Browsing Tag

hôn

Nụ hôn ngược nắng

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần…

Có những con người suốt đời đi tìm những điều lớn lao để thỏa mãn khát khao chinh phục…

Có những người chỉ muốn tìm được cho mình một chỗ dựa cho hiện tại và mãi về sau…

Có những người chỉ muốn giữ được những thứ dù bé nhỏ, tầm thường với người đời, nhưng với mình lại là thứ không dễ gì đánh đổi…

Có những người, suốt đời chỉ đi tìm một nụ hôn…

Mạc Ly

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần.

Mối tình đầu của cô bắt đầu từ những năm phổ thông với một cậu bạn cùng lớp. Người ta thường bảo, tình học trò là mối tình đẹp nhất. Có lẽ vậy. Thưở mới yêu, Ly thấy mình thật hạnh phúc và may mắn. Cô gái 17 tuổi lần đầu tiên biết đến mùi vị của tình yêu, biết xốn xang khi bất chợt gặp ánh mắt của ai đó, biết chăm chút hơn cho bản thân, biết quan tâm và lo lắng nhiều hơn cho ai đó…

Tình yêu của những ngày đó thật trong sáng và vô tư, chẳng lo nghĩ gì nhiều đến tương lai đang miệt mài ở trước. Là những ngày cùng nhau đến trường dù mưa hay nắng, rồi trốn bạn bè để hẹn hò riêng với nhau, những cái xiết tay thật nhẹ và những cái ôm ngượng ngùng của thời vụng dại…

Continue Reading

Anh xin lỗi, vì tất cả..

Bài viết cảm xúc của thành viên cộng tác.

– Anh về đây..

Quay lưng đi, bước vài bước thật dứt khoát, rồi tôi dừng lại.. Sao thế này?? Tôi quên gì?? Hay tôi muốn níu kéo gì nữa sao?? Tôi quay lại nhìn em.. Em vẫn ở đấy, nở nụ cười chào tôi, một nụ cười thật nhẹ, thật tươi.. Như cơn mưa bóng mây trong một chiều giữa hạ nóng bức, mang lại mát mẻ trong phút chốc để đời người thêm vui, nhưng rồi hạ trong tôi lại thêm oi ả hơn..

Tôi biết em đang buồn lắm, chờ tôi đi khuất rồi có lẽ em sẽ đóng cửa lại và vùi đầu vào gối mà khóc, tôi hiểu em quá mà.. Rồi tôi mỉm cười lần cuối, quay đi, và bước.. Trong lòng nhẹ bẫng.. Như mây xanh trên cao kia vậy.. Không hiểu cảm giác này là gì nhỉ?? Tôi đang đau quá sao?? Hay tôi đang vui vì đã thực sự dứt bỏ được em khỏi cuộc sống của tôi?? Tôi không hiểu.. Tâm hồn trống rỗng, đầu óc trống rỗng, tôi bước xuống cầu thang, từng bước, thật khẽ thật chậm thôi, đến cả bước chân tôi cũng trống rỗng.. Sao tôi không đi nhanh hơn, sao không trốn chạy khỏi nơi này thật nhanh đi??

Như cơn gió thoảng, tôi đến và đi, vào hôm nay, đến với em, lần cuối trong đời..

Ngoại tình! Nói từ này nghe thật khó chịu và chối tai, tôi ghét từ ấy, em ghét từ ấy, xã hội cũng ghét từ ấy. Nhưng hôm nay, tôi đã ngoại tình! Với chính em, người con gái mà tôi yêu thật nhiều, người con gái duy nhất mà tôi chỉ muốn được ở bên che chở cho em đến hết đời hết kiếp này! Nếu như cuộc sống không phức tạp thế này.. Nếu như tôi không sống vì gia đình nhiều thế này.. Nếu như tôi không lo rằng cưới tôi, em sẽ khổ hơn nhiều.. Nếu như tôi mạnh mẽ hơn để cái bản ngã ích kỷ trong tôi được sống và được yêu cuồng nhiệt không quan tâm đời ra sao.. Nếu tôi không nghĩ quá nhiều đến tương lai như thế..  Nếu như thế thì tôi khi xưa đã không đưa ra quyết định ấy để rời xa em.. Nếu như thế thì tôi đã ôm em thật chặt, trong vòng tay tôi, mãi mãi không để em phải xa tôi..

Continue Reading

Một cuộc hẹn hôn

– Anh sẽ hôn em chứ?

– Hơn nữa được không?

– Anh muốn hơn đến đâu?

– Chẳng hạn như đến… cổ…

– Đến cổ mà cũng bảo là hơn à?

– Là anh nói đến cổ… chân em í !

– Anh!

– Hehe …

Cô bỗng thấy nóng bừng mặt. Chạm bàn chân trần xuống nền đá hoa như để làm dịu cái nóng, cô đi ra hành lang rót một cốc nước. Cái cảm giác như thể lần đầu yêu. Khi cô mang cốc nước vào bàn thì trên màn hình đã có ít nhất 10 chữ Buzz đỏ chói từ nick của anh

– Em vừa ra ngoài uống nước

– Thế mà anh cứ tưởng rằng em giận

– Em đâu còn là con nít 17 nữa đâu

– Ừ, em đã 21 rồicòn gì

– Ừ, chưa già so với đời nhưng đã thấy những tiếng thở dài khi soi gương rùi!

Continue Reading

Say

Cô xoay xoay điện thoại trong tay, cái nhìn vô hồn xoáy vào món đồ điện tử trước mặt, bề mặt kim loại lạnh, lạnh tựa hồn cô lúc này vậy. Cú điện thoại cho anh, cô vừa mới cúp xong.

Mười phút sau, anh xuất hiện. Đúng giờ như anh vẫn luôn thế, gương mặt anh thâm trầm và khó dò, tia nhìn của anh mệt mỏi. Phải, tất cả chúng ta đều mệt mỏi, hoặc sẽ mệt mỏi. Tất cả đã quá bàng hoàng. Anh em, họ là anh em ruột!!! Cô cười khẩy một tiếng, chua chát quá. Một sai lầm của cha anh, một đứa con rơi của cha anh, đã yêu anh. Trên thế gian này còn gì gọi là công bình nữa, hả?

Co cầm lấy cốc rượu, uống một hơi cạn sạch. Cảm giác xé cổ họng này thật tuyệt. Nếu co sớm biết rượu giải sầu tốt đến thế, cô đã uống sớm hơn rồi, chẳng cần đợi đến bây giờ mới thử.

“Sao em lại đến chỗ này?” – Giọng anh nghiêm nghị, có chút bất mãn.

“Một công dân trẻ năng động muốn giải sầu ở quán bar là chuyện không đúng hay sao?” Cô cười nhạt, hất đầu về phía cái ghế bên cạnh, ra hiệu cho anh ngồi xuống, điệu bộ bình thản như những kẻ quen đi bar lắm rồi. Anh biết đây là lần đầu tiên cô đến đây, đừng hỏi tại sao, chỉ đơn giản là biết, thế thôi.

“Anh có muốn nói gì với em không?” Cô cười, nụ cười đã tích lại toàn bộ nước mắt của cô, nụ cười có khả năng xâu xé tâm can kẻ đối diện. “Xin lỗi em? Xin lỗi thay cha anh? À không, cũng là cha em chứ! Rằng chúng ta sẽ không còn là gì của nhau từ đây,…”

Continue Reading

Hôn anh, thêm lần nữa nhé

Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.

Đó là ngày cuối cùng của tháng Mười, mưa mang cái rét đầu mùa ùa vào lòng Hà Nội. Những con đường trùng xuống, ảm đạm trong một màn mưa miên man và day dứt. Khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của mình, đọc một số tài liệu cho cuộc họp chuyên môn, những hạt mưa hoà vào nhau rồi lăn dài thành những dòng tiếc nuối phía bên ngoài lớp kính, cô gái đó tìm đến trước cửa nhà tôi. Em đứng trước bậc thềm, giũ nhẹ chiếc ô in hình nhiều bông hoa nhỏ màu cam ngả nâu xếp thành những vòng tròn đồng tâm cho những hạt nước mưa rơi xuống và đưa ngón tay trắng bệch nhấn vào chuông cửa. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng trước tôi, mắt nhìn thẳng, cái cổ cao hơi vươn lên dường như đang cố tìm cho mình âm vực của sự bình tĩnh. Và em tìm được. Bình thản, em nhìn vào mắt tôi:

Em cần nói chuyện.

Em co người, vùi mình vào chiếc gối màu xanh nhạt đặt ở góc chiếc ghế đệm trắng, mắt nhìn đăm đăm vào bức tranh “Phố” treo ở bức tường đối diện. Tôi lặng im nghe em nói, lặng im như từ trước đến giờ vẫn vậy, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói. Người ta nghĩ em nên có một người có thể khiến em tin tưởng và tâm sự, bởi có một ngày, họ nhận ra em không có đến một người bạn thực sự. Em chìm trong câu chuyện của mình, miên man nói, mắt vẫn không rời bức tranh trên tường – bức tranh vẽ một góc phố nào đó của Hà Nội với những đường nét đơn giản và gam màu của quen thuộc của mùa Thu. Câu chuyện dài ra theo những lúc đến giảng đường, về nhà, ngồi vào bàn ăn, bữa trưa một mình, những món ăn từ rau đến thịt, đến cả chiếc đĩa đựng những quả táo, chiếc găng tay lấy đồ nướng trong lò của cô giúp việc tên Hoài, chương trình tivi lúc ba giờ chiều, chiếc áo dài cô biên tập viên mặc, bản nhạc đàn bên dương cầm đứt đoạn bởi cơn mưa, và mùi mưa lạnh giá tràn căn phòng…

Bây giờ anh muốn làm gì? – Em đột ngột quay sang và hỏi tôi.

Continue Reading

Một cái hôn

Vile Brâyhol

Số hành khách đi toa hạng nhất không nhiều. Pie Giôli chọn một buồng toa không có ai. Anh ta hy vọng sẽ ngồi một mình suốt quãng đường. Nhưng khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, cửa buồng toa bật mở và một cô gái tóc vàng xinh đẹp bước vào, tay xách chiếc vali da. Cô gái cố nâng cao chiếc vali đưa lên giá hành lý ở phía trên, nhưng rõ rang cô không đủ sức. Pie đỡ chiếc vali đặt lên đó và không phải là không thích thú khi được giúp cô gái.

– Rất cảm ơn ông! – Cô gái mỉm cười và trong một khoảnh khắc, ánh mắt họ gặp nhau. Cái nhìn của cô gái khiến Pie có cảm giác cô sẵn lòng tiếp nhận đôi chút tán tỉnh. Nhưng nếu quả đúng là như vậy thì cô đã không gặp may.

Sau một ngày khá vất vả, Pie mệt rũ và chỉ mơ ước có một điều được ngủ vài tiếng đồng hồ, để khi tàu tới Liông, anh lấy lại được phong độ khoẻ khoắn. Pie hy vọng Viêcginia sẽ đón anh ở sân ga. Hai người không gặp nhau đã năm năm, và trong thời gian dài đằng đẵng ấy, anh rất nhớ nàng. Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và lấy trong xắc tay ra một cuốn sách. Pie thầm nhận xét rằng cô có cặp đùi tuyệt đẹp và hiển nhiên cô cũng rõ như thế. Sau đó, anh ngồi gọn vào một góc, tắt ngọn đèn ở mé ấy, rồi ngủ thiếp đi. Khi thức giấc, anh thấy cô gái tóc vàng đang lục lọi lung tung trong cái xắc tay của cô.

– Thôi chết rồi, – Cô kêu lên, – tôi mất ví tiền rồi! Biết làm sao bây giờ? Tôi chẳng còn xu nào, mà ôti lại cần hai trăm phơrăng để mua vé máy bay! Cô gái ngẩng lên nhìn vào mắt Pie.

– Ông có thể cho tôi vay hai trăm phơrăng được không?

Cô hỏi thẳng, cứ như cô đang nói về mấy que diêm vậy. Pie hiện không có nhiều tiền. Và số tiền nằm trong túi anh, anh đã phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới kiếm ra được trong suốt năm năm vừa rồi.

Continue Reading

Nụ hôn và li dị

L.Palashti

Họ vào quán cà phê, đưa mắt nhìn quanh, rồi người chồng cất tiếng:

– Ở đây không thể nói chuyện được?

Anh ra hiệu cho vợ và họ tiến về phía cửa. Ra đến ngoài đường, người vợ bực bội nói:

– Thế anh tưởng giữa giờ cao điểm này mà ở quán “Kikirich” vẫn còn chỗ trống được à?

Người chồng không đáp. Trong giây lát, họ lưỡng lự đứng trên vỉa hè, sau đó, người vợ lại lên tiếng:

– Thôi chúng ta đến nhà hàng “Zeld” vậy. Có thể ở đó chúng ta sẽ kiếm được một ngăn còn trống.

Nhưng nhà hàng “Zeld” đông nghịt khách. Ngăn nào cũng đã đủ bốn người ngồi, có khi tới sáu người. Chủ nhà hàng dẫn họ tới một ngăn:

– Ở đây mới có ba người, hai anh chị có thể ngồi vào những chỗ còn trống.

Một ông khách ngồi trong đó kiên quyết phản đối:

– Chúng tôi đang chờ mấy người bạn!

Chủ nhà hàng nhã nhặn, nhưng kiên quyết đáp:

Continue Reading

Ý nghĩa của các kiểu hôn

Một nụ hôn vào má thường mang thông điệp: “Chúng mình là bạn nhé”. Còn nụ hôn vào tai như muốn nói: “Mình hãy cùng làm gì đấy thật vui”.

Hôn vào cằm: Khi nhận một nụ hôn vào cằm, bạn nên hiểu rằng “đối tác” muốn nói rằng “Em/anh thật đáng yêu”.

Hôn vào cổ: Chàng muốn nói: “Anh muốn có em”.

Hôn lên môi: Đây là nụ hôn nồng nhiệt chứng tỏ tình yêu và khao khát thuộc về nhau. Nụ hôn thay cho lời tỏ tình: “Anh yêu em”.

Hôn lên trán: Đây là “nụ hôn của mẹ” hoặc chỉ là nụ hôn bạn bè. Hôn lên trán thường là cử chỉ âu yếm mà người lớn tuổi “tặng” cho người nhỏ tuổi. Rất đơn giản: Đặt nụ hôn lên trán người mà bạn yêu quý.

Hôn lên má: Đây là nụ hôn của tình bạn và thường là nụ hôn của buổi hẹn đầu tiên. Cần biểu lộ tình cảm bằng cách nào để đối tác thực sự cảm nhận được bạn đang muốn nói “anh thực sự thích em”. Hãy bắt đầu bằng cách đặt tay lên vai và nhẹ nhàng lướt môi của bạn lên má của nàng.

Hôn tay: Theo truyền thống phương Tây, đây là nụ hôn thể hiện sự tôn trọng và ngưỡng mộ. Nhẹ nhàng và lịch thiệp nâng bàn tay của quý bà/quý cô lên rồi khẽ cúi đầu và hôn lên chính giữa mu bàn tay của họ.
Nụ hôn của tình nhân

Hôn lên mắt: Bạn dùng cả hai tay trân trọng ôm lấy đầu “đối tác”, hôn từ từ ngược lên phía mắt rồi đặt đôi môi êm ái lên mắt người ấy, lúc này đã nhắm nghiền để tận hưởng tình yêu dịu dàng của bạn.

Hôn mí mắt: Cũng là hôn lên mắt nhưng lần này là mí mắt. Khi đối tác đang thực sự thư giãn hoặc chớp mắt, hãy chớp lấy cơ hội này. Chỉ cần thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên mi mắt, phía dưới cung mày.

Hôn ngón tay: Khi đang nằm bên nhau, bạn mút nhẹ lên ngón tay của “đối tác”, thế là đủ để bạn tạo ra sự quyến rũ và cảm xúc.

Hôn bàn chân: Đây là một cử chỉ gợi cảm và lãng mạn, thể hiện sự trân quý, nâng niu. Mút nhẹ đầu ngón chân, rồi nhẹ nhàng hôn tiếp lên bàn chân. Có thể kết hợp với xoa nhẹ bàn chân nữa, bạn sẽ nhận được những cảm giác rất lạ.

Hôn bờ vai: Nhẹ nhàng tiếp cận đối tác từ phía sau, ôm chặt lấy nàng và đặt nụ hôn lên đỉnh bờ vai.

Nụ hôn của người Pháp: Là nụ hôn mà có sự tham gia của lưỡi. Người ta còn gọi đây là “nụ hôn linh hồn”.

– goiyeu.net –