn bà thường tổn thương trái tim, còn hắn tổn thương hai cái đầu gối.

Tôi xin phép mở đầu bài viết như vậy để dễ thu hút, bởi nhiều anh chị chuyên nghề viết lách cho rằng, chữ nghĩa đương đại nếu có chút máu me, giới tính thì có thể thu hút người đọc. Sau đây, tôi xin phép chuyển sang nói chuyện về nước mắt đàn ông, cũng là một loại chất lỏng đáng lưu ý. Continue Reading

Gió…

Huy Nguyễn

Vì sao anh cố chấp,

yêu một người để chia tay với một người…

Để rồi em lại quên mau từng yêu thương mình trao nhau,

để rồi em xa anh như anh từng xa…

Từng câu hát vang lên xoáy sâu vào tâm trí của nó, nó buồn, một nỗi buồn mang tên thất tình !

Củng như cách đây 6 tháng nó đã bỏ rơi 1 người, cố chấp để chạy theo 1 mối tình mới…

Chiều, củng như mọi buổi chiều khác, ngủ dậy, rồi lên mạng, đi đá banh với mấy đứa bạn gần nhà,… Nhưng chiều nay có một sự kiện khác nữa – nó nhận được tin nhắn. ” Em đang giấu anh một chuyện, em xin lỗi anh !” – là người yêu của nó. Nó lấy điện thoại gọi lại – máy bận, gọi lại thêm lần nữa – máy lại bận:” Nhắn tin đi anh, em không muốn nghe điện thoại”. Nó nhắn tin:”Chuyện gì nữa đây ?”, “em đang quen một người khác nữa ngoài anh!”. Không kịp cảm nhận hết câu nói, nó ngây người nhưng vẫn cố bình tĩnh, những tin nhắn hồi âm tiếp theo nối tiếp nhau cùng với nét mặt suy sụp của nó. Nó quyết định gặp mặt để nói chuyện vì nó nghĩ không thể nói được chuyện này qua những tin nhắn, nó cần gặp con bé ngay bây giờ!

Continue Reading

Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé

Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô đã gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xõa bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này, nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại ngắn ngủi dần. Anh nhấp một ngụm coffee, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:

“ Đã tìm được bác sĩ giỏi về Khoa Xương ở nước ngoài có thể phẫu thuật cho cô ấy. Chỉ còn vấn đề là thời gian…Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng đã lo xong đâu vào đấy.”

“ Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”

“ Bác sĩ chưa thể chuẩn đoán đuợc, vốn dĩ là không có nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”

“ Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”

Continue Reading

Vợ này! Vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?

Sân bay chiều cuối đông vắng người 1 ngày ảm đạm . Phong kéo chiếc vali đi thẳng ra cửa chính .. tay còn lại đang bật điện thoại lên và thực hiện 2 cuộc gọi .. tất nhiên là cho mẹ .. sau đó .. là cho người con gái nó mong gặp lại nhất .. Vũ .

Đó chính là người phụ nữ 2 sau mẹ nó . Và là người đầu tiên ..

” Cho Vũ cái này này ” – cậu bé Phong dấu cái gì đó trong cái bàn tay bé xíu đang nắm chặt lại ở đằng sau rồi vừa sụt sịt cái mũi thò mò nói với bé Vũ

” Cái gì vậy ” – Vũ tròn xoe đôi mắt ngây ngô nhìn Phong chờ đợi

” Thì phải xòe tay ra , cả 2 tay mới đủ ” – Phong lấy 1 tay quệt qua mũi nói

” Không phải là con ếch chứ ” – Vũ chớp mắt , mặt hơi sợ sệt nhìn Phong

” Sao lại là con ếch , Vũ sợ ếch mà ” – Phong nói to khẳng định lại chắc chắn không phải là con ếch , nó tròn xoe mắt nhìn Vũ

” Vậy cho Vũ đi ” – Vũ hào hứng xòe đôi bàn tay

Phong không nói gì cả , đặt vào tay Vũ 1 quả cà chua đỏ trót , rồi lại quệt mũi 1 cái lau vào áo ( s )

” Cà chua à , Vũ đâu biết ăn ” – Vũ nhìn quả cà chua ngơ ngác

” Ai bảo Vũ đây là quả cà chua , đây là trái tim của Phong ” – Phong nói 1 cách rất là ngô nghê nhưng lại vô tư kì lạ

” Vậy trái tim Phong là quả cà chua à ? ” – Vũ nhìn Phong tò mò

Continue Reading

Con gái tuổi 25

Quỳnh Hương

Người ta thích ca ngợi tuổi 18, tuổi 20, đôi khi tuổi 30 được tôn vinh như một thời điểm chín muồi của người đàn bà và tuổi 40 là thời điểm mùa xuân trở lại lần cuối. Không ai thích ca ngợi tuổi 25, mặc dù đó là một con số tròn vành vạnh.

Tuổi 15 đánh dấu tuổi dậy thì, có sự chuyển mình từ một đứa trẻ con thành thiếu nữ. Những cô gái tuổi 15 thường trở nên ương bướng, ngang ngạnh và cô độc trong vỏ ốc của mình. Bởi hoang mang chưa hiểu mình muốn gì, thích được nâng niu như trẻ nhỏ hay đòi hỏi tự do của một người trưởng thành.

Thì 10 năm sau đó, những người phụ nữ tuổi 25 cũng lặp lại mình một lần nữa. Bởi rồi cũng đến lúc phải đi qua cái trạm trung chuyển từ một thiếu nữ thành một người đàn bà trung niên. Cái gì giao thời cũng dở dở ương ương.

Nên những phụ nữ tuổi 25 cũng trở nên thất thường, mưa nắng. Họ bực bội khi bị một thằng nhãi nhép gọi bằng “bé con” nhưng hoảng hốt khi nhìn thấy một nếp nhăn sau đuôi mắt.

Họ không còn trẻ đẹp để đua đòi với tuổi mười tám, nhưng chưa đủ mặn mà và quyến rũ của đàn bà ba mươi. Đôi khi, họ hốt hoảng không hiểu mình đang ở thái cực nào. Nên thường thấy họ đứng rất lâu ở những con đường mua sắm. Không phải không tiền, không phải không thích. Chỉ vì họ không hiểu mình nên chọn thứ nước hoa cho tâm trạng của mình, Princess Purple ngọt như một thanh kẹo ngon hay Channel No.5 khát khao mà quý phái.

Continue Reading

Anh xin lỗi, vì tất cả..

Bài viết cảm xúc của thành viên cộng tác.

– Anh về đây..

Quay lưng đi, bước vài bước thật dứt khoát, rồi tôi dừng lại.. Sao thế này?? Tôi quên gì?? Hay tôi muốn níu kéo gì nữa sao?? Tôi quay lại nhìn em.. Em vẫn ở đấy, nở nụ cười chào tôi, một nụ cười thật nhẹ, thật tươi.. Như cơn mưa bóng mây trong một chiều giữa hạ nóng bức, mang lại mát mẻ trong phút chốc để đời người thêm vui, nhưng rồi hạ trong tôi lại thêm oi ả hơn..

Tôi biết em đang buồn lắm, chờ tôi đi khuất rồi có lẽ em sẽ đóng cửa lại và vùi đầu vào gối mà khóc, tôi hiểu em quá mà.. Rồi tôi mỉm cười lần cuối, quay đi, và bước.. Trong lòng nhẹ bẫng.. Như mây xanh trên cao kia vậy.. Không hiểu cảm giác này là gì nhỉ?? Tôi đang đau quá sao?? Hay tôi đang vui vì đã thực sự dứt bỏ được em khỏi cuộc sống của tôi?? Tôi không hiểu.. Tâm hồn trống rỗng, đầu óc trống rỗng, tôi bước xuống cầu thang, từng bước, thật khẽ thật chậm thôi, đến cả bước chân tôi cũng trống rỗng.. Sao tôi không đi nhanh hơn, sao không trốn chạy khỏi nơi này thật nhanh đi??

Như cơn gió thoảng, tôi đến và đi, vào hôm nay, đến với em, lần cuối trong đời..

Ngoại tình! Nói từ này nghe thật khó chịu và chối tai, tôi ghét từ ấy, em ghét từ ấy, xã hội cũng ghét từ ấy. Nhưng hôm nay, tôi đã ngoại tình! Với chính em, người con gái mà tôi yêu thật nhiều, người con gái duy nhất mà tôi chỉ muốn được ở bên che chở cho em đến hết đời hết kiếp này! Nếu như cuộc sống không phức tạp thế này.. Nếu như tôi không sống vì gia đình nhiều thế này.. Nếu như tôi không lo rằng cưới tôi, em sẽ khổ hơn nhiều.. Nếu như tôi mạnh mẽ hơn để cái bản ngã ích kỷ trong tôi được sống và được yêu cuồng nhiệt không quan tâm đời ra sao.. Nếu tôi không nghĩ quá nhiều đến tương lai như thế..  Nếu như thế thì tôi khi xưa đã không đưa ra quyết định ấy để rời xa em.. Nếu như thế thì tôi đã ôm em thật chặt, trong vòng tay tôi, mãi mãi không để em phải xa tôi..

Continue Reading

Nửa đêm, cơn đau đầu và tình một đời..

Nửa đêm, ánh trăng lạnh lẽo tỏa sáng bao trùm vạn vật.. Khi những tia sáng mỏng manh ấy len qua rèm cửa và nhuộm bạc một góc phòng, cũng là lúc anh tỉnh dậy..

Đã nhiều đêm thế này, anh hay thức giấc vào nửa đêm.. Khoảnh khắc vạn vật đắm chìm trong giấc ngủ, thật dịu dàng và yên tĩnh. Anh khẽ cựa nhẹ, quay sang nhìn vợ mình, người mà cách đây gần 1 năm anh đã cùng nắm tay đi vào lễ đường, trao nhau lời hẹn ước trọn đời, cô đang nằm ngủ thật ngon lành bên cạnh anh.. Giờ đây cô đang mang trong mình giọt máu của anh..

Anh có vui không? Dĩ nhiên là có chứ. Nhưng sao đêm nào anh cũng thức dậy vào nửa đêm, chỉ để nhìn gương mặt của cô, chỉ để cố gắng tỉnh lại mà nhận ra bên cạnh anh giờ đây không phải là nàng, không phải người con gái anh yêu da diết trong suốt 5 năm qua…

Một cơn đau buốt trên đỉnh đầu lại kéo đến, bất ngờ không báo trước, anh bình tĩnh đón nhận như bao lần nó cũng đã đến mà chẳng có lần nào nói trước với anh..

Sau khi tổ chức đám cưới, anh hay đau đầu như thế.. Cũng chẳng rõ nguyên nhân tại sao, nhưng có lẽ sâu thẳm trong anh hiểu tại sao cái thân anh lại làm khổ anh như thế, chẳng qua là anh muốn làm ngơ, không quan tâm lý do tại sao anh lại hay đau buốt như thế. Mặc kệ cô và mẹ suốt ngày lải nhải bảo anh đi bệnh viện khám đi. Anh thường tự nhủ “ Bệnh từ trong tâm phát ra thì có thuốc nào mới chữa được đây?” và cười xòa “ Có sao đâu, mọi người cứ khéo lo, không phải khám gì hết, khỏi ngay ấy mà.”

Continue Reading

Tất cả bọn con trai đều yêu Cáo

Hoàng Nhật

Tôi không nhớ vì sao lại gọi cô là Cáo, dù cô có một cái tên khá đẹp, luôn tạo cảm giác êm tai mỗi khi cất lên. Có lẽ vì mái tóc cháy nắng của cô trông giống cái đuôi cáo, bờm xờm và chẻ ngọn tua rua.

Lần đầu tiên tôi gặp Cáo là trong buổi giao lưu với các tân sinh viên. Cô gầy gò và bé nhỏ như đứa trẻ đang lang thang trên bờ cát, tha thẩn áp từng cái vỏ ốc vào tai để lắng nghe âm thanh của đại dương. Nước da cô nhợt nhạt thiếu sức sống, má hóp, phong cách ăn mặc lỗi mốt và quê mùa.

Nhưng bù lại, Cáo có một chiếc mũi rất hoàn hảo. Sống mũi cao, thẳng tắp tạo cho cô khuôn mặt kiêu hãnh và tự tin như thể sẽ không có biến cố nào trong đời khiến cô phải sợ hãi. Nếu không có chiếc mũi đó, cô sẽ chẳng tạo được chút ấn tượng nào khiến tôi phải chủ động làm quen.

“Em có chiếc mũi thật là thú vị.”

Tôi đã dùng từ “thú vị” chứ không phải là “đẹp, tuyệt vời, dễ thương, nice, awesome…” Tôi có thói quen để mặc cho cảm xúc tự điều khiển hành động một cách ngẫu hứng như bản nhạc jazz cất lên giữa khán phòng tối. Cảm xúc của tôi đã chọn từ đó, một tính từ chẳng bao giờ được dùng để miêu tả về chiếc mũi.

Dù sao tôi cũng đã trở thành người bạn đầu tiên trong quãng đời sinh viên của Cáo.

Continue Reading