Browsing Tag

gió

Gió…

Huy Nguyễn

Vì sao anh cố chấp,

yêu một người để chia tay với một người…

Để rồi em lại quên mau từng yêu thương mình trao nhau,

để rồi em xa anh như anh từng xa…

Từng câu hát vang lên xoáy sâu vào tâm trí của nó, nó buồn, một nỗi buồn mang tên thất tình !

Củng như cách đây 6 tháng nó đã bỏ rơi 1 người, cố chấp để chạy theo 1 mối tình mới…

Chiều, củng như mọi buổi chiều khác, ngủ dậy, rồi lên mạng, đi đá banh với mấy đứa bạn gần nhà,… Nhưng chiều nay có một sự kiện khác nữa – nó nhận được tin nhắn. ” Em đang giấu anh một chuyện, em xin lỗi anh !” – là người yêu của nó. Nó lấy điện thoại gọi lại – máy bận, gọi lại thêm lần nữa – máy lại bận:” Nhắn tin đi anh, em không muốn nghe điện thoại”. Nó nhắn tin:”Chuyện gì nữa đây ?”, “em đang quen một người khác nữa ngoài anh!”. Không kịp cảm nhận hết câu nói, nó ngây người nhưng vẫn cố bình tĩnh, những tin nhắn hồi âm tiếp theo nối tiếp nhau cùng với nét mặt suy sụp của nó. Nó quyết định gặp mặt để nói chuyện vì nó nghĩ không thể nói được chuyện này qua những tin nhắn, nó cần gặp con bé ngay bây giờ!

Continue Reading

Mưa vô tình gió vô tâm

Đêm gió mùa chợt lạnh, trời bỗng đổ cơn mưa. Mưa như trút nước tràn ngập trên phố phường. Có một đôi tình nhân tấp vội vào một mái hiên ven đường. Vội vàng trú… Vội vàng tránh… Mưa…

Họ nép vào nhau dưới mái hiên, người con trai đứng lên phía trước như chắn che bụi mưa, không cho ướt bạn mình, nhẹ nhàng vòng tay ra đằng sau ôm chặt lưng cô gái.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa… như trút…

Có hai bố con nhà nọ, người ướt nhẹp từ đầu đến chân đang đội mưa chạy đến. Mái hiên trở nên đông vui, mái hiên chợt như chật chội. Đôi tình nhân đứng lui lại, ông bố đẩy đứa con gái vào phía trong. Còn mình đứng phía ngoài, nửa bị mưa rơi ướt, nửa bị bụi mưa rơi.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa… không ngớt…

Trên phố, có một người đàn bà nhỏ bé mặc áo mưa ướt sũng, lững thững đội thúng đi trong mưa. Khuôn mặt già nua ướt nhèm vì mưa hắt, người đàn bà tay như run lập cập, tiến lại gần cất tiếng run hỏi khẽ:
– Anh, chị ăn bánh mì không?
Anh thanh niên đưa mắt liếc nhìn, cô gái khẽ gật đầu.
– Bán cho cháu một cái. Còn bé gái, bé có ăn không?
– Dạ em không! Con bé cười nheo mắt. “Chú cũng không!” Ông bố khẽ gật đầu cười nói thay lời cám ơn.

Người con trai rút tờ 10.000 đồng: “Thôi, cô khỏi trả lại”. Tay nhận cái bánh bẻ làm đôi chia cho cô bạn mỗi người cầm một nửa. Bà bán bánh mì đưa mắt nhìn, rồi cúi xuống, lặng im không nói, cặm cụi cất tiền.

Continue Reading

Để gió cuốn đi những điều không thuộc về em…

Rita Dinh

“Ngày hôm qua đã qua rồi. Chúng ta không thể làm khác đi hành động đã làm, cũng như không thể rút lại lời đã nói. Ngày hôm qua đã trôi qua vĩnh viễn. Hy vọng bạn đã học được nhiều điều.

Ngày mai, với tất cả những rủi ro, trọng trách mà chúng ta không thể kiểm soát. Mặt trời ngày mai sẽ mọc. Dù rực rỡ hay bị che khuất bởi những áng mây, mặt trời sẽ vẫn mọc. Chúng ta không thể biết trước điều gì sẽ xảy ra khi ngày mai chưa đến.

Còn lại một ngày, đó chính là ngày hôm nay. Chúng ta không thể sống ở ngày hôm nay mà cứ luôn hối hận về những lỗi lầm của ngày hôm qua hay mãi lo nghĩ cho ngày mai. Hãy sống cho hôm nay, tận hưởng từng phút giây có được. Đừng quên bài học từ ngày hôm qua và ghi nhớ ước mơ cho ngày mai. Hãy làm cho ngày hôm nay trở thành một ngày đáng nhớ. Bởi ngày hôm nay chỉ đến duy nhất một lần.”

Anh,

Em không nhớ ai là tác giả của triết lý trên, nhưng em nhớ rõ cảm xúc giọt nước mắt nóng hổi rơi trở lại trên gương mặt lạnh băng khi cô bạn cố ý đọc cho em nghe những dòng này. Em đã sống theo đúng nghĩa của hai chữ “vật vờ” cách đó hơn hai năm kể từ cái ngày em đứng trước căn nhà trống rơi đầy cánh hoa giấy trắng, kể từ cái ngày em không nhận thức được đâu là sự thật đâu là cơn ác mộng. Cái ngày anh “trốn” khỏi cuộc sống của em, nói cho đúng hơn là cuộc sống của anh dành cho em, bởi như một người cha, người anh trai và một người bạn thân, anh đem đến và giữ cho cuộc sống của con bé em những điều thật tốt đẹp. Em sống tự lập từ cấp I nên không có gì khó hiểu nếu ai đó không hiểu được cuộc sống của em, nhìn từ xa,khung cảnh tươi xanh như một ốc đảo nhưng đến gần chỉ toàn là hoang mạc khô cằn nơi chỉ có bóng những con kền kền ăn xác động vật thối rữa…

Continue Reading

Bồ công anh trong gió

Thứ xinh xinh đáng yêu mà chúng ta sẽ cùng làm hôm nay có hình dạng giống hoa bồ công anh, nhưng do được làm từ len nên cánh hoa sẽ không bay bay trong gió đâu

Chuẩn bị

– Len màu sắc tùy thích. Bạn nên chọn len trơn hoặc hơi xù xù một xíu thôi.
– Dây thép cỡ nhỏ.
– Giấy màu hoặc vải mỏng để quấn dây thép.
– Kéo.
– Lọ hoa.

Tiến hành

Đầu tiên bạn quấn len xung quanh ba ngón tay như này nè. Nếu muốn bồ công anh của mình có kích cỡ lớn hơn thì bạn quấn vòng len rộng hơn thôi, bốn ngón tay chẳng hạn :p

Khi len đã được quấn tới độ dày như ý, bạn từ từ rút tay ra nhé. Mình sẽ được một cục như này đây ~

Continue Reading

Câu chuyện về gió

Gió lang thang, lang thang qua từng con phố, từng ngôi nhà. Gió tự do, có thể làm mọi việc mà mình thích…

… có thể hét to, có thể dịu dàng, cũng có khi dữ dội. Người ta yêu Gió đấy, mà cũng sợ Gió đấy. Gió xa cách quá, hoặc người ta sợ gần Gió quá…

Cứ thế và đến một ngày, Gió thấy mình cô đơn.

Tia nắng là của Mặt trời. Ánh trăng là của Mặt trăng. Còn Lá cây. Lá cây dù có đi theo Gió đến đâu đi nữa, thì Lá cây cũng đâu phải của Gió. Trái tim của Lá đã luôn hướng về Cây rồi.

Và Gió cô đơn.

Gió hỏi ông trời: “Ông trời ơi, sao ông bất công đến thế? Tại sao ai cũng có đôi có cặp, ai cũng có một chốn bình yêu cho riêng mình, còn tôi thì không? Tại sao lại như vậy?”

– Chẳng phải ngươi thích tự do hay sao? Ngươi muốn đi lang thang khắp nơi. Ngươi muốn được nhiều người biết đến. Ngươi muốn mọi người vừa yêu mến, vừa nể sợ ngươi. Chẳng phải ngươi đang có tất cả những điều đó hay sao ? – Ông trời trả lời.

– Vậy chẳng nhẽ không có một ai muốn làm tất cả những điều đó cùng tôi ư? Tôi muốn có ai đó đi cùng tôi tới mọi vùng đất, ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ, cũng như những lúc giận dữ, hay khó khăn. Tôi phải làm gì để tìm được một người như thế? Continue Reading