Browsing Tag

cuộc sống

5 bài học quan trọng của đời người

Bài số 1: Bài học về sự tự giác

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.
Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Continue Reading

Gánh đàn bà

Dạ Ngân

Khi em mười tám đôi mươi, em có tất cả ưu thế để người khác giới phải nâng niu. Dĩ nhiên là vậy. Tóc em dày, bàn tay khiến cả em cũng phải thán phục bởi sức sống thanh xuân của nó. Dáng em thon, em tự tin với mỗi bước đi của mình khi tóc tràn trên tấm lưng con gái óng ả. Da em tươi, không gì tươi hơn khi mắt mày nổi bật lên như những nét vẽ mịn màng. Hơi thở em thơm, như hoa đồng, như gió nội, từng nhịp thở háo hức không gì ngăn nổi.

Người yêu hết lời khen tóc em đẹp, da em mát, mắt em sáng, môi em hồng. Dĩ nhiên là vậy. Anh ấy hay ôm xiết em để cả hai không còn gang tấc cách trở nào, anh ấy hay níu tay em khi đi qua chỗ khó, điều anh ấy thích nhất là bồng em lên đi một đoạn dài dưới trăng. Những nụ hôn ma mị, sự mê hoặc của thịt da và những khát khao bị giới hạn khiến con người ta quay cuồng dịu ngọt. Nhờ anh ấy mà em biết mình duy nhất đẹp, duy nhất đáng yêu, duy nhất được tôn thờ. Cuộc sống bồng bềnh như trong mơ, như thiên đường, như sách vở.

Đám cưới và trăng mật, không gì xác đáng hơn hai từ trăng mật cho những ngày em anh. Không khi nào anh quên đặt mái đầu em lên cánh tay anh, chị gái đùa sao không thêu hai con bồ câu lên đó để khỏi sắm áo gối, đỡ tốn! Nhìn má cười, nhìn chị gái cười và nhìn bạn bè của chị cùng cười, em biết họ đã qua những ngày nồng nàn như vậy.

Continue Reading

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung…

Có hai loại người, những người làm việc và những người giành được lời khen ngợi. Hãy cố tham gia vào nhóm đầu tiên, ở đó ít cạnh tranh hơn.
(Indira Gandhi)

Có một lần, cô cháu gái 12 tuổi ưa vẽ vời của tôi thổ lộ rằng lớn lên cô muốn làm thợ may.  Khi ấy, tôi đùa “Phải trở thành nhà thiết kế thời trang nổi tiếng chứ. Làm thợ may chán chết!” Nhưng cô bé cương quyết: “Con không muốn nhà thiết kế nổi tiếng. Con muốn là thợ may”. Chị họ tôi ngán ngẩm lắc đầu “Giờ thì nói gì cũng được, chứ mai mốt lớn mà đòi làm thợ may là không được đâu nghe con”.

Nhưng tôi, nhìn đôi mắt trong veo kiên định của cháu và giật mình. Cơ sở nào để người ta xếp loại nghề nghiệp này là tầm thường, còn nghề nghiệp kia là vinh quang? Vì số tiền kiếm được? Vì trình độ học thức mà nó đòi hỏi phải có? Hay vì danh tiếng?

Khi còn trẻ, chúng ta thường gắn ước mơ của mình với hai chữ “nổi tiếng”. Có lẽ Byron nói đúng “Danh tiếng là cơn khát của tuổi trẻ”. Muôn đời. Nhưng, có khi nào cơn khát đó dẫn chúng ta đi lạc đường hay không? Tôi ra về và nghĩ đến ước mơ thợ may của cháu tôi.

Mơ ước làm thợ may không ngăn cản ta học hỏi để may những bộ áo chuẩn mực như các hãng thời trang hạng nhất. Nếu bạn muốn hai thứ: thợ may và danh tiếng, bạn có thể trở thành một thợ may xuất sắc, rồi danh tiếng sẽ đến sau đó.

Nhưng ước mơ của cháu tôi chỉ là thợ may thôi. Mơ ước làm thợ may, không có nghĩa chính xác là chỉ mở một tiệm may nhỏ xíu kề bên khu chợ nhỏ xíu ở một trị trấn nhỏ xíu nào đó. Nhưng nếu đó là tất cả những gì cô bé muốn, cắt và may những bộ áo đẹp cho người khác, thì có gì sai? Nếu đó là những gì bạn muốn, chứ không phải là những gì chán ngắt mà bạn bắt buộc phải làm.

Continue Reading

Suy ngẫm

September Rain

1 Giờ rưỡi sáng, quá sớm đối với những kẻ lấy đêm làm ngày, ăn chơi khắp mọi nẻo đường cuộc sống. Tôi không phải một trong mấy loại đó, tôi cũng chẳng phải những kẻ trí thức ăn đúng giờ ngủ đúng lúc, tôi không mở miệng ra cho thiên hạ thấy mình là người cao đẳng. Tôi nằm giữa hai loại đó. Tôi là tôi.

Sáng nay, vừa ngủ dậy đã đọc được cái note của đứa em họ viết cho mình, thế là kỷ niệm từ đâu bay về tới tấp, tưởng đã ngủ yên hết cả rồi mà. Tôi ngồi đọc rồi quyết định viết lại một cái để trải lòng cho em nó nghe. Tôi khác người lắm không phải muốn viết lúc nào là viết được, viết là phải có hứng, viết phải đúng giờ đúng lúc, và nhất là viết vào giữa khuya thì mới có tình cảm. Đã tám năm trời cứ tưởng là mình gác bút không viết lách gì nữa, đùng một cái, ngồi một mình uống cà phê giữa trời đông gió lạnh, cảm xúc thế nào mà lại viết nên bài Không Đề đã post cách đây một năm. Thế là từ đó, cái thú văn chương trở lại với tôi.

Tôi lại là tôi của ngày xưa nữa rồi.

Gần 2 giờ sáng, ai cũng ngủ, chỉ có mình tôi thức. Thức chẳng phải để làm gì quan trọng, đơn giản là để kiếm hứng viết lách mà thôi. Không biết có phải bão tuyết mạnh quá mà thổi bay đi hết tất tần tật đi rồi không nữa.

Đêm nay không hứng..nhưng lại nổi chứng văn chương.

Thật khác người, đành chịu.

Continue Reading

Duyên nợ

Zoe

Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận…

– Này, tôi bị đau đấy!

Tôi giật mình quay lại. Người vừa cất giọng nói là một thanh niên có mái tóc dài, hơi rối. Anh ta nheo mắt nhìn tôi chăm chăm, nhưng không có vẻ gì là khó chịu. Kể ra điều đó cũng hơi lạ, vì “hình như” tôi vừa vô tình giẫm phải chân anh ta. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng khó hiểu, và không hề có dấu hiệu muốn quay đi. Điều đó khiến một đứa nhút nhát như tôi bối rối. Cuối cùng tôi lí nhí:

– Xin lỗi. Tôi không cố ý.

Và tôi quay lưng, bước đi thật nhanh. Chính tôi cũng không hiểu hành động của mình mang ý nghĩa gì.

Trốn chạy?

Hắn lắc mạnh đầu, mong cho cảm giác mình vừa có chỉ là tình cờ. Từ bao giờ hắn có thói quen chằm chằm nhìn vào người khác thế nhỉ? Rõ ràng hành động này không thường xuyên, vì từ trước tới giờ hắn luôn biết kiểm soát cảm xúc của mình. Vậy điều gì ở cô bé đó làm hắn bối rối? Đôi mắt trong và lặng? Gò má ửng hồng? Hay là mái tóc xoăn dài đổ xuống bờ vai một cách tự nhiên? Chính bản thân hắn cũng không biết. Hắn chỉ có cảm giác trống trống một cách kì lạ nơi vòm ngực, như thể không khí đã bị hút sạch khỏi cơ thể hắn.

Continue Reading

Cám ơn những đã xuất hiện trong đời tôi

Bạn bè, công việc, cuộc sống, tình cảm,…mọi thứ chẳng đơn giản và dễ dàng chút nào nhưng nếu tự bản thân biết làm mình vui vẻ, biến phức tạp thành giản đơn thì chắc hẳn ta sẽ tìm được hạnh phúc ở ngay xung quanh mình!

Một chút nhớ, một chút thương thêm tẹo hờn giận vu vơ…tất cả đủ để hình thành một thứ tình cảm rất lạ, khó định hình, khó gọi tên vì nó chưa rõ ràng! Quá khứ đã qua ta chẳng thế quay trở lại, tương lai chưa đến làm sao mà tính trước, chỉ có hiện tại là đáng cho ta quan tâm! Làm những gì mình cho là phải, là nên, được vậy đã rất tốt rồi… Không bon chen, giành giật những thứ không thuộc về mình vì có giành được nó cũng không phải của mình, và đôi khi lại làm chính mình đau…

Cảm ơn thật nhiều những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình, dù có người cho mình nỗi đau, thương tổn hay niềm vui và hạnh phúc, có người cho mình cảm giác được quan tâm, chia sẻ, có người lại giúp mình hiểu được thế nào là cô đơn và bị bỏ rơi, quên lãng… Cảm ơn những người đến rồi lại đi như gió, cảm ơn những người xuất hiện và ở lỳ trong trái tim mình, cảm ơn những người chiếm một góc tâm hồn mình, những người khiến mình quan tâm và không thể rời mắt…

Cảm ơn thật nhiều những người đã xuất hiện trong cuộc đời mình

Continue Reading