Browsing Tag

cô gái

Sự thông minh chết tiệt

Đôi khi bạn càng thông minh bao nhiêu thì sự thông minh ấy càng hại bạn bấy nhiêu. Bạn không tin? Nào, nghe câu chuyện này nhé!

Đó là một buổi tối, khi mà cái túi của tôi lép kẹp đến độ phải uống cà phê đen. Đang ngồi trong quán thì ở đâu lù lù xuất hiện một cô bạn có cái đầu cắt ngắn củn và vàng hoe. Cô ấy mặc kiểu hip-hop. Trông cực dễ thương. Cô ấy vừa nhìn thấy tôi mắt đã sáng lên. Thề rằng nếu có tắt hết đèn quán thì chỗ tôi ngồi cũng sáng trưng như ban ngày bởi cái nhìn của cô ấy:

– Hê, chào cậu!

Sau câu cảm thán là…

– Sao cậu ngồi một mình thế? Nào, nhận ra tớ không nào?

Tôi thoáng sững lại vì bất ngờ. Nhưng như tôi đã nói đấy, tôi rất thông minh mà. Tôi vội đáp ngay:

– Cậu lại đùa! Cái tính hay đùa đã tố cáo cậu rồi! Ngồi đi nào! Lâu lắm rồi hội mình không gặp đấy nhỉ?
Cô bạn mỉm cười. Nụ cười quen quá chừng. Cô bạn ríu rít:

– Cậu bảo cậu nhớ, thế tớ tên là gì nào?

Tôi cứng họng. Khỉ thật! Định chung kết sớm vậy sao? Đừng hòng nhé! Tôi đã bảo là tôi cực thông minh mà:

Continue Reading

Một chút mỗi ngày

Minh Nhật

Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu tiên gặp mặt? Tôi như thế, chính xác là đã MỘT LẦN như thế. Nó xảy ra vào mùa đông năm vừa rồi…

1. Phố rõ là nhộn nhịp. Người người cứ như bị cuốn vào cơn mua sắm ầm ầm. Tôi đi bộ gần đoạn Vincom, định rẽ vào Gloria Jean’s để mua một cốc café thật lớn, có thể uống từ giờ đến cuối ngày. Càng vào những lúc cao điểm, khu vực càng đông một cách đáng ngạc nhiên, tôi lách lách giữ dòng người đang đi ngược đi xuôi để tiến về phía Coffee Shop, và đột nhiên giữa muôn màu sắc rực rỡ của những người đan xen nhau, đang lướt qua tôi hoặc vượt lên tôi, tôi nhìn thấy một cô gái đi ngược chiều, mái tóc ngắn lùa lên trong gió, ăn mặc theo phong cách kỳ lạ, các thứ đồ trên người trông chẳng có vẻ gì liên quan đến nhau cả về tông màu lẫn kiểu dáng, đặc biệt nổi bật lên giữa đám động bởi chiếc váy đỏ – trông tựa một cô gái của thế giới khác lạc xuống đây. Cô ấy không xinh đep, nhưng không hiểu sao tôi cảm giác như toàn bộ không gian xung quanh tôi dừng hẳn lại, tựa một đoạn phim quay chậm. Ánh mắt của cô ấy lơ đãng nhìn xung quanh, không thể hiểu được, nhưng ngay lần đầu tiên, tôi thật sự bị- hút- vào cô ấy. Mặc dù không biết cô ấy là ai, có hơn tuổi tôi không nữa, có bạn trai chưa. Tất cả mọi thứ bỗng thành không quan trọng khi bạn biết chắc rằng bạn sẽ phải đi theo bước chân của một người xa lạ. Tôi vừa tiến về phía cô ấy vừa nghĩ mình sẽ làm thế nào để có thể làm quen được…

– Chào cậu, tớ làm cho một tạp chí ảnh, tớ đang tìm người mẫu ảnh cho bộ ảnh số tới, liệu bạn có hứng thú không?

– Cậu cho rằng tớ tin vào việc bạn vừa nói sao? – cô gái nheo mắt.

Thất bại. Hơ!

– À, ừm, sự thật là tớ muốn làm quen với cậu. Tớ…

Continue Reading

Cô gái và gói bánh

Sau khi lấy vé máy bay, cô gái trong chiếc áo dài tươi thắm đã ghé mua một gói bánh hạnh nhân để nhâm nhi trong khi chờ chuyến bay. Phòng khá đông người. Chọn chiếc ghế cạnh một trung niên, cô khoan thai ngồi xuống và lấy sách ra đọc.

Đến một đoạn lý thú, cô nhón một cái bánh để trên thành ghế khẽ mỉm cười thưởng thức. Chỉ mới cắn vài miếng, cô ngạc nhiên thấy gã đàn ông bên cạnh cũng lấy một cái ‘trong gói bánh của cô’ vừa ăn vừa tiếp tục đọc báo! Một chút nhăn mặt, cô thầm nghĩ: “Thật bất lịch sự. Chẳng một lời hỏi han xin phép!”.

Đến khi cô ăn đến cái thứ hai thì anh kia cũng lại lấy một cái nữa. Mặt cô nóng bừng lên. Cô lúng túng thấy rõ. Những dòng chữ trong cuốn sách trên tay cô đã bắt đầu nhảy múa lung tung! Liếc bên cạnh, hắn vẫn điềm nhiên đọc báo. “Gã này láo quá! Mình muốn đấm cho gã một cú !” Nhưng cô đã dằn sự bực bội để tránh tạo ra những tình huống không hay. Cô hít một hơi thở thật sâu và đọc sách tiếp … Cứ thế, mỗi lần cô ăn một cái bánh thì anh kia cũng lẳng lặng lấy một cái. Continue Reading

Bao giờ em thành cô gái hư

bao-gio-em-thanh-co-gai-hu

Tại Hiend, cô ấy đã hôn tôi!
Ngọt ngào và thơm mát. Kể từ mùa Noel trước, chúng tôi mới gặp lại nhau. Mùa đông ở Hà Nội, bên ly cafe ấm nồng ở Puku, cô xù xì với đống đồ đạc lỉnh kỉnh. Mùa thu ở Sài Gòn, cô kiêu sa thanh thoát trong váy trắng giày đỏ. Lần nào cô cũng vương vấn mùi hương của những vùng đất xa lạ. Gặp nhau. Những vùng đất gặp nhau. Những kí ức gặp nhau. Cô gái Sài Gòn lãng mạn nhất của tôi!

Nằm giữa biển và dãy núi Rokko, cảng Kobe xa xôi dường như đã ươm mầm những mối tình mùa hè. Lần nào trở về, cô cũng thì thầm với tôi về những cơn giông mùa hè. Chao đảo như hải âu trước bão. Nhưng đẹp làm sao, tình cảm trong vắt như màu tuyết ở nơi ấy. Nhật Bản, dường như tại đó mọi thứ đều thách thức và quyết liệt. Yokohama, tôi nói với cô là sẽ tới đó hoặc Kyoto, sẽ là vào mùa thu để thấy những khu rừng đổi màu mỗi ngày, để tránh xa những xúc cảm ngày hè. Continue Reading