Browsing Tag

hà nội

Người tình

Đỏng Đảnh

Nàng áp mặt vào khuôn ngực vạm vỡ của người đàn ông, nói khẽ khàng qua hơi thở. Anh thở dài, đưa bàn tay hơi ram ráp vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh, khẽ nâng cằm nàng lên và đặt lên đôi mắt như đang van lơn của nàng một nụ hôn. Nàng thất vọng, buông lơi vòng tay để anh rời khỏi chiếc giường ấm. Anh mặc quần áo vội vàng như sợ hãi ai đó thấy mình làm một việc xấu xa, quay lưng bước đi vội vã như chạy trốn, nàng nhào ra khỏi giường gọi anh nhưng không kịp, anh đã chạm vào chốt cửa.

Cánh cửa tung, anh biến mất trong ánh sáng chói lòa, ở bên ngoài hiện ra hình ảnh một người đàn ông trung niên nhợt nhạt và say mèm, miệng ông ta lầm bầm những gì không rõ. Nàng thấy một ngôi nhà ngói ba gian cũ kỹ, một khoảng sân rêu mốc, gã đàn ông nhào đến sào phơi quần áo, ném những chiếc áo tung khắp sân và gào thét:
– Rặt một lũ vịt giời vô tích sự!

Nơi góc nhà, 4 mẹ con ôm chặt lấy nhau run rẩy, cố nén lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Từng mảnh ký ức tuổi thơ ùa về, rất thực, nàng bịt chặt tai mà đám âm thanh hỗn độn kia vẫn tràn vào, nước mắt bỏng rát nơi gò má.

Nàng choàng tỉnh giữa cơn mê, gối và một mảng tóc ướt sũng. Nàng vào nhà tắm, xả nước, chiếc váy mỏng thấm nước dính bệt vào cơ thể, từng thớ thịt co lại vì lạnh, nhịp tim hỗn loạn của nàng đều dần. Nàng ngửa mặt lên đón lấy dòng nước lạnh buốt cố làm nguội đi cái đầu đang nóng hầm hập.

Tắm xong, thả mình xuống giường, nàng cố tìm lại giấc ngủ nhưng không thể, nhấc điện thoại lên xem, đã gần ba giờ sáng. Nàng ngồi dậy, quờ quạng tìm bao thuốc và bật lửa, làn khói mỏng lan tỏa trong không gian chật hẹp. Nàng bật khóc, lũ ký ức chết tiệt lại ùa về như những thước phim quay chậm.

Continue Reading

Hà Nội đáng yêu, đáng giận, đáng thương

Tôi vừa trở về Hà Nội sau một đợt công tác tại TP.HCM. Như mọi cuộc đi và về khác, chuyến công tác này cũng để lại trong tôi nhiều cảm xúc cả vui và buồn.

Phần lớn là niềm vui, vì những tấm lòng bạn bè miền Nam cởi mở, chân thành, tự nhiên – lẽ ra phải nói là “tự nhiên như người Sài Gòn” mới đúng.

Chẳng mấy khi ở Hà Nội mà tôi có thể nắm tay các bạn nhảy múa, có thể hô một tiếng “nhậu đi” rồi kéo nhau ra bờ kè, tức kênh Nhiêu Lộc, ăn uống và đàn hát trắng đêm.

Chẳng mấy khi ở Hà Nội tôi có thể điềm nhiên bước vào một nhà hàng hay quán nước, ngồi vắt chân và chờ cô hay cậu bồi bàn tiến lại, lễ độ: “Dạ, chị dùng gì?”.

Tôi sẽ trả lời ngắn gọn và chờ được phục vụ rất nhanh chóng sau đó, gọn gàng, khẽ khàng, không xủng xoẻng như thể sắp làm vỡ ráo cả mớ chén bát, ly cốc.

Continue Reading