Browsing Tag

đau đơn

tha-thu-gi-de-tin-tuong-lai-moi-kho

Tha thứ thì dễ, tin tưởng lại mới khó

Bởi vì đàn ông biết rất rõ, đặc điểm của phụ nữ là dễ mềm lòng, nên đôi lúc cứ thế làm tổn thương, rồi lại buông lời xin lỗi. Nhưng đàn ông lại không biết rằng, đi kèm với mềm lòng là nhớ dai. Cái nhớ dai khiến những tổn thương trở nên chồng chất, rồi đến một ngày có bù đắp bao nhiêu cũng là không đủ. Và đi kèm với việc thương tổn chồng chất là niềm tin cũng dần vơi đi, cho đến khi chẳng còn gì nữa, thì phụ nữ sẽ bắt đầu khép kín trái tim của mình lại.

Phụ nữ không thích những thứ mập mờ, họ luôn thích rõ ràng, như việc buổi sáng nhất định trời phải sáng, mùa hè nhất định trời phải nắng, phụ nữ, luôn rõ ràng như vậy đấy. Cho nên, đàn ông đừng bao giờ khiến phụ nữ sinh nghi, bởi lẽ ông trời đã ưu ái tặng cho phụ nữ một món quà vô cùng quý giá đó là “cảm giác”. Continue Reading

Mưa vô tình gió vô tâm

Đêm gió mùa chợt lạnh, trời bỗng đổ cơn mưa. Mưa như trút nước tràn ngập trên phố phường. Có một đôi tình nhân tấp vội vào một mái hiên ven đường. Vội vàng trú… Vội vàng tránh… Mưa…

Họ nép vào nhau dưới mái hiên, người con trai đứng lên phía trước như chắn che bụi mưa, không cho ướt bạn mình, nhẹ nhàng vòng tay ra đằng sau ôm chặt lưng cô gái.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa… như trút…

Có hai bố con nhà nọ, người ướt nhẹp từ đầu đến chân đang đội mưa chạy đến. Mái hiên trở nên đông vui, mái hiên chợt như chật chội. Đôi tình nhân đứng lui lại, ông bố đẩy đứa con gái vào phía trong. Còn mình đứng phía ngoài, nửa bị mưa rơi ướt, nửa bị bụi mưa rơi.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa… không ngớt…

Trên phố, có một người đàn bà nhỏ bé mặc áo mưa ướt sũng, lững thững đội thúng đi trong mưa. Khuôn mặt già nua ướt nhèm vì mưa hắt, người đàn bà tay như run lập cập, tiến lại gần cất tiếng run hỏi khẽ:
– Anh, chị ăn bánh mì không?
Anh thanh niên đưa mắt liếc nhìn, cô gái khẽ gật đầu.
– Bán cho cháu một cái. Còn bé gái, bé có ăn không?
– Dạ em không! Con bé cười nheo mắt. “Chú cũng không!” Ông bố khẽ gật đầu cười nói thay lời cám ơn.

Người con trai rút tờ 10.000 đồng: “Thôi, cô khỏi trả lại”. Tay nhận cái bánh bẻ làm đôi chia cho cô bạn mỗi người cầm một nửa. Bà bán bánh mì đưa mắt nhìn, rồi cúi xuống, lặng im không nói, cặm cụi cất tiền.

Continue Reading

Nơi đó, em sẽ không còn đau

– Tạ Kin –

Hôm nay là ngày thứ 731 kể từ ngày em chính thức rời xa tôi. Ba mẹ em vẫn chào đón tôi như ngày đầu họ gặp, dịu dàng, nồng ấm và đầy khoan dung. Ấy vậy mà đã từng có một khoảng thời gian dài tôi xem họ như những kẻ dối trá, vờ vịt… Và nếu như họ là những người cha người mẹ khác, chắc có lẽ họ đã phải hận tôi đến tận xương, tận tủy.

o0o

Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, nắng gay gắt như thiêu đốt rồi bỗng đổ một cơn mưa rào trêu ngươi thiên hạ. Trong cái xó xỉnh nhơ nhuốc, dơ dáy, như thường lệ, tôi-lúc-đó đang nằm phê thuốc. Có lẽ mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu em không xuất hiện, đột ngột, lặng lẽ, ngồi trước mặt tôi, nhìn chằm chằm, như thể đây là lần đầu tiên em nhìn thấy người – hay người nghiện vậy. Mà lúc đó tôi chẳng quan tâm, chỉ nhìn em bằng đôi mắt dại đi, kèm theo là những tiếng rên hừ hừ trong cơn phê.

Vài tiếng sau em vẫn ở đó, vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt như ban đầu. Khi ấy, tôi bắt đầu bực mình

– Nhìn đủ chưa

– Rồi

– Thế thì biến đi

– Đang đợi

Tôi cau có, đợi thằng chó nào mà lại đến những chỗ này, lại còn nhìn tôi suốt mấy tiếng đồng hồ.

Continue Reading