Browsing Tag

Converse

Ngược

J.E.

Tôi mặc bộ đồ thể thao mùa hè màu đen, xỏ đôi Converse lam sẫm, thẫn thờ bước ra khỏi nhà. Tay nắm hờ hững một cơn gió, mường tượng rằng em đang đi cạnh tôi. Em mặc bộ đồ trắng và đi giày đỏ. Tóc em nhuộm màu dẻ nâu làm sáng lên làn da trắng. Em dung dăng cánh tay tôi, ngượng ngùng. “Đi nhanh lên anh, đừng ngắm em nữa!”

Tôi siết tay em, nhưng siết nhầm cơn gió. Em đâu còn bên tôi nữa. Tôi khua những bước chạy đầu tiên.

Tôi không biết phải diễn tả như thế nào cái cảm giác lúc đang chạy, chỉ nhớ mang máng có ai đó đã viết: “Nó tuyệt vời đau đớn. Những kẻ không bao giờ chạy sẽ không bao giờ biết, và những kẻ chạy sẽ không bao giờ biết diễn tả sự tuyệt vời đau đớn đó.” Đôi lúc tôi khá mơ hồ trước khái niệm “tuyệt vời đau đớn” này. “Tuyệt vời đau đớn” có nghĩa là gì? Phải chăng là cực điểm của sự đau đớn? Đôi khi bạn phải chạy, bạn thấy tâm hồn mình nhói đau. Có những thứ dằn vặt dồn nén bên trong sâu thẳm chỉ bộc lộ ra khi có đủ lượng andrenaline cần thiết. Nhưng như thế chưa đủ để gây ra sự cực điểm đau đớn. Hay đó là sự tuyệt vời khi đau đớn? Giống như là sự khoái lạc khi làm tình vậy. Về lí, đó là sự đau đớn. Nhưng trên thực tế, nó đem lại cảm giác khoái lạc. Sự khoái lạc, cảm giác tuyệt vời đó chỉ đến khi ta đau đớn và mệt mỏi. Cũng như một thứ ma tuý nội sinh, nó gây nghiện cho cả người làm tình và người chạy. Tôi sẽ không nghiện cả hai thứ đó nếu không gặp em.

Em vung vẩy trái tim tôi như đứa trẻ thơ nghịch nước. Đôi mắt của em phản chiếu ánh nắng chiều ngây thơ như một thảo nguyên hoang dại. Tôi và ly Whisky mê mải nhìn em tung tăng ngoài cửa sổ quán rượu. Nắng đổ tràn trên khuôn mặt em những bình yên. Tôi không nhớ mình đã đến bên em bằng cách nào, chỉ nhớ lúc ấy đôi chân tôi nhẹ nhàng như có cánh. Tôi chào em và em chào tôi – đương nhiên như cá bơi trong nước. Và ngay lúc ấy tôi chợt hiểu rằng, tôi là cá và em là nước.

Continue Reading