Browsing Tag

khó khăn

Yêu xa và những khó khăn không phải ai cũng hiểu

yeu-xa-va-nhung-kho-khan-khong-phai-ai-cung-hieu

Đồng ý để trái tim mình mạo hiểm dấn thân vào tình yêu đã là chuyện khó, vậy mà hai người yêu nhau với khoảng cách địa lý không gần thì vấn đề lại càng trở nên nan giải hơn.

Không thể thường xuyên gặp nhau

Khoảng cách địa lý chính là trở ngại lớn nhất lúc này. Khi yêu nhau, sống chung một con đường, một thành phố nhiều khi chỉ mới gặp nhau đây thôi mà về đã thấy nhớ, huống hồ gì là ở hai thành phố khác nhau, có khi là hai đất nước xa tít mù khơi, cách nhau nửa vòng trái đất.

Sợi dây kết nối duy nhất lúc này đó chính là điện thoại di động và máy tính. Các cặp đôi yêu xa vẫn có thể nhìn thấy nhau và trò chuyện với nhau hằng ngày, tuy nhiên họ không thể ở bên nhau và quan tâm chăm sóc lẫn nhau nhiều như các cặp đôi khác. Continue Reading

Gửi cô dâu của anh

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: “Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?” Em nói: “em không sợ nỗi khổ về vật chất, chỉ sợ nỗi khổ về tinh thần”. Anh chỉ cười. Lúc đó anh biết em nói thật lòng, nhưng có lẽ em chưa hiểu hết ý nghĩa câu hỏi của anh. Em vẫn còn là một cô bé ngây thơ.

Giờ đây, ta chỉ còn cách hạnh phúc có mấy ngày nữa. Lúc này, anh lại muốn nhắc lại câu hỏi đó. Thời gian qua, nhiều chuyện đã xảy ra, dù chưa phải là sóng to gió lớn nhưng có thể nói là khó khăn đã bắt đầu xuất hiện, có lẽ cũng đủ để em thấy được sự “vất vả” trong câu hỏi ban đầu của anh và qua đó cũng hiểu hơn về con người anh.

Anh luôn xác định cuộc đời mình sẽ có nhiều khó khăn, vất vả bởi anh vốn xuất thân từ một gia đình nhiều khó khăn, bởi trước mắt anh tương lai còn mờ mịt, còn rất nhiều thứ chưa có, còn rất nhiều việc phải làm, nhưng quan trọng hơn cả là bởi anh luôn có một tinh thần sẵn sàng đón nhận mọi sự vất vả mà như thế thì người bạn đồng hành cùng anh trong suốt quãng đời còn lại cũng khó mà tránh được vất vả.

Đến nay chắc hẳn em đã biết anh là một người không ngại bất kỳ thử thách gì. Không những thế anh thường tỏ ra hờ hững trước nhiều chuyện vui nhưng lại giữ được thái độ lạc quan khi có việc không may xảy đến. Tại sao vậy? Có lẽ anh đã quá quen với vất vả, quá quen với những trở ngại không mong muốn vẫn thường tìm đến, tới mức chẳng có gì phải bất ngờ nữa, và dần học được cách giữ tinh thần lạc quan như là thứ vũ khí quan trọng nhất để vượt qua mọi trở ngại. Mà đôi lúc cuộc đời có chút thuận lợi thì lại phải biết cảnh giác với những mối nguy tiềm ẩn để không gục ngã bất ngờ.

Continue Reading

Thêm ánh sáng và bớt tiếng ồn

STEVE GOODIER – Đặng Mỹ Dung dịch

Có một câu chuyện rất hay từ một một trong những người kể chuyện vĩ đại nhất nước Mỹ. Câu chuyện này cũng được nhắc đến bởi cựu Tổng thống Abraham Lincoln trong những ngày đầy lo lắng của cuộc nội chiến. Một phái đoàn những người yêu nước có thiện chí cố nhấn mạnh với tổng thống về tính nghiêm trọng của cuộc chiến tranh. Họ ám chỉ rằng chính quyền của ông vừa không thông thái, cũng chẳng tốt như mức cần thiết. Ông lắng nghe rất chăm chú, rồi đáp lại bằng một câu chuyện đáng nhớ.

Ông kể cho họ nghe rằng ông đã từng có một người hàng xóm gặp phải tình huống khó khăn. Người đó đi từ nơi xa về nhà vào một đêm tối om và đầy mưa gió. Trên đường về, ông phải vượt qua một vài cây cầu, và rồi gần đến nhà thì có một vùng nước cạn mà ông phải lội qua. Nhưng vì trời vừa mưa vừa tối, lúc này ông không thể nhìn đủ rõ để biết cần băng qua chỗ nào nữa.

Ánh chớp lóe lên và ông nhìn thấy đường trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi. Nhưng người này rất bối rối vì có vẻ có nhiều sấm hơn là chớp. Ông nhận ra rằng mỗi ánh chớp lóe lên là theo sau đó lại là một vài tiếng sấm rất to. Người đàn ông tội nghiệp đứng bên bờ dòng nước, lúng túng không biết làm sao để đi tiếp.

Cuối cùng, ông ngửa mặt lên trời và kêu:

“ Xin hãy cho tôi thêm ánh sáng và bớt tiếng ồn đi”.

Continue Reading