Browsing Tag

con người

chon-ban-ma-choi-chon-nguoi-ma-tin

Chọn bạn mà chơi, chọn người mà tin

Ngạn ngữ Anh có câu: ’ Hãy cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ chỉ cho anh biết, anh là người như thế nào’.
Người Việt thì có rất nhiều câu nói tương tự: ‘Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy’.

Bí quyết của người thành công, đơn giản chỉ là ‘chọn bạn mà chơi’. Họ chọn chơi với những người giỏi hơn, không phải để lợi dụng, mà là để làm động lực tiến lên. Đúng kiểu đôi bạn cùng tiến.

Trong cuộc sống cũng vậy, tính cách – hành vi có xu hướng lây lan. Thói quen xấu hình thành từ môi trường xấu. Ví dụ như vụ thảm sát ở Bình Phước, chơi với bạn xấu mà không có lập trường, cả tin, cả nể thì vô tình hại bản thân vào kết cục bi thảm nhất.

Cuộc sống này có hai dạng bạn:

– Bạn để gắn bó.
– Bạn để qua đường.

Người để gắn bó, là người để chia sẻ, để lắng nghe, để hiểu và để cảm thông. Không hẳn sẽ vào sinh ra tử, nhưng đồng kham cộng khổ thì họ luôn sẵn sàng. Nghĩa là khi bạn khó khăn, tự khắc họ sẽ chia sẻ. Khi bạn hạnh phúc, họ cũng sẽ chia vui. Họ là người để trao niềm tin và đặt niềm tin vào bạn. Thẳng thắn, chân thành, không xu nịnh. Continue Reading

Sẽ ra sao nếu Trái đất chỉ có 100 người?

Thử tưởng tượng Trái đất này chỉ là một ngôi làng với dân số 100 người mà thôi nhé.

Theo thống kê gần đây, dân số thế giới hiện đã vượt qua mốc 6.93 tỉ người. Nếu thống kê cụ thể hơn, con số rất lớn khiến bạn khó tưởng tượng sự “khủng khiếp” của những gì đang diễn ra trên thế giới. Bởi vậy chúng tớ rút gọn tỉ lệ lại thành 100 người để tất cả dễ hình dung.

Bạn có bao giờ thắc mắc trên thế giới có bao nhiêu người da màu? Có bao nhiêu người nói tiếng anh? Tiền sẽ thuộc về ai nhiều nhất? Một năm có bao nhiêu đứa trẻ được sinh ra trong ngôi làng đó? Cùng tìm hiểu 20 sự thật đang ngày ngày diễn ra trong “ngôi làng” Trái đất này bạn nhá!

Continue Reading

Bởi ta là con người…

Phạm Lữ Ân

Dịp cuối năm, tôi được mời dự nhiều đám cưới. Có đám chú rể và cô dâu đều rất trẻ, mới qua tuổi hai mươi. Có đám, ngược lại, cả hai người đều đã qua tuổi ngũ tuần.

Đôi lúc ngồi bên bàn tiệc, giữa những tiếng chúc tụng lao xao và nụ cười rạng rỡ kéo dài đến mức khó mà khép môi lại của cô dâu, tôi tự hỏi: điều gì giống nhau giữa họ, những cô dâu chú rể, ngoài các thủ tục của một đám cưới? Hay nói đúng hơn, điều gì giống nhau giữa chúng ta, những kẻ hiếm khi nào chịu ngừng tìm kiếm một ai đó, bằng cách này hay cách khác, để đưa đến tiệc cưới?

Có bao giờ bạn tự hỏi mình: hôn nhân có gì mà hấp dẫn đến vậy? Khi mà bạn, cũng như tôi, từng đọc quá nhiều bài báo nói về những cuộc chia tay, lạnh nhạt hay tiếc nuối, đau khổ hay vui mừng, đầy nước mắt hoặc đầy tiếng chửi rủa, không ít hơn thực tế mà ta nhìn thấy quanh mình. Đó quả thật là một viễn cảnh bi quan về hôn nhân, dễ khiến chúng ta sợ hãi. Nhưng tại sao chúng ta vẫn mải miết cưới nhau? Thậm chí, cưới, rồi lại cưới nữa. Mỗi khi tìm thấy một cơ hội có được cuộc hôn nhân đẹp và bền vững, ta không thể ngăn mình thử vận may.

Ngoài những bản năng và hấp lực tự nhiên được quy định bởi giới tính, có một sự thật là ai cũng thèm khát một khoảng riêng tư để cất giấu những bí mật đời mình, nhưng ngược lại không ai muốn cô đơn cả. Chúng ta luôn đòi hỏi sự độc lập, không bị ảnh hưởng hay lệ thuộc vào bất cứ ai, nhưng đồng thời, ta không ngừng mong mỏi được đắm mình trong sự an toàn, ấm áp, êm đềm của một mối quan hệ bền bỉ và đáng tin cậy. Chúng ta luôn mong được chia sẻ vui buồn, hạnh phúc và khổ đau với ai đó mà mình thương yêu và yêu thương mình. Đó là một nhu cầu mạnh mẽ. Một nhu cầu được gắn liền với hai chữ, Con Người.

Continue Reading

Bạn không thể thay đổi người khác

Giả sử bạn là một người gọn gàng, ngăn nắp. Bạn không bao giờ ngâm quần áo rồi để đấy và luôn vứt bỏ mọi thứ ngay khi sử dụng xong. Và hãy tưởng tượng người ấy của bạn luôn bày bừa mọi thứ và chỉ cảm thấy thoải mái khi ngồi quanh một mớ lộn xộn. Bạn chấp nhận trở thành người bừa bộn để làm họ hạnh phúc? Vậy thì sao bạn không mong chờ họ trở nên gọn gàng hơn?

Nếu bạn không phải là một người rất mực gọn gang, bạn sẽ không nhận ra được vấn đề, nhưng nếu gọn gàng là đức tính bẩm sinh của bạn, bạn sẽ thấy điều đó rất khó khan và là một yêu cầu hết sức phi lý. Và bạn đúng.

Quả thật, bạn không thể yêu cầu người khác thay đổi, ngay cả khi họ muốn, họ cũng không thể. Chắc chắn họ có thể điều chỉnh cách cư xử, nhưng thay đổi tính cách là điều không thể. Bạn có thể thuyết phục Mr Bừa bộn của mình treo khan tắm lên thay vì vứt dưới sàn nhà, nhưng tôi cá là họ chỉ vắt cho có lệ và điều đó sẽ vẫn làm bạn khó chịu. Bạn không thể biến họ trở thành một người gọn gàng, mà chỉ là một người bừa bộn biết treo khăn tắm. Nhà bếp vẫn đầy những đầu lọc vứt ngổn ngang và sàn xe vẫn bẩn thỉu như thường.

Và đây không hẳn là vấn đề giữa gọn gàng và bừa bộn. Bạn không thể khiến một người thôi vô trách nhiệm, ngừng say mê bóng đá, hay đơn giản chỉ là cắt cơn nghiện việc.

Continue Reading

Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người.

dau-sao-cung-dung-so-hai-con-nguoi

Em mười bảy tuổi, ngoan hiền và trong sáng. Đi học rồi về nhà. Không dùng điện thoại di động. Nhưng bỗng dưng em phải trải qua một tuần ác mộng: cửa sổ offline ở YM đầy ắp những lời cợt nhả, bạn cùng lớp xầm xì bàn tán, điện thoại nhà reo liên tục lúc mười một giờ rưỡi đêm những giọng đàn ông xin gặp em. Khóc nức nở, em không biết chuyện gì xảy ra với mình. Ba mẹ em tức điên, định đổi số điện thoại… Nhờ sự giúp đỡ của ông anh họ, cả nhà phát hiện ai đó đã đưa tên, nick và cả số điện thoại của em lên một diễn đàn với lời mời gọi ỡm ờ.

Không dễ khẳng định nhưng em lờ mờ đoán ra, có thể đó là một người xưa đã từng là bạn.

Rồi tất cả trôi qua, nhưng em đã khác. Em không cười nữa, em thu mình lại, sợ gặp gỡ, sợ kết bạn, sợ tổn thương. Em khắc lên bàn học của mình một câu khiến tôi giật mình khi đọc được: “Tôi sợ hãi con người!”. Continue Reading