Browsing Tag

cưới

Gửi cô dâu của anh

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: “Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?” Em nói: “em không sợ nỗi khổ về vật chất, chỉ sợ nỗi khổ về tinh thần”. Anh chỉ cười. Lúc đó anh biết em nói thật lòng, nhưng có lẽ em chưa hiểu hết ý nghĩa câu hỏi của anh. Em vẫn còn là một cô bé ngây thơ.

Giờ đây, ta chỉ còn cách hạnh phúc có mấy ngày nữa. Lúc này, anh lại muốn nhắc lại câu hỏi đó. Thời gian qua, nhiều chuyện đã xảy ra, dù chưa phải là sóng to gió lớn nhưng có thể nói là khó khăn đã bắt đầu xuất hiện, có lẽ cũng đủ để em thấy được sự “vất vả” trong câu hỏi ban đầu của anh và qua đó cũng hiểu hơn về con người anh.

Anh luôn xác định cuộc đời mình sẽ có nhiều khó khăn, vất vả bởi anh vốn xuất thân từ một gia đình nhiều khó khăn, bởi trước mắt anh tương lai còn mờ mịt, còn rất nhiều thứ chưa có, còn rất nhiều việc phải làm, nhưng quan trọng hơn cả là bởi anh luôn có một tinh thần sẵn sàng đón nhận mọi sự vất vả mà như thế thì người bạn đồng hành cùng anh trong suốt quãng đời còn lại cũng khó mà tránh được vất vả.

Đến nay chắc hẳn em đã biết anh là một người không ngại bất kỳ thử thách gì. Không những thế anh thường tỏ ra hờ hững trước nhiều chuyện vui nhưng lại giữ được thái độ lạc quan khi có việc không may xảy đến. Tại sao vậy? Có lẽ anh đã quá quen với vất vả, quá quen với những trở ngại không mong muốn vẫn thường tìm đến, tới mức chẳng có gì phải bất ngờ nữa, và dần học được cách giữ tinh thần lạc quan như là thứ vũ khí quan trọng nhất để vượt qua mọi trở ngại. Mà đôi lúc cuộc đời có chút thuận lợi thì lại phải biết cảnh giác với những mối nguy tiềm ẩn để không gục ngã bất ngờ.

Continue Reading

Mẹ bảo con gái trước khi lấy chồng

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ giang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Continue Reading

Mưa vào ngày cưới…

Nguyễn Việt Hà

Ngày cưới tôi, mưa không nhiều, nhỏ và mịn.

Đấy là điều may, sách số nói thế và giáo sư Trần, bạn bố tôi cũng nói thế. Tôi lấy chồng, không ngỡ ngàng, không yêu cũng không ghét. Chồng tôi hiền lành nói được chút chút tiếng Việt. Mọi người thường cười những câu bập bẹ của chồng tôi, nhưng là cười yêu. Hôm chồng tôi nói với giáo sư Trần muốn được là tử sĩ, để luyện thêm tiếng Việt, giáo sư cười rung mớ tóc bạc: “Anh Isêkura này, người Việt khi gọi những kẻ có học luyện thi là sĩ tử. Còn như anh nói, anh sẽ thành “I sê thây ma”. Suốt một năm trước ngày cưới, chồng tôi là sếp nhất của tôi. Chờ một ngày văn phòng nhiều người nghỉ phép, vị đại diện trưởng quỳ xuống vừa tỏ tình vừa cầu hôn khi tôi đang ngồi soạn thảo văn bản trước màn hình Computer: “Anh đã muốn yêu em. Sẽ cưới anh nhiều nhé”. Tôi không phải là tiểu thư Natasa nên không thấy hồi hộp trước phiên bản có lối tư thế của công tước André. Để cho giống tiểu thuyết, tôi ngước nhìn trần hai phút nhè nhẹ gật đầu. Khi biết tin, bố mẹ tôi đều tăng huyết áp. Hạnh phúc là doping.

Tôi bước ra khỏi khách sạn trên tấm thảm nhung xanh chạy suốt bậc tam cấp đến cánh cửa chiếc Toyota trắng sữa viền hoa hồng đỏ. Mưa dịu đẫm một bên voan. Những người thân của tôi ngây ngất mùi Henessy và Champagne đứng một hàng dài trong mái hiên rộng. Lúc này ông cậu tôi phó tổng giám đốc Ngân hàng công thương, đến gần hỏi nhỏ về tiền lương của chồng tôi. Hạnh phúc đơn giản là giàu sang. Chồng tôi gập người chào quan khách, vòng bụng làm tư thế đôi phần khiếm nhã. Tôi bâng quơ nhìn qua đường và chợt rùng mình, không phải vì lạnh, tôi đã thấy anh rồi. Có ai đấy mở hộ cửa xe hoa, tôi vội vã chui vào, kệ cậu thợ ảnh đang gào lên đòi chụp một kiểu ảnh đã dặn trước “ngập ngừng lần cuối”. Chồng tôi âu yếm ngồi cạnh tôi, vẻ mặt vẫn chưa hết thích thú trước những tập tục của một truyền thống văn hóa lạ. Tôi đăm đăm nhìn qua cửa kính mờ đục anh vẫn đứng rũ rượi bên gốc sấu già và mớ tóc lõa xõa bết nước mưa. Tôi và anh yêu nhau đã dài, có thể nói dài nhất trong các cuộc tình của tôi. “Về đi anh”. Lần cuối gặp nhau tôi cũng nói vậy.

Continue Reading

Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé

Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô đã gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xõa bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này, nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại ngắn ngủi dần. Anh nhấp một ngụm coffee, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:

“ Đã tìm được bác sĩ giỏi về Khoa Xương ở nước ngoài có thể phẫu thuật cho cô ấy. Chỉ còn vấn đề là thời gian…Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng đã lo xong đâu vào đấy.”

“ Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”

“ Bác sĩ chưa thể chuẩn đoán đuợc, vốn dĩ là không có nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”

“ Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”

Continue Reading

Hai mươi phút

Duy Nguyên

Quán vắng hơn mọi hôm. Mưa giăng, kéo thả từng làn xuống mái hiên lợp bằng tranh đã ngả sang màu nâu đục. Cái bánh xe nước làm bằng tre chạy vòng vòng trong khuôn viên xem ra lạc điệu giữa cơn mưa.
Góc quán, Huy ngồi trầm ngâm nãy giờ lắng nghe tiếng dương cầm vang lên những nốt buồn của một bản tình xưa, nghe càng giá buốt. Cà phê sóng sánh. Tiếng khuấy ly lách cách, chen cả vào mưa.

Linh đến trễ hơn hai mươi phút, như mọi lần. Trên vai ống giấy vẽ, tay còn dính màu rửa chưa sạch, áo sơmi trắng thấm mưa. Tóc Linh vén ra sau, lộ vầng trán cao làm khuôn mặt mảnh mai càng thêm nét.

– Anh tới lâu chưa?

– Sớm hơn giờ hẹn hai mươi phút – Huy đứng dậy kéo ghế.

Linh cười nhẹ:

– Mưa, em chạy vòng vòng tránh mấy đoạn kẹt và ngập nước.

Bao giờ cũng thế. Linh sẽ trễ hai mươi phút có lý do và là lý do thật sự, không bịa đặt. Nên chưa bao giờ Linh xin lỗi. Nhưng Huy chẳng bao giờ phàn nàn. Anh còn coi đó là một đặc tính của cô người yêu ngang bướng.

Continue Reading

Khi yêu đừng quay đầu lại

Trang Hạ

Có những tình yêu ta giành lấy được, nhưng không có người chồng, người cha giành giật mà có được. Bởi yêu có thể bắt đầu từ sự phải lòng ngay sau phút gặp ban đầu. Tình địch, có thể chiến thắng ngay lập tức. Còn hôn nhân là một hành trình lâu dài được xây dựng bởi rất nhiều công sức. Không có hạnh phúc ngay lập tức, chỉ có những kẻ mưu cầu hạnh phúc kiểu “ngay lập tức” đã phải thất bại và ra đi…

Hạnh phúc không có shortcut

Cô bạn tôi vào thời điểm chỉ còn vài tuần là kết hôn, bỗng dưng chia tay người yêu. Lý do là bởi một đồng nghiệp nữ trong cơ quan cậu “vị hôn phu” bám lấy anh chàng tốt số (?) dai dẳng, gọi điện giữa đêm, dọa chết… Anh ấy chưa có phản ứng gì thì cô bạn tôi đã ra tay trước. Cô ấy đòi chấm dứt tất cả, bởi khi người yêu để cho một kẻ thứ ba nào xen ngang đám cưới (mà anh lại không mạnh chân đá đít nó ra khỏi thế giới của hai người), thì chứng tỏ, anh này cũng có vấn đề! Cơn hờn dỗi của cô bạn tôi rốt cuộc đã thắng, cô ra đi khỏi mối tình bảy năm, lúc đã gần ba mươi tuổi và cuộc chia tay ấy kéo dài đến ngày hôm nay.

Về sau này, anh chàng tốt số (?) kia cũng đâu lấy đồng nghiệp nữ. Bởi ngay từ ban đầu, anh ấy đã không hề có chuyện yêu đương gì. Nhưng bát nước hất đi khó hớt lại, cô bạn tôi giờ bỗng nhiên thành kẻ giương cao lá cờ phụ nữ độc thân bởi yêu tự do và yêu bản thân, yêu tuổi ba mươi, yêu tuổi bốn mươi, cơn hờn dỗi người yêu xưa giờ thành cơn hờn dỗi đàn ông. Bạn tôi tự ái không quay lại, và anh kia, cũng tự ái nên lấy ngay vợ khác.

Cả hai đều thu xếp đời mình rất ổn. Trừ ngày tháng và hạnh phúc, đáng lẽ của cả hai người, giờ đã chia riêng theo những cách khác nhau.

Nhưng tôi không muốn nói tới họ, tôi muốn nói đến cái cô đồng nghiệp đã xắn tay áo nhảy vào đám cưới người khác. Tôi thương cô đến thắt cả tim. Vì cô cũng chỉ là một phụ nữ lụy tình và dại dột, biết rõ người đàn ông mình yêu đâu thuộc về mình, vậy mà sẵn sàng nhảy tới giành giật từ một cô gái khác.

Continue Reading

Cưới gái ngoan

Trang Hạ

Trước ngày tỏ tình, chúng tôi là bạn học cùng nhau lớp 12 ở THPT Hoàn Kiếm. Hồi đó, những buổi sáng đến lớp rét run, chia nhau gói xôi của bà bán xôi gần trường, hay những giờ tan học gần dịp nghỉ hè, chúng tôi chở nhau trên xe đạp từ phố Hai Bà Trưng lang thang ra cầu Long Biên, trốn học lên tận Hồ Tây, trở thành kỷ niệm rất đẹp.

Học đại học, bốn đứa chúng tôi học khác trường nhưng vẫn ở gần nhà nhau, nên trở lên thân thiết. Tôi yêu Th., vốn là bí thư cũ của lớp, còn thằng Minh yêu Trang. Trang ở Hàng Bạc nhưng lại lên nội trú ở với lý do ghét sự quản lý của ông bà bô. Chúng tôi rủ nhau cùng tỏ tình vào một ngày. Bốn người bạn thân cùng trở thành những người yêu nhau.

Sau phút “thắng lợi”, cả bốn đứa hẹn nhau ra cà phê, bốn chiếc xe đạp đã trở thành hai chiếc xe máy. Đi chơi xa, vui buồn giận hờn chúng tôi đều có nhau.

Tôi không viết tên vợ tôi ra, bởi chúng tôi đã li hôn ngày hôm qua.

Th. là gái ngoan điển hình, tính cách trái ngược Trang. Chính vì ngoan hiền tử tế quá, vợ tôi đã kéo đời chúng tôi xuống vực.

Khi mới yêu nhau, mọi giận hờn, Th. đều lấy nước mắt ra để giải quyết. Tôi luôn nhường cho cô ấy đúng. Đi chơi xa, cô ấy luôn bé bỏng bên tôi. Để mặc tôi lo đưa đón, xem xét xe cộ, chuẩn bị cho chuyến đi an toàn, xử lý các mối quan hệ xã giao, thậm chí mệt mỏi không được kêu mệt, còn phải… bón cho cô ấy ăn từng thìa. Tôi hầu như không được nhận một sự chăm sóc thật sự nào từ Th., ngoài những nụ hôn tràn lan, những lời nói ngọt ngào nhưng… nói để đó, và một số các thứ quần áo không hợp gu, mà cô ấy nổi hứng mua về ép tôi mặc, coi đó là chăm sóc người yêu. Còn lại, thường xuyên những cú điện thoại Th. bảo là gọi quan tâm tới người yêu, thủ thỉ với tôi, nhưng thực ra lại là than vãn kể tội người khác, kêu ca những cái trục trặc nhỏ nhoi mà cô ấy không vừa ý. Trong khi không hề hỏi tới việc, tôi đối mặt với những vấn đề gì.

Continue Reading

Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn

Gào

Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình…. Một lý do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước…. Một lý do có thật hoặc một lý do ảo nào đó….

Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này. Nó coi nó là một nghề, và nó ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.

Nhưng…lý do…của nó lại là…

Gia đình nó có “truyền thống” như vậy!

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn ko biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau khi sinh nó ra, mẹ nó ko còn sinh nở được nữa…. nêu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui…. Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi…. Nó lớn lên trong sự thiếu thốn… thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất….. Nhưng xui xẻo thay…. nó vẫn xinh đẹp…. Nó ko xấu xí…. Đàn bà có vốn tự có… để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn…. Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hoà lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành ko đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ… Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn!

Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều…

5 năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình…. Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống còn nó … có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn….?

Continue Reading