Browsing Tag

giường

Nửa đêm, cơn đau đầu và tình một đời..

Nửa đêm, ánh trăng lạnh lẽo tỏa sáng bao trùm vạn vật.. Khi những tia sáng mỏng manh ấy len qua rèm cửa và nhuộm bạc một góc phòng, cũng là lúc anh tỉnh dậy..

Đã nhiều đêm thế này, anh hay thức giấc vào nửa đêm.. Khoảnh khắc vạn vật đắm chìm trong giấc ngủ, thật dịu dàng và yên tĩnh. Anh khẽ cựa nhẹ, quay sang nhìn vợ mình, người mà cách đây gần 1 năm anh đã cùng nắm tay đi vào lễ đường, trao nhau lời hẹn ước trọn đời, cô đang nằm ngủ thật ngon lành bên cạnh anh.. Giờ đây cô đang mang trong mình giọt máu của anh..

Anh có vui không? Dĩ nhiên là có chứ. Nhưng sao đêm nào anh cũng thức dậy vào nửa đêm, chỉ để nhìn gương mặt của cô, chỉ để cố gắng tỉnh lại mà nhận ra bên cạnh anh giờ đây không phải là nàng, không phải người con gái anh yêu da diết trong suốt 5 năm qua…

Một cơn đau buốt trên đỉnh đầu lại kéo đến, bất ngờ không báo trước, anh bình tĩnh đón nhận như bao lần nó cũng đã đến mà chẳng có lần nào nói trước với anh..

Sau khi tổ chức đám cưới, anh hay đau đầu như thế.. Cũng chẳng rõ nguyên nhân tại sao, nhưng có lẽ sâu thẳm trong anh hiểu tại sao cái thân anh lại làm khổ anh như thế, chẳng qua là anh muốn làm ngơ, không quan tâm lý do tại sao anh lại hay đau buốt như thế. Mặc kệ cô và mẹ suốt ngày lải nhải bảo anh đi bệnh viện khám đi. Anh thường tự nhủ “ Bệnh từ trong tâm phát ra thì có thuốc nào mới chữa được đây?” và cười xòa “ Có sao đâu, mọi người cứ khéo lo, không phải khám gì hết, khỏi ngay ấy mà.”

Continue Reading

Tình một đêm

Tôi thi đỗ vào trường múa trung ương khi mới 15 tuổi. Tôi bỏ lớp học múa ở địa phương để lên thủ đô. Đều là dân nghệ sĩ nên bố mẹ tôi rất vui vẻ đóng đồ chuẩn bị cho tôi lên thành phố một mình để học tập. Bố mẹ đi lưu diễn thường xuyên nên tôi đã quen với việc tự chăm sóc bản thân mình từ nhỏ.

Thế mà khi lên thành phố nỗi cô đơn vẫn khiến tôi muốn phát điên lên. Bạn bè cùng trường so với tôi quá ngốc ngếch, suy nghĩ của tôi trưởng thành hơn bạn cùng lứa đến 4-5 tuổi. Tôi không thích cái kiểu nhí nhảnh rất teen của bạn bè. Ngoài giờ luyện tập bắt buộc, họ kéo nhau đi mua sắm áo quần và phụ trang, rồi làm fan hâm mộ anh này anh kia. Tôi không giống họ, tôi thực tế hơn. Tôi hầu như ở trên phòng tập suốt, tranh thủ trong lúc mọi người tụ tập uống càphê, sinh tố, ngồi tán phét vô bổ thì tôi tập luyện một mình. Tối về đọc truyện, tôi yêu văn học. Tôi nghĩ văn học là khởi nguồn của tất cả những môn nghệ thuật khác.

Tôi biết mình đẹp, bọn con trai vẫn thường nhìn hút mắt vào ngực và cặp đùi của tôi. Tôi tự hào và mặc kệ bọn chúng nhìn ngắm. Giống như khi tôi múa, tôi luôn cố gắng phô diễn tất cả sự quyết rũ của mình.

***

Khi bạn muốn đạt được một thành công nào đó bạn cần phải bỏ công bỏ sức. Trường múa cũng vậy. Sau khi thầy giáo hướng dẫn những động tác cơ bản, chúng tôi phải tự tập rồi thầy sẽ quan sát và hướng dẫn nâng cao hơn tuỳ theo khả năng của mỗi người, nhiều khi một động tác phải tập căng cơ đến hơn một trăm lần thầy mới gật đầu. Tôi thuộc trong số ít những cô gái tự ý thức được đường đi của mình, không muốn đi theo số đông, tôi không thích múa tập thể, tôi muốn múa đơn hoặc múa cặp, như thế mọi sự tập trung của khán giả sẽ đều nhằm vào mình. Tôi không muốn vẻ đẹp và khả năng của mình bị loãng vào những bạn múa khác. Tôi luôn muốn mình toả sáng trên sân khấu và trong lòng khán giả.

Continue Reading