Browsing Tag

già

Đàn bà 30

Những năm tháng phải lòng, yêu đương, cuồng nhiệt đã trôi qua sau lưng lúc nào không nhận ra Đàn bà ba mươi có hai cuộc sống Một là gia đình, một là khao khát. Gia đình tức là có nơi về, yêu thương con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu.

Những người phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng trải, bởi thành tựu và yêu thương. Có những người quyến rũ được kẻ khác bằng cả vẻ đảm đương, an phận của mình, thật lạ. Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hy sinh tất cả, tưởng sẽ trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình. Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.

Đôi khi tôi tự hỏi tôi là ai. Đàn bà ba mươi có quyền làm những gì tuổi hai mươi mơ ước chăng, có chứ Có quyền lực sai khiến bằng một ánh mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc Biết cách lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì.

Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi. Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươirồi thường bình yên. Bởi hiểu ra không giống như xưa, chúng ta không còn lầm lẫn giữa nhan sắc và tuổi trẻ.

Continue Reading

Mừng giáng sinh, bạn của tôi

Tao sẽ không bao giờ quên mày đâu”, người đàn ông thì thầm. Giọt nước mắt lăn xuống đôi gò má nhăn nheo. “Tao đã quá già và không thể chăm sóc mày được nhiều hơn nữa

Với cái đầu nghiêng nghiêng sang một bên, con chó Monsieur Dupree chăm chú nhìn ông chủ của nó. Nó sủa lên mấy tiếng và cái đua cứ ve vẩy bên nọ bên kia ra chiều suy nghĩ không biết ông chủ đang nói cái gì.

“Tao không thể tự chăm sóc bản thân mình và cũng không thể nuôi mày”. Người đàn ông đằng hắng giọng, rút chiếc khăn tay trong túi áo ra xì mạnh một cái. “Tao sẽ đi đến nhà dưỡng lão và không thể mang mày đi cùng vì người quản lý không cho phép nuôi chó ở đó”. Ông cụ tiếp tục thì thầm, vuốt ve đầu con chó.

“Nhưng đừng lo lắng, anh bạn ạ. Chúng ta sẽ đi tìm một ngôi nhà cho mày, một ngôi nhà mới thật đẹp”. Như suy nghĩ đã lâu, ông cụ nói thêm: “Chúng ta sẽ không gặp bất cứ trở ngại gì đâu, một con chó tuyệt đẹp như mày sẽ khiến bất kỳ ai cũng phải tự hào khi có được mày đấy”.

Chú chó Monsieur DuPree ve vẩy đuổi một cách khó khăn nhưng cứ khệnh khạng hết đứng lên lại ngồi xuống ở sàn bếp. Trong phút giây này đây, mùi mồ hôi thân thuộc của ông chủ và mùi dầu mỡ từ thức ăn trong nhà bếp khiến chú chó cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng sự nhạy cảm của một chú chó thông minh khiến nó có chút bồn chồn lạ lẫm từ hành động lẫn lời thì thầm của ông chủ tốt bụng mà nó không sao hiểu được.

“Đến đây nào”, ông cụ khó nhọc nói rồi quỳ xuống sàn nhà và kéo con chó Monsieur DuPree lại gần mình một cách trìu mến. Ông buộc quanh cổ con chó một cái duy băng và thắt cho nó một cái nơ đỏ thật lớn, sau đó đính kèm một tờ giấy nhỏ. “Tờ giấy viết gì vậy?” chú chó Monsieur DuPree tự hỏi.

Continue Reading

Người ta trẻ, người ta muốn gì.

Để viết được bài này tôi la cà ở quán cà phê, sân trường đại học, và khu thương mại có rạp xi – nê để làm quen những người trẻ. Với từng người tôi bắt đầu bằng cách chào hỏi và tự giới thiệu. Tôi là Lý Lan, em cho phép tôi hỏi vài câu để viết một bài cho báo. Trong tổng số 36 người tôi “bắt đại” trong đám đông ở những nơi ấy, có 11 người hỏi lại tôi có phải người dịch Harry Poter, và 1 người nói có đọc bài tôi viết trên báo. Điều này khiến tôi tin mình đã trò chuyện đúng đối tượng, những người không biết đến tôi và tôi cũng không biết họ.

Câu hỏi thứ nhất: Bạn bao nhiêu tuổi? Mười chín, mười bảy, hăm mươi, hăm sáu, mười lăm, hăm mốt, hai mươi, mười tám, hăm chín, ba mươi. Người ta ở độ tuổi mười mấy, hăm mấy, ba mươi thì người ta còn trẻ lắm. Phần lớn những người này xưng cháu/con với tôi. Nhưng người đọc bài này (tôi hy vọng) là những người đồng trang lứa với họ, nên tôi đổi tất cả từ em/cháu/con ở vị trí đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất trong phần trả lời dưới đây thành “tôi”.

Tôi muốn gì ư? Từ trước giờ tôi nhận được câu hỏi này thường kèm theo cái gì nhìn lom nhom đầy đe dọa. “Mày muốn gì?” hàm nghĩa “Mày dám muốn gì?”, “Mày tưởng mày là ai?”, “Mày dám thách thức hả”, “Mày ngông nghênh vừa thôi chứ”, “Mày có biết mày đang làm gì không?” hay “Mày coi chừng á (nếu mày dám muốn gì)”. Cũng có khi câu hỏi đầy bực dọc: “Con/cháu/em/anh muốn gì?” nghĩa là người ta không thể hiểu nổi một hành vi hay một thái độ một câu nói, một việc làm nào đó của tôi. Tôi cũng thỉnh thoảng tự hỏi tôi câu đó, không nhớ lần đầu tiên là lúc nào. Mười ba tuổi? Mười sáu tuổi? Hăm lăm tuổi? Điều tôi biết chắc là đã có lúc tôi tự hỏi mình muốn gì.

Continue Reading